Nguồn: Wikidich
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trọng sinh, Hào môn thế gia, ABO, Niên hạ
Tình trạng bản gốc: 16 chương (đã Drop)
________
Đoạn Hoài trọng sinh, trọng sinh đúng vào ngày cùng Tô An liên hôn.
Đáng chết chính là, một giây trước khi trọng sinh, hắn vừa mới phun ra những lời cuồng ngôn với Tô An.
“Không có tình cảm, tin tức tố hoàn toàn xứng đôi thì có lợi ích gì? Anh cứ nhất quyết muốn liên hôn chỉ khiến tôi cảm thấy ghê tởm!”
Ở kiếp trước, bọn họ dây dưa suốt ba năm, tổn thương lẫn nhau.
Sau khi Tô An chết vì bệnh, câu chuyện giữa bọn họ cũng khép lại trong cách biệt âm dương, vĩnh viễn không thể gặp lại.
Trời cao phù hộ cho hắn được sống lại một đời, điều duy nhất Đoạn Hoài nghĩ tới chính là muốn đối xử với Tô An tốt hơn một chút, lại tốt hơn một chút.
Nhưng bất kể hắn làm thế nào, thái độ của Tô An đối với hắn vẫn lạnh nhạt như băng.
Cho đến một ngày, một câu nói của Tô An khiến hắn sững sờ tại chỗ.
“Đoạn Hoài, không phải chỉ cần sống lại một đời thì cái gì cũng có thể xóa bỏ toàn bộ.”
Thì ra, Tô An cũng trọng sinh.
Tô An không yêu hắn nữa.
_________
Kiếp trước, cái chết vì bệnh của Tô An vẫn luôn là vết thương trong lòng Đoạn Hoài không thể nào nguôi ngoai.
Vô số lần giữa đêm khuya tỉnh giấc từ trong mộng, Đoạn Hoài đều không ngừng chất vấn bản thân.
Nếu như khi đó hắn quan tâm Tô An nhiều hơn một chút, nếu như khi đó hắn không khiến Tô An đau lòng như vậy, nếu như có thể điều trị, phẫu thuật sớm hơn một chút…
Sống lại một đời, Đoạn Hoài quyết tâm phải bù đắp tất cả tiếc nuối.
Nhưng mọi chuyện xung quanh lại không hề thay đổi.
Trưởng bối trong nhà vẫn gặp tai nạn xe đúng thời điểm đó, công ty đầu ngành nơi hắn làm việc cũng vẫn phá sản đúng lúc đó.
Tệ nhất chính là, người ông mà Tô An ỷ lại nhất cũng phát bệnh tim phải nhập viện.
Kiếp trước, một tháng sau khi ông qua đời, Tô An lòng đã như tro nguội cũng vì bệnh mà mất theo.
Dù Đoạn Hoài chăm sóc cẩn thận đến mức nào, Tô An vẫn đột nhiên ngất xỉu ngay trên bục giảng ở trường.
“Sống chết có số, cứ để thuận theo tự nhiên là được rồi.” Tô An – người trong cuộc – cũng không có quá nhiều dao động cảm xúc, thậm chí đã chuẩn bị sẵn sàng.
“Em không đồng ý! Anh đừng có mơ!” Dù thế nào đi nữa, Đoạn Hoài cũng không thể chấp nhận chuyện giẫm lên vết xe đổ thêm lần nào nữa.
Nổi giận với Tô An xong, Đoạn Hoài lại hối hận mà nắm lấy bàn tay lạnh giá của Tô An, nằm trước giường bệnh, nói: “Anh đừng sợ, nếu anh phải đi, em sẽ đi cùng anh. Anh đừng hòng lại bỏ em lại một mình.”
___________
Hướng dẫn đọc truyện
1. Hai chương đầu là góc nhìn của thụ trước khi trọng sinh, sau trọng sinh sẽ là góc nhìn của công theo đuổi lại vợ.
2. Ngọt sủng, hơi chua, song khiết.
3. ABO, không sinh con.