Đêm khuya, từ chiếc giường lớn trong phòng ngủ, từng tiếng nức nở khe khẽ truyền ra.

Trên giường chất đầy áo thun, áo khoác, áo len, áo phao, bút máy, sổ ghi chép, thư từ...

Tất cả đều là di vật của Tô An.

Từng món đồ được xếp gọn thành một bọc nhỏ, Đoạn Hoài ngồi chính giữa, trong tay nắm chặt một chiếc áo lót mà Tô An từng mặc.

Nhưng cho dù hắn có cố gắng ngửi bao nhiêu, cũng chẳng còn sót lại chút hương thơm quen thuộc nào.

Cuộn mình trong đống quần áo, thân thể bị cơn sốt do thời kỳ nhạy cảm kéo đến hành hạ đến mức sắp mất đi lý trí, Đoạn Hoài chỉ biết nức nở mà khóc nghẹn ngào.

Tô An… đã rời đi hai năm rồi.

Cho dù có giữ gìn cẩn thận đến đâu, hương tin tức tố còn sót lại trên đồ đạc cũng đã gần như tan biến hết.

Tuyến thể sau cổ đau nhói, lồng ngực nặng trĩu khiến hắn thở không nổi.

Giữa cơn mơ màng, hắn như thấy một người đang đứng ở cửa phòng ngủ, dáng người cao gầy, thẳng tắp, bị ánh đèn từ phía sau che khuất gương mặt.

Đoạn Hoài vui mừng đến rối loạn, gần như lăn khỏi giường mà lao về phía trước.

Chỉ còn chút nữa là chạm vào rồi, lại hụt mất.

Trước mắt tối đen một mảnh, chẳng có gì cả.

“Tô An! Tô An!” Đoạn Hoài điên cuồng gào lên, lao thẳng vào bóng tối, giọng nói đến mức vỡ ra.

“Xin anh mà… cầu xin anh… Em biết anh sai rồi… Em nhớ anh lắm, nhớ đến phát điên… xin anh về đi…”

Không một ai trả lời hắn.

Đoạn Hoài quỳ sụp xuống nền nhà, tinh thần hoàn toàn sụp đổ.

Trong mơ hay ngoài thực, hắn đều đang khóc.

Hắn choàng tỉnh trong hơi thở gấp gáp, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở nặng nề.

Đợi cho đầu óc tỉnh táo lại, hắn nghiêng người dụi đầu vào chiếc gối Tô An từng nằm, cọ tới cọ lui như tìm chút hơi ấm còn sót lại.

Không biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi, lại mơ thấy một giấc mộng đẹp.

Đây là lần đầu tiên trong suốt hai năm qua, hắn mơ thấy Tô An, dù chỉ là một bóng dáng mơ hồ, không rõ mặt mũi.

Tô An hận hắn. Cho nên chưa từng bước vào giấc mơ của hắn.

"Đoạn Hoài, điều khiến tôi hối hận nhất trong đời này là đã tin tưởng cậu. Cậu thực sự khiến tôi cảm thấy ghê tởm."

Đó là câu cuối cùng Tô An nói với hắn.

Khi ấy, Tô An vừa biết tin Tô lão gia đã qua đời, Đoạn Hoài lần đầu tiên thấy Tô An nổi giận dữ đến vậy.

Tô An ném vỡ bình hoa trong phòng bệnh, dùng mảnh sứ sắc nhọn đuổi hết đám người ngăn cản mình ra ngoài.

Cho dù cơ thể yếu ớt đến mức đi đứng còn không vững, cậu vẫn nhất quyết phải đến mộ ông nội ngay lập tức.

Lảo đảo bám vào tường mà bước đi, lặp đi lặp lại câu “Đừng xen vào chuyện của tôi” như một cái máy.

Bác sĩ điều trị lo đến mức gần như dậm chân tại chỗ, không ngừng nhắc rằng Tô An vẫn chưa hoàn toàn qua khỏi giai đoạn nguy hiểm, cứ làm loạn như vậy sẽ nguy hiểm tính mạng.

Tô Hưng và vài thân thích nhà họ Tô đã thương lượng, định cưỡng chế tiêm thuốc an thần cho Tô An.

Chính Đoạn Hoài là người bế cậu đi, lái xe đưa đến mộ phần Tô lão gia trước.

Đi theo còn có vài bác sĩ riêng và thiết bị cấp cứu đầy đủ.

Tô An quỳ trước bia mộ, dập đầu liên tục, nhất quyết không chịu rời đi. Cuối cùng, vẫn là Đoạn Hoài không màng cậu vùng vẫy mắng chửi, mạnh mẽ bế người rời khỏi nghĩa trang, đưa trở lại bệnh viện.

Chỉ trong vòng một tháng, hết thảy biến cố bất ngờ xảy đến, như thể chặt đứt sợi dây cuối cùng trong lòng Tô An.

Cậu khóc đến thê thảm, trong lúc vùng vẫy còn cào đến rách cổ hắn, vết máu loang đầy, để lại vệt móng tay chỉnh tề.

Lúc này, đến tin tức tố Alpha trấn an cũng chẳng còn tác dụng gì. Đoạn Hoài chỉ có thể ôm lấy cậu trong xe, để bác sĩ tiêm thuốc an thần.

Người trong lòng rốt cuộc mềm xuống, lặng lẽ thiếp đi trong tác dụng của thuốc.

Đoạn Hoài nuốt nghẹn cay xè trong mắt, khẽ thì thầm với thân thể gầy gò nhẹ bẫng ấy: “Em đã hứa với ông nội, sau này nhất định sẽ chăm sóc anh thật tốt, sống thật tốt cùng anh.”

Nhưng tất cả… chỉ là Đoạn Hoài tự mình đa tình.

Tô An tỉnh lại lần nữa trong bệnh viện, cảm xúc đã bình ổn hơn nhiều, như thể quay trở về dáng vẻ lạnh nhạt ban đầu.

Cậu tự nguyện từ bỏ toàn bộ gia sản ông nội để lại, không còn ai trong đám thân thích từng ghé phòng bệnh mỗi ngày xuất hiện nữa, ngay cả Tô Hưng cũng đã lâu không đến.

Đoạn Hoài cũng bị đuổi ra khỏi phòng bệnh.

Vì từ chối ly hôn, hắn bị Tô An thuê luật sư kiện ra tòa.

Lý do là ngoại tình trong hôn nhân, chứng cứ đầy đủ.

Thế nhưng, cho đến khi Tô An bị cảm lạnh, đồng thời phát bệnh tim rồi qua đời, cậu vẫn không thể như ý nguyện mà ly hôn với hắn.

Đoạn Hoài không muốn ly hôn và hắn có đủ cách để khiến Tô An không thể rời khỏi cuộc hôn nhân này.

Hắn vẫn còn nhớ rõ, đó là một buổi chiều rực nắng...

Hắn đẩy cửa phòng bệnh ra, thấy Tô An – người trước đó còn hôn mê dài ngày, giờ đây lại đang tựa người ngồi dậy đầu giường.

Sắc mặt Tô An đã có chút hồng hào, tinh thần trông cũng ổn định.

Đoạn Hoài còn chưa kịp nhận ra điều gì bất thường, trong lòng vừa mới dấy lên chút vui mừng thì đã bị một câu “Ghê tởm” lạnh lùng của Tô An đánh tan hoàn toàn.

Bọn họ là đôi bạn lữ có độ tương thích tin tức tố hoàn hảo đến 100%, trên toàn thế giới cũng chẳng có mấy đôi như vậy.

Một khi đánh dấu hoàn tất, Omega không thể thoát khỏi dấu ấn ấy, ngay cả phẫu thuật cũng không thể xóa sạch.

Tương tự, Alpha cũng không thể đánh dấu Omega khác sau khi đã kết đôi.

Khi Tô An rời đi, Đoạn Hoài có thể cảm nhận rõ rệt dấu ấn giữa họ đang dần biến mất.

Giống như nước trôi qua kẽ tay, càng cố giữ, lại càng không thể nắm được gì. Càng vội vã, lại càng vô vọng.

Giống như một hồ nước đầy đang cạn dần, mực nước rút xuống từng chút một, cuối cùng chỉ còn trơ lại lớp đáy khô nứt nẻ.

Suốt một thời gian dài, Đoạn Hoài không chịu nổi cảm giác trống rỗng mất mát ấy, cứ như linh hồn mình cũng bị kéo theo Tô An mà rời đi.

Hắn lao vào công việc như kẻ điên, tập luyện, lên lịch trình dày đặc đến mức không còn kẽ hở để suy nghĩ.

Khi tất cả những điều đó cũng không còn hiệu quả, Đoạn Hoài bắt đầu uống rượu, rồi dùng thuốc để khiến bản thân chìm vào mê man hết ngày này qua ngày khác.

Chỉ khi vùi mình trong đống quần áo còn lưu lại hương vị của Tô An, hắn mới cảm thấy tâm trí được chút bình yên ngắn ngủi.

Nhưng thời gian trôi qua quá nhanh, hương tin tức tố còn sót lại cũng nhanh chóng tan biến.

Đoạn Hoài gạt bộ quần áo chỉ còn phảng phất mùi nước giặt sang một bên, lôi từ tủ sắt ra một chiếc hũ tro cốt bằng gỗ đàn hương, nâng niu áp trán lên mặt hộp lạnh lẽo.

Trước khi rời nhà, phần lý trí cuối cùng khiến hắn tiêm thêm một liều thuốc ức chế, dán miếng dán tin tức tố.

Hôm nay là ngày giỗ của Tô An.

Người quan trọng nhất trong lòng Tô An khi còn sống chính là ông nội Tô.

Giờ Tô An đã không còn, là Alpha của cậu, hắn phải thay cậu đến thăm ông.

Đêm tối, thân nhiệt tăng cao do đang vào kỳ nhạy cảm khiến mồ hôi túa ra từ trán và thái dương của Đoạn Hoài.

Xe chạy vun vút trên con đường vắng, đột nhiên hắn cảm thấy cơn buồn ngủ ập tới, chỉ sụp mí mắt trong thoáng chốc.

Đến khi hoàn hồn lại, cột bê tông đã ngay trước mắt.

Không kịp nữa rồi.

Theo bản năng, hắn muốn che chắn cho chiếc hộp tro cốt đặt ở ghế phụ, nhưng còn chưa kịp chạm tay, một tia sáng trắng chói lòa đã xẹt ngang trước mắt.

Chiếc xe bị nghiền nát tan tành.

________

“Đoạn Hoài! Đoạn Hoài! Xe cứu thương vẫn chưa tới sao?!”

Tiếng hét vội vã kéo Đoạn Hoài ra khỏi hôn mê. Đầu hắn đau như búa bổ.

“Con tỉnh rồi! Đoạn Hoài, con đừng dọa mẹ a!”

Vừa mở mắt đã thấy gương mặt lo lắng của ba mẹ, ông bà nội cũng có mặt.

“Tôi đã nói là con nó không muốn mà, tại sao nhất định phải ép nó liên hôn? Có mỗi việc duy trì quan hệ với nhà họ Tô, đưa tiền chẳng phải là xong sao? Cần gì phải đánh đổi cả hạnh phúc đời con?!”

Mẹ Đoạn Hoài vừa khóc vừa oán trách ba hắn.

Trong đầu Đoạn Hoài là một mảng trống rỗng, nhưng bản năng lại bắt được vài từ then chốt.

Liên hôn?! Liên hôn!!!

Hắn bật dậy, còn chưa kịp ổn định lại đã bắt gặp ánh mắt của một người đứng ngay trước mặt.

Đoạn Hoài như ngừng thở, cứng đờ toàn thân không dám cử động, sợ chỉ cần nhúc nhích một chút thôi, người trước mặt sẽ lại biến mất.

Tô An.

Là Tô An.

Lần này… hắn thấy rõ khuôn mặt cậu.

Ký ức chậm rãi ùa về, như thác nước tràn vào não bộ.

Hắn nhớ mình bị tai nạn xe, còn chưa kịp bảo vệ hũ tro cốt… đã mất đi ý thức.

Nắm chặt lòng bàn tay đến bật máu, Đoạn Hoài mới dám hít sâu một hơi. Âm thanh ồn ào xung quanh như bị loại bỏ hết, hắn chỉ thấy mình Tô An.

“Tô An…” Hắn thì thầm gọi tên, không dám tin.

Tô An đang sống sờ sờ ngay trước mắt hắn.

Hắn muốn tiến tới ôm lấy cậu, nhưng Tô An lại lùi về sau một bước, sắc mặt lạnh nhạt, tay chống đỡ ông nội.

Ông lão mặt đỏ bừng vì giận, ánh mắt đầy bất mãn và chán ghét nhìn hắn, nhưng vẫn cố nén giận không phát tác.

“Ông nội…” Cho đến giờ phút này, Đoạn Hoài vẫn thấy khó tin.

Tô lão gia tử – người đã mất – đang còn sống. Mà Tô An… cũng vẫn còn sống.

Lòng bàn tay rớm máu, là do chính hắn tự bấu nát.

Nhưng cơn đau lại khiến hắn mừng như điên, toàn thân run rẩy.

Hắn… có lẽ đã trọng sinh.

Trọng sinh về đúng ngày họ thảo luận chuyện liên hôn.

“Ông Đoạn, nếu tình hình đã  vậy, chúng tôi cũng không tiện ở lại làm phiền thêm… xin lỗi.” – Tô lão gia tử lên tiếng.

Đôi tai vừa mới bắt đầu nghe rõ lại âm thanh xung quanh, Đoạn Hoài lập tức nghe được tiếng mẹ mình vừa khóc vừa kể lể, cha thì phụ họa theo, ngay cả ông nội hắn cũng đang xin lỗi.

“Lão Tô à, là lỗi của tôi, cũng là hai đứa nhỏ không có duyên phận. Tô An là một đứa bé rất tốt, hai đứa vốn rất xứng đôi… sao lại không thành được cơ chứ…”

Đoạn Hoài ngơ ngác nhìn Tô An, nụ cười ngây ngô cứng ngắc trên mặt như bị đông cứng lại, trong đầu cuối cùng cũng lờ mờ nhận ra, hôm nay là cái ngày mà bọn họ bàn chuyện liên hôn.

Lúc đầu hắn ở công ty mãi không chịu về nhà gặp Tô An, đến khi bị ông nội ép phải quay về thì hắn đã làm gì?

Hắn lạnh mặt với Tô An, còn kéo cậu ra một chỗ, dạy dỗ đủ điều, bảo rằng giữa họ không có tình cảm thì miễn cưỡng cũng vô ích. Sau cùng, mất hết kiên nhẫn, hắn thẳng thừng lớn tiếng:

“Không có tình cảm thì cho dù tin tức tố có hợp nhau đến mấy cũng vô nghĩa! Cậu chỉ khiến tôi cảm thấy buồn nôn, buồn nôn đến cực điểm!”

Chỉ là, khác với kiếp trước, lần này sau khi hét xong, hắn lại bất ngờ ngất xỉu ngay ở bậc thang, té lăn từ trên tầng xuống.

Thấy Tô An sắp dìu Tô lão gia tử rời đi, Đoạn Hoài cuống cuồng lên.

“Không phải như vậy! Tô gia gia, ông nghe con giải thích đã!”

Đáng chết! Đã trọng sinh rồi, vì sao không thể sớm hơn mười phút chứ!

Lời đã nói ra như nước đổ khó hốt, thái độ khó coi cũng đều bày cả ra ngoài rồi, Đoạn Hoài chỉ muốn tát cho mình mấy bạt tai.

Tô lão gia tử hoàn toàn không có ý định dừng lại, còn Đoạn Hoài, giữa ánh mắt ngơ ngác của tất cả mọi người, lao tới trước mặt Tô An, “rầm” một tiếng quỳ xuống.

“Những lời trước kia đều là em nói nhảm! Tô An, em đồng ý liên hôn, em thật sự rất muốn cưới anh, xin anh… cho em thêm một cơ hội nữa, được không?”

Thái độ xoay chuyển quá bất ngờ khiến mọi người đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng Đoạn Hoài thì đã hạ quyết tâm. Hắn cứ quỳ thẳng không chịu đứng dậy.

Bất kể những người khác nói gì, hắn đều cố chấp ngẩng đầu, như thể chỉ cần Tô An không lên tiếng thì hắn sẽ quỳ mãi ở đó.

Nhưng Tô An vẫn lạnh nhạt, trên mặt không một biểu cảm, chỉ im lặng nhìn hắn.

Ngay cả nét mặt lạnh lùng này, trong mắt Đoạn Hoài cũng trở nên đáng yêu đến vô cùng, quý giá đến lạ kỳ.

Tô An đeo một chiếc kính gọng bạc đơn giản, thần thái như mọi khi, vẫn thản nhiên và xa cách.

Nhưng Đoạn Hoài biết, sau khi tháo kính ra, ánh mắt của Tô An đẹp đến nhường nào, thậm chí còn có chút mê hoặc người khác.

Dù khuôn mặt không biểu lộ gì, nhưng Đoạn Hoài hiểu rõ: Tô An đang giận.

Vừa trọng sinh trở lại, việc đầu tiên hắn làm vẫn là khiến Tô An nổi giận, Đoạn Hoài hối hận đến mức muốn cắn nát lưỡi mình.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play