Mùi tin tức tố vị hoa mai tràn ngập khắp căn phòng ngủ tối tăm, hương thơm vốn thanh đạm hiện tại đã nồng nặc đến mức sặc mũi, khiến người ngạt thở.
Omega đang nghiêng mình cuộn tròn trên giường, sắc mặt đỏ bừng không bình thường, hàng mi ướt rượt khẽ rung, trong lúc mê man vẫn cau mày.
Là phát sốt do động dục hay do bệnh, đã không còn phân biệt rõ được.
Quản gia Omega nhẹ nhàng đi vào phòng, giúp Tô An thay quần áo và ga giường đẫm mồ hôi.
Đây đã là lần thứ hai thay trong đêm nay.
Biết rõ Omega nhà mình đang trong kỳ động dục mà còn cả đêm không trở về, dù là quản gia từ nhỏ đã chăm sóc Đoạn Hoài cũng không nhìn nổi nữa, liền giúp Tô An bấm gọi điện cho Đoạn Hoài.
Điện thoại còn chưa kết nối, Tô An đã bị động tác của quản gia làm tỉnh dậy, cậu thở ra một ngụm hơi nóng, cả người như đang thiêu đốt, có chút đau đớn.
Lúc này điện thoại cũng đã kết nối, quản gia nói mấy câu uyển chuyển, muốn Đoạn Hoài sớm quay về.
Âm thanh nền phía bên Đoạn Hoài rất ồn, bảo quản gia đành đưa điện thoại cho Tô An.
Quản gia giật mình, vội vàng đưa điện thoại cho Tô An.
“Đến kỳ động dục mới nhớ tới tôi à?” Giọng nói mang theo châm chọc của Đoạn Hoài truyền ra từ đầu dây bên kia.
Tô An dựa người vào đầu giường, cơ thể mềm yếu, không nói tiếp lời, cũng thật sự không biết nên nói thế nào.
“Hoài ca, anh đang gọi cho ai vậy? Anh chỉ quan tâm người khác, không phải nói hôm nay sẽ ở bên em cả ngày sao?”
“Không phải người quan trọng gì, không phải tôi vẫn đang ở đây với em sao?”
“Hoài ca, anh xem bộ váy ngủ này có đẹp không? Tối nay em về sẽ mặc cho anh xem nha~”
Điện thoại đang bật loa ngoài, giọng Đoạn Hoài ôn nhu, giọng nũng nịu xa lạ kia khiến người ta buồn nôn, quản gia đứng bên giường hận sắt không thành thép.
“Tô tiên sinh,” quản gia lên tiếng với vẻ áy náy.
Tô An cúp máy, đưa lại điện thoại cho quản gia, mỉm cười nhạt, lắc đầu.
Cậu và Đoạn Hoài là liên hôn vì thương nghiệp, ba năm trước Tô gia lâm vào cảnh sắp sụp đổ, chính là nhờ hôn sự giữa cậu và Đoạn Hoài, dựa vào nguồn tài chính dồi dào của Đoạn gia mới có thể vượt qua khó khăn.
Tô An cần tài nguyên và các mối quan hệ của Đoạn gia để giúp gia tộc vượt qua cửa ải, còn Đoạn Hoài cần tin tức tố hoàn toàn phù hợp để điều trị chứng rối loạn tổng hợp tin tức tố, đôi bên đều có nhu cầu riêng.
Về tâm lý thì có thể lý giải, nhưng về sinh lý thì lại không thể không cảm thấy chua xót.
Dù sao thì cậu và Đoạn Hoài đã đánh dấu hoàn toàn, tin tức tố cũng hoàn toàn tương thích, vậy mà cậu vẫn không thể nhận được tin tức tố từ Alpha, khiến kỳ động dục vô cùng đau đớn và lặp đi lặp lại.
Ánh mắt Tô An có chút trống rỗng, vẻ mặt cũng không có biểu cảm gì, nhận lấy khăn giấy quản gia đưa, lau đi nước mắt từ má xuống cằm.
“Trần thúc, giúp tôi lấy thêm hai ống thuốc ức chế nữa.”
Quản gia thở dài, chỉ đưa cho Tô An một ống: “Tô tiên sinh, bác sĩ đã nói, tiêm quá nhiều thuốc ức chế sẽ không tốt cho tim ngài. Trước cứ tiêm một ống, thiếu gia ngày mai chắc chắn sẽ quay về.”
Trần thúc dù sao cũng là người làm lâu năm ở Đoạn gia, xem như nửa người nhà, ông cũng không hiểu tại sao thiếu gia hiền lành hiểu chuyện ngày xưa lại trở nên như vậy. Trần thúc đã quyết, nếu ngày mai Đoạn Hoài vẫn không về nhà, ông sẽ nói với phu nhân Đoạn gia.
Tô An đưa ống thuốc ức chế lạnh lẽo vào cơ thể, cảm thấy có chút nóng rát, khuỷu tay phồng lên một cục nhỏ.
Thuốc ức chế mạnh có hiệu quả nhanh, thân thể đang nóng rực liền nhanh chóng dịu lại.
Loại lạnh này lan ra từ bên trong cơ thể, Tô An quấn chặt chăn, lim dim thiếp đi.
Tấm chăn mỏng mùa hè hầu như không có độ phồng, nếu không phải đầu Tô An còn lộ ra ngoài, nhìn qua còn tưởng dưới chăn không có ai.
Tô lão gia bệnh nặng, Tô An mỗi ngày đều chạy tới bệnh viện, gần đây lại gầy đi trông thấy.
Vốn dĩ thân thể đã không có chút thịt, bây giờ mặc quần áo vào nhìn cũng ốm yếu, như thể chỉ một trận gió cũng có thể cuốn đi.
Nửa đêm, Đoạn Hoài rốt cuộc cũng trở về.
Đèn phòng ngủ bật sáng, ánh sáng chói làm Tô An rúc người vào trong chăn.
Cậu nằm nghiêng quay lưng lại phía cửa, nhưng chỉ bằng tiếng bước chân và mùi hương cũng biết người đến là Đoạn Hoài.
Tiếng nước tí tách vang lên trong phòng tắm, rồi cửa mở, Đoạn Hoài tiến về mép giường.
Mùi tin tức tố mang theo hương rượu nhè nhẹ dần dần truyền đến, chui vào mũi, xoa dịu cảm xúc nóng nảy khó chịu của Tô An.
Cằm đột nhiên bị một bàn tay mạnh mẽ nắm chặt, lực bóp khiến cậu đau đớn, Tô An muốn gạt tay Đoạn Hoài ra nhưng không được.
“Cậu muốn làm gì?” Tô An trợn mắt, từ dưới nhìn lên, ánh mắt lạnh lùng đối diện Đoạn Hoài.
Đoạn Hoài chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh hông, vòng eo thon chắc vẫn còn vương bọt nước, trên mặt mang theo vẻ trêu tức.
Hắn ghé sát vào tai Tô An, mang theo hơi thở nhẹ nói: “Tôi muốn làm gì? Là anh muốn làm gì mới đúng, không phải anh gọi điện thoại vội vàng kêu tôi trở về thượng anh sao? Vì anh, tôi đều từ chối cả mỹ nhân mời mọc.”
Nói xong, Đoạn Hoài từ bên tai Tô An ghé sát xuống sau tuyến thể sau cổ cậu.
Còn chưa hôn tới, chỉ là hơi thở từ chóp mũi phả lên làn da đã khiến Tô An nổi đầy da gà trên cổ.
Cậu bỗng nhiên buồn nôn đến mức muốn ói, hương rượu lẫn tin tức tố Alpha đều khiến cậu cảm thấy ghê tởm.
Cơ thể và linh hồn giống như tách ra làm hai phần: thân thể mang bệnh lại không muốn rời khỏi Đoạn Hoài cùng tin tức tố hoàn toàn tương thích, hận không thể buông bỏ tự tôn mà vẫy đuôi lấy lòng, còn linh hồn thì lạnh nhạt, thờ ơ mà phán xét.
Đoạn Hoài đột nhiên bị đẩy ra, sắc mặt trở nên khó coi, đứng cách xa mép giường, từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt tái nhợt của Tô An, cười lạnh một tiếng.
“Muốn không tôi giúp anh gọi điện, kêu Tịch Văn Quân đến? Rất muốn gặp hắn đúng không, mấy ngày trước không phải còn nói cười với hắn đi vào khách sạn à?”
Đoạn Hoài nghiến răng nghiến lợi nói ra câu đó, khóe miệng nhếch lên, ánh mắt như muốn khoan thủng người Tô An.
“À, tôi đều quên mất, anh đã bị tôi đánh dấu hoàn toàn, độ tương thích tin tức tố của hai ta cao như thế, dù anh có muốn tẩy đánh dấu cũng không rửa sạch được, có lên giường với hắn cũng không làm anh thoải mái hơn đâu.”
Tô An chỉnh lại cảm xúc sắp mất khống chế, dựa vào đầu giường, nghe xong những lời đó cũng không có phản ứng gì quá lớn, “Lúc đầu gặp mặt tôi đã nói rồi, sau khi liên hôn sẽ theo nhu cầu mà sống, tôi sẽ không can thiệp vào cuộc sống của cậu, đương nhiên, cậu cũng không có tư cách can thiệp vào cuộc sống của tôi.”
Hai người trong không vui mà tan rã, Đoạn Hoài giận dữ đá cửa bỏ đi.
Phòng ngủ cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh, nhưng Tô An nhịn không nổi nữa, chân trần xuống giường chạy vào nhà vệ sinh.
Trong kỳ động dục Omega hầu như không thể ăn uống, đồ gì ăn vào đều bị Tô An nôn sạch, nhưng cảm giác buồn nôn vẫn chưa rút đi, chỉ có thể nôn ra chút nước đắng vàng nhạt.
Tim cũng đang đau âm ỉ, Tô An không kịp nghĩ gì khác, vội vàng quay lại phòng ngủ tìm thuốc viên uống, rồi nhắm mắt ngồi ở mép giường nghỉ một hồi lâu mới tắt đèn nằm xuống.
Cả đêm tỉnh giấc nhiều lần, ác mộng liên miên: lúc thì mơ thấy ông nội còn nằm trong bệnh viện, lúc lại mơ thấy những lời cay độc của Đoạn Hoài.
Sáng sớm tỉnh dậy, dưới mắt Tô An rõ ràng có quầng thâm đen.
Trong kỳ động dục thì không tiện ra ngoài, nhưng nhìn sắc mặt hiện tại của cậu, chính bản thân còn không dám nhìn, nếu đến bệnh viện gặp ông, cũng chỉ làm ông thêm lo.
Ông vốn cũng có vấn đề về tim, tuổi tác ngày càng cao lại mang theo nhiều bệnh nền của người già, chỉ cần phát bệnh là không thể cứu vãn.
Y tá nói tình trạng của ông vẫn như cũ, nhưng khi nhận cuộc gọi của Tô An thì rất vui, cố gắng tỉnh táo trò chuyện với ông một lúc lâu.
Dù sao cậu cũng không ngủ được, thân thể tiêm thuốc ức chế xong vẫn không dễ chịu, Tô An dứt khoát vào phòng sách chuẩn bị giáo án.
Sắp đến kỳ thi cuối kỳ, Tô An không phải kiểu giáo viên dễ dãi, tư liệu ôn tập đều được chỉnh lý rõ ràng, phạm vi đề thi cũng ghi chú kỹ.
Nhưng điểm thường xuyên và điểm cuối kỳ tách biệt rõ ràng, nên cho bao nhiêu thì cho bấy nhiêu, không có chuyện nâng điểm vô cớ.
Cậu dạy lại là toán cao cấp, tỷ lệ đúp môn không thấp, mỗi khi đến cuối kỳ học sinh đều than trời.
Mãi đến khi mặt trời lặn về phía tây, Trần thúc gõ cửa bước vào, Tô An mới đóng máy tính.
“Tô tiên sinh, đến giờ ăn tối rồi.” Trần thúc lảng tránh ánh mắt, giọng nói cũng có chút mất tự nhiên, “Thiếu gia, ngài ấy... dẫn một người bạn Omega về, đang ở phòng ăn chờ tiên sinh.”
Đoạn Hoài dẫn tiểu tình nhân về nhà, nghe giọng thì đúng là người trên điện thoại tối qua.
Omega trẻ tuổi đang ngồi ở ghế sofa trong phòng khách bóc nho, thân mật nghiêng đầu đút cho Đoạn Hoài.
Đều là nam Omega, nhưng người này và Tô An hoàn toàn là hai kiểu khác nhau, bề ngoài mềm mại đáng yêu, ngay cả tin tức tố cũng ngọt ngào.
“Ca ca, chào anh.” Omega trẻ tuổi thấy Tô An xuống lầu, lập tức đứng dậy, cười ngọt ngào: “Em tên là Giang Lộc, là... bạn của Hoài ca.”
Giang Lộc trông còn nhỏ hơn Đoạn Hoài một hai tuổi, tuổi còn trẻ không giấu được chuyện gì, nói chuyện còn nghiêng đầu liếc mắt nhìn Đoạn Hoài đầy ẩn ý.
“Tôi lớn hơn cậu hơn mười tuổi, cậu có thể gọi tôi một tiếng thúc thúc, nếu không thì gọi thẳng tên tôi cũng được, tôi tên là Tô An.”
Gọi “thúc thúc” khiến ngay cả Đoạn Hoài cũng mất mặt theo, còn gọi tên thì... Giang Lộc có chút nhút nhát, nhìn Đoạn Hoài có chút đen mặt, không dám nói gì nữa.
Bữa cơm ăn cực kỳ gượng gạo, Tô An ăn không được bao nhiêu, rất nhanh đã đặt đũa lên lầu.
Không ngờ Đoạn Hoài cũng lập tức đi theo lên, còn giật lấy ống thuốc ức chế cậu đã mở nắp, ném ra ngoài từ cánh cửa còn chưa đóng hẳn.
“Tôi muốn tin tức tố của anh.” Đoạn Hoài khóa cửa lại, hung hăng nói: “Nhanh lên, đây là trách nhiệm theo hợp đồng mà anh phải thực hiện.”
Tô An mím môi, xé miếng dán tin tức tố sau cổ, mùi mai hương đậm đặc nhanh chóng tràn ngập căn phòng.
Bất kể mối quan hệ hai người thế nào, tin tức tố vẫn nhanh chóng hòa quyện làm một, rượu mạnh và hương hoa mai quấn lấy nhau, thân mật gắn bó.
Thuốc ức chế lần trước đã hết tác dụng, ống mới còn chưa kịp tiêm vào đã bị Đoạn Hoài ném đi.
Cơ thể cậu thật sự rất khó chống đỡ tin tức tố của Đoạn Hoài.
Tô An thở ra một hơi nóng, gương mặt rõ ràng đỏ lên bằng mắt thường.
Ngăn kéo bị kéo ra, đầy một ngăn toàn thuốc ức chế Omega khiến Đoạn Hoài chấn động, nhìn thấy Tô An cầm lấy một ống, động tác thuần thục tiêm vào cơ thể.
Nửa đường hắn muốn tiến lên ngăn cản, lại bị ánh mắt chán ghét của Tô An cố định tại chỗ, dừng lại động tác.
Nhưng Đoạn Hoài rất nhanh liền không cam lòng yếu thế mà tiếp tục tiến lên, mạnh mẽ nắm chặt cổ tay Tô An, ở chỗ khuỷu tay trắng nõn của Tô An, nơi trong hai ngày này bị kim tiêm đâm vào đã bầm tím một mảng lớn.
“Anh hận tôi như vậy à? Nhìn thấy tôi cùng Omega khác ở bên nhau cũng không có phản ứng? Liền như vậy thích Tịch Văn Quân?”
Đoạn Hoài bị động tác Tô An tiêm thuốc ức chế ngay trước mặt chọc giận, giống như có người châm lửa vào thùng thuốc nổ, tức giận gào lên: “Anh có biết hay không là anh đã kết hôn? Lần này lại là vì cái gì mà bò lên giường nam nhân khác? Anh đòi tiền tôi chẳng lẽ Tô gia các người thiếu đến mức đó? Hay là anh chính là hạ tiện, không có nam nhân thượng thì không sống nổi?”
Một cái tát vang lên đánh thẳng vào bên mặt Đoạn Hoài, bàn tay của Tô An khẽ run rẩy không thể kiềm chế, “Đoạn Hoài, cậu đừng quá đáng quá.”
Hai người đều tức đến đỏ cả mắt, Đoạn Hoài không để ý đến sự giãy giụa của Tô An, đè người lên giường, một miệng cắn xuyên tuyến thể sau cổ Tô An.
Động tác thô bạo khiến Tô An đau đến run rẩy cả người.
“Tô An, bệnh tổng hợp tin tức tố của tôi sắp khỏi rồi, Tô gia các anh vẫn còn ôm chặt một quyển sổ nợ dây dưa không dứt với Đoạn gia chúng tôi, ông nội anh còn nằm viện đúng không, chính anh nên biết điều mà cân nhắc.”
Đoạn Hoài ở trên cổ mảnh mai của Tô An in lại một dấu hôn, một câu nói nhẹ tênh khiến Tô An theo bản năng mà mềm người thuận theo.
Nước mắt từ khóe mắt chảy xuống cổ, Tô An mặt vô hồn nằm đó, giống như một con rối không có linh hồn.
Đoạn Hoài nếm thấy vị mặn, bởi vì Tô An thuận theo mà tiêu bớt một chút lửa giận, lời nói hàm hồ dỗ dành: “Anh ngoan một chút, tôi liền sẽ nghiêm túc thực hiện hiệp ước.”
Trong phòng ngủ, mùi rượu và hương mai hòa quyện, đến tận nửa đêm mới dần dần phai nhạt đi.