Tô An tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao.
Tấm chăn trượt xuống, không cần nhìn, Tô An cũng biết trên người mình đầy những vết đỏ dày đặc đáng sợ.
Đoạn Hoài luôn thô bạo trên giường, hai người họ lại có tin tức tố càng phù hợp với nhau, cuồng độc liều mạng, chẳng hề kiêng dè.
Tô An thường có cảm giác Đoạn Hoài như dã thú, bản năng vượt quá lý trí, miệt mài chạy theo dục vọng.
Nếu không vì ngực mình đau mà ngăn hắn, tối qua có lẽ sẽ là một trận dữ dội không dứt.
Nhớ lại tối hôm trước…
Khi ấy, cậu đã mệt đến không nhấc nổi ngón tay, toàn thân rã rời. Nhưng vừa tiêm thuốc ức chế, kết hợp tin tức tố Alpha, tinh thần lập tức tỉnh táo khác thường.
Nằm trên giường, cằm bị đôi tay ướt đẫm hơi ẩm nhấc lên vuốt ve.
Đoạn Hoài đã tắm xong, nhìn xuống đầy vẻ thỏa mãn:
“Thật kiều diễm, đừng giả bộ…”
Sau đó hắn nửa đêm liền rời phòng.
Tô An chịu đựng cảm giác bẩn thỉu trên người, quấn chăn thật chặt lấy mình, mặc cho cơn đau trong tim thỉnh thoảng quặn lên.
Đêm khuya yên tĩnh luôn dễ gợi lên những cảm xúc mơ hồ.
Nếu có thể khiến thời gian dừng lại ở khoảnh khắc đen tối này cũng tốt, ngoài ông nội ra, cậu chẳng còn điều gì không thể buông bỏ.
“Tô tiên sinh, ngài tỉnh rồi à, mau xuống ăn chút gì đi.” Trần thúc thấy Tô An xuống lầu, vội đón lấy, “Thiếu gia... thiếu gia đã đi công ty từ sớm, nghe nói có chút việc.”
Trần thúc nói có phần chột dạ, tối qua Đoạn Hoài lúc rời đi đã nói là đến bên Giang Lộc, còn bảo ông phải truyền lại đúng như vậy cho Tô An.
May mà Tô An không có ý truy hỏi.
Ăn cơm đơn giản xong, Tô An tiêm thuốc ức chế, dán miếng dán tin tức tố rồi một mình đến bệnh viện thăm ông nội.
Phần lớn thời gian, ông đều hôn mê, trên người cắm đầy ống dẫn.
Tô An ngồi lặng lẽ bên giường hơn nửa tiếng đồng hồ.
“Con là do lão gia nuôi lớn, ông ấy ngày thường thương con nhất, mấy hôm nay con không đến, ông ấy cứ nhắc mãi đấy.”
Lúc chuẩn bị rời đi, Tô Hưng lại một lần nữa đề nghị để cậu gọi ông tỉnh dậy.
Tô An lắc đầu từ chối ý kiến của ông - người về mặt sinh học thì là cha ruột của cậu.
Ông nội và bà nội có bốn người con, ba trai một gái. Từ sau khi ông trở bệnh nặng, đến cả Tết cũng chẳng gom đủ mặt bốn người, đều từ khắp nơi gấp rút trở về.
Mỗi lần ông tỉnh lại, phòng bệnh lúc nào cũng đầy người, rộn ràng náo nhiệt.
Thật ra cũng có thể đợi ông tỉnh, nhưng cơn đau ngực bất chợt khiến Tô An phải quay đầu tìm bác sĩ điều trị.
Kỳ phát tình lần này hỗn loạn đến rối tinh rối mù, cậu tiêm thuốc ức chế loại mạnh liên tục, rút ngắn chu kỳ vốn năm ngày chỉ còn ba ngày.
Đoạn Hoài từ đêm đầu tiên đã không về, thỉnh thoảng chỉ thấy hắn đăng ảnh du ngoạn với Giang Lộc trong vòng bạn bè.
Cơ thể Tô An đúng là bắt đầu có vấn đề, mỗi ngày uống thuốc như ăn cơm, nuốt từng vốc với nước. Nhưng từ nhỏ cậu đã sống trong mùi thuốc bắc, cũng quen rồi.
“Tim của cậu không ổn lắm, tình trạng còn phức tạp hơn cả ông cụ nhà cậu, phát bệnh cũng sớm hơn. Tiểu An à, cậu cần nhanh chóng nhập viện để sắp xếp phẫu thuật...”
Đây đã là lần thứ mấy trong ngày bác sĩ nhắc lại điều này, nhưng lời nói cứ quanh quẩn trong đầu Tô An.
Gần hai tiếng đồng hồ, giáo án mới chỉ làm được một nửa, hiệu suất thấp thấy rõ.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.
Tịch Văn Quân bước vào, cười nhạt, âu phục chỉnh tề, tóc tai chải chuốt.
Tô An nhớ hôm nay trường có mời anh đến nói chuyện định hướng nghề nghiệp với sinh viên sắp tốt nghiệp.
“Tô lão sư, thật không dễ gì mới gặp được cậu ở văn phòng đấy. Nghe nói cậu xin nghỉ bệnh, sao sắc mặt lại tái nhợt thế?”
Thấy gương mặt Tô An không giấu được vẻ mệt mỏi, Tịch Văn Quân thu lại nụ cười, nghiêm túc nói:
“Có phải trường không cho nghỉ không? Để tôi nói giúp với lãnh đạo, tôi và họ cũng là người quen cũ.”
Tô An lắc đầu, lễ phép mỉm cười, rồi mở cửa văn phòng, rót cho anh một tách trà.
“Có người bạn gửi cho tôi ít tổ yến, tôi định mang đến cho cậu bồi bổ khí huyết, chỉ là chút quà nhỏ, Tô lão sư đừng từ chối nữa nhé.” Tịch Văn Quân dịu giọng, lo lắng nói: “Tô An, dù có bận rộn thế nào cũng phải chú ý sức khỏe.”
Với mối quan hệ hiện tại, nói nhiều lại thành vượt giới hạn, Tô An chỉ khẽ gật đầu.
“Sư huynh, cảm ơn anh. Nhưng tôi không quen ăn tổ yến, để tôi giữ thì cũng lãng phí.” Cậu đưa lại hộp quà, ý tứ rất rõ ràng.
Không khí có phần ngột ngạt. Tịch Văn Quân tuy không nói gì, nhưng cũng không để tay Tô An đưa quá lâu, đành nhận lại hộp quà, rồi thở dài.
Một lúc sau, anh mới thấp giọng nói:
“Tô An, thật ra tôi biết em và Đoạn gia chỉ là hôn nhân hợp đồng. Tôi cũng biết hắn đối xử với em không tốt. Chỉ cần em đồng ý, thì tình cảm của tôi đối với em... từ trước đến giờ vẫn chưa từng thay đổi...”
“Sư huynh.” Tô An ngắt lời, xoay người thu dọn đồ đạc, rồi quay lại với vẻ mặt điềm tĩnh, “Không còn sớm nữa, tôi phải đi dạy. Sư huynh tự nhiên nhé.”
Tiết học này là lớp công khai, có một vài giảng viên và lãnh đạo cũng đến nghe.
Trong công việc, Tô An luôn bình tĩnh, nội dung giảng dạy đã sớm thuộc làu trong đầu.
Dù toán cao cấp có khô khan thế nào, cũng không tránh được việc đau đầu, nhưng khi được truyền đạt từ miệng Tô An — công thức, phân tích, suy luận — cùng với gương mặt xuất sắc và khả năng kiểm soát lớp học vững vàng, lại có sức hút đặc biệt.
Giữa bài giảng, khi đang viết bảng, Tô An đột nhiên khựng lại.
Một lúc sau, cả lớp cũng phát hiện ra có điều bất thường, ai nấy đều im bặt.
Mọi ánh mắt dồn lên dáng người mảnh khảnh trên bục giảng, nơi Tô An đang đứng.
Cậu ôm ngực, chậm rãi xoay người lại, gắng gượng chịu đau.
Từ mũi trào ra một dòng máu nóng, từng giọt máu đỏ nhỏ xuống sàn nhà sáng loáng như những cánh hoa mai.
Tiếng ù ù bên tai, nhưng cậu vẫn nghe thấy lớp học náo loạn. Khi thân thể mềm nhũn ngã xuống được ai đó đỡ lấy, Tô An ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc trên người Tịch Văn Quân.
Quả nhiên... vẫn là chẳng thể cắt đứt được.
_______
Lúc Kỳ Vấn Nam gọi điện tới, Đoạn Hoài đang ở quán cà phê gần công ty dùng trà chiều cùng Giang Lộc. Khi ấy hắn vừa vào nhà vệ sinh, điện thoại là do Giang Lộc nghe.
Vừa bước ra, Đoạn Hoài đã thấy Giang Lộc nắm chặt điện thoại, mắt đỏ hoe, đầy vẻ ấm ức, miệng nói Kỳ Vấn Nam không phân phải trái gì mà mắng người té tát.
Kỳ Vấn Nam là bạn nối khố từ nhỏ với Đoạn Hoài, lúc nhỏ còn từng cùng nhau trần truồng tắm mưa.
Có chuyện gì mà đến mức khiến một tên mọt sách như Kỳ Vấn Nam gọi điện tới chửi bới như vậy?
Điện thoại gọi hai lần đều bị cúp máy, đến Đoạn Hoài cũng bắt đầu nổi giận. Lần thứ ba cố nén cơn bực gọi lại, rốt cuộc cũng được bắt máy.
“Đoạn Hoài, mày là cái đồ hai mặt bắt cá hai tay! Bao nhiêu năm qua tao thật sự nhìn nhầm mày! Còn dám bắt máy? Ở đó mà ân ái với tình nhân bé bỏng của mày đi!”
Một tràng mắng xối xả trút xuống, khiến lời chất vấn của Đoạn Hoài nghẹn lại trong cổ họng.
“Tô lão sư đang cấp cứu trong bệnh viện, mẹ kiếp, mày có đến hay không thì tùy!”
“Cấp cứu gì cơ? Có chuyện gì, mày nói rõ ràng!” Đoạn Hoài bỗng thấy tim hụt một nhịp, nhưng Kỳ Vấn Nam chửi xong thì lập tức dập máy.
Khi hắn vội vàng chạy tới phòng cấp cứu, liếc mắt một cái đã thấy Tịch Văn Quân đứng ở phía đối diện phòng phẫu thuật.
Kẻ thù gặp mặt, quả thật căng thẳng không kém gì đao kiếm.
Nhưng lần này lại là Tịch Văn Quân lao tới ra tay trước, Đoạn Hoài không đề phòng, bị đánh đến loạng choạng.
Tịch Văn Quân không hề có ý buông tay, mà Đoạn Hoài cũng chẳng phải loại dễ bị bắt nạt. Hai Alpha cao to lực lưỡng đánh nhau như hai con thú, ai cũng không nhường ai.
Cuối cùng phải đến khi y tá hét lớn, cả hai mới chịu dừng tay. Cô cảnh báo nếu còn không tuân thủ quy định thì đều bị mời ra khỏi bệnh viện.
Khóe miệng Đoạn Hoài rớm máu.
Tịch Văn Quân cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, áo sơ mi bị vặn xé loang lổ, một mảng lớn vết máu đỏ thẫm lộ rõ.
Vết máu trên áo hắn, Đoạn Hoài nhận ra chính là của Tô An.
“Mấy hôm trước Tô An vẫn còn bình thường, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Giọng Đoạn Hoài gấp gáp.
Ngoài Tịch Văn Quân, còn có Tô Hưng đang ngồi trên ghế dài bên ngoài phòng cấp cứu, sắc mặt nặng nề.
Tịch Văn Quân hừ lạnh, Kỳ Vấn Nam cũng nhìn hắn bằng ánh mắt đầy lạnh lùng, rõ ràng không định trả lời hắn.
Cuối cùng vẫn là Tô Hưng lên tiếng, dù gì giữa Tô gia và Đoạn thị còn có quan hệ làm ăn.
“Tiểu An bị phát bệnh tim, tình hình rất xấu. Bác sĩ vừa mới ra thông báo nguy kịch.”
Đoạn Hoài nhìn cánh cửa phòng phẫu thuật đang đóng kín, trong lòng chìm xuống như có tảng đá lớn đè nặng. Nhớ lại vài hôm trước, Tô An từng nói ngực đau khi đang lăn giường.
Hắn biết Tô An bị bệnh tim. Nhưng suốt ba năm qua, Tô An chưa từng để lộ ra là tình trạng nghiêm trọng đến vậy, nên hắn cũng chưa từng để tâm.
Hắn không biết. Hắn nghĩ... sẽ không sao cả.
Họa vô đơn chí, vừa lúc Tô An được chuyển từ phòng phẫu thuật sang ICU để theo dõi, thì bên Tô lão gia tử cũng xảy ra chuyện.
Tuy cấp cứu đưa vào kịp, nhưng nhìn dáng vẻ lão gia tử chẳng khác nào ngọn đèn sắp tắt, hơi thở thoi thóp, ánh mắt mê man không ngừng gọi “An An”.
Tô An nằm hôn mê trong phòng giám sát đặc biệt cách vách, không ai dám nói cho ông biết sự thật, chỉ có thể tìm mọi lý do để gạt qua.
Đến ngày thứ ba Tô An nhập viện, Tô lão gia tử cuối cùng cũng không cầm cự nổi, mở trừng mắt rồi trút hơi thở cuối cùng.
Tô An không được thấy ông lần cuối, thậm chí... không thể đi dự tang lễ của ông nội mình.
Mãi đến một tháng sau, Tô An mới được chuyển từ ICU sang phòng bệnh thường.
Đoạn Hoài chiếm gần như toàn bộ thời gian thăm bệnh trong ICU. Sau khi Tô An được chuyển phòng, hắn càng không khách khí mà đuổi hết mọi người, kể cả Tịch Văn Quân, khỏi phòng bệnh.
Tin tức tố Alpha thuần khiết thơm dịu bao phủ lấy thân thể gầy gò gần như chỉ còn da bọc xương đang nằm trên giường.
Lời đầu tiên Tô An thều thào sau khi tỉnh lại, khàn đặc, nghẹn ngào, vỡ vụn:
“Đừng... đừng nói cho ông nội biết.”
Đoạn Hoài gượng cười, miễn cưỡng gật đầu theo lời cậu.
Tin tức tố Alpha vốn có thể giúp trấn an cảm xúc, lần này lại chẳng có tác dụng gì. Trong lòng Tô An bức bối không yên.
Sao cũng không thấy thoải mái, lửa giận không lý do cứ thiêu đốt trong lồng ngực, khiến cậu gần như muốn lao khỏi giường, hét toáng lên để phát tiết.
Cảm giác như có một chuyện vô cùng quan trọng đang đợi mình làm, nhưng lại không thể nhớ nổi đó là chuyện gì.
“Bây giờ là mấy giờ rồi?” Tô An hỏi, định chống người ngồi dậy. Đoạn Hoài vội vàng ngăn lại, tỏa ra thêm nhiều tin tức tố hơn.
Từ trước vốn keo kiệt, giờ lại hận không thể dốc sạch ra.
Nhưng giấu cũng không nổi nữa, Tô An quá nhạy cảm.
Từ lúc tỉnh lại, mọi thứ tưởng như bình thường, nhưng lại cứ là lạ, mang theo một mùi vị khó tả.
Nghe nói đã một tháng trôi qua, sự bồn chồn trong lòng Tô An dần lắng lại. Khóe môi mấp máy rồi mím chặt, trong mắt phủ đầy một tầng nước mỏng.
“Đoạn Hoài, ông nội tôi đâu rồi?”