Ba bốn ngày trôi qua, bệnh của Tô An cũng đã đỡ được bảy tám phần, thời tiết cũng cuối cùng dịu xuống.
Đội hỗ trợ dưới chân núi đang gấp rút sửa lại con đường, nói là rất nhanh sẽ có thể lưu thông bình thường. Hiện tại xe vẫn chưa đi được, nhưng nếu đi bộ xuống núi thì không thành vấn đề.
Đã có người xuống núi thuận lợi, nhưng Đoạn Hoài lại ngậm miệng không hề nhắc đến chuyện này.
Sau cơn mưa trời lại sáng, phong cảnh trên núi càng trở nên đẹp không sao tả xiết, từng bụi cỏ nhành cây đều được rửa sạch sẽ, trở nên đặc biệt tươi mát, cả một dải mây trắng dày đặc lững lờ trôi ngay trên đỉnh đầu.
Tô An đang ngồi đọc sách trên ban công, hoà vào cảnh sắc xung quanh như thể là một phần của bức tranh ấy.
Ban công mấy hôm trước bị mưa gió phá hỏng đến mức không còn hình dạng, hôm nay hai người bọn họ mới dọn dẹp lại. Chính xác hơn thì là một mình Đoạn Hoài làm, không cho Tô An đụng tay vào, muốn để cậu dành sức để dưỡng bệnh.
Bộ sofa trong phòng khách được Đoạn Hoài chuyển ra ban công, lại che thêm một chiếc ô lớn chắn nắng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play