A đại, chuyên ngành Toán học hệ chuyên đề.

Thời gian đến giờ học chỉ còn mười phút, phòng học có thể chứa 50 người đã ngồi đầy gần một nửa.

Vị trí hàng đầu đối diện bục giảng, hai Alpha xa lạ ngồi đó đặc biệt gây chú ý.

Đoạn Hoài từ nhỏ đã luyện thể hình và chạy bộ không gián đoạn, thân hình điển hình dáng tam giác ngược, đường nét ngũ quan lại sắc sảo, chỉ mặc hoodie và quần thể thao đơn giản mà vẫn toát lên cảm giác như người mẫu chuyên nghiệp.

Vốn dĩ chỉ mới 22 tuổi, khi mặc vest vào càng toát lên khí chất đàn ông trưởng thành.

So với Đoạn Hoài điềm nhiên tự tại, Kỳ Vấn Nam lại chỉ mong có thể đào một cái hố trên sàn, chui vào trốn cho rồi.

“Cậu nói An ca có thấy tôi ở đây… liệu có tức giận không?”

Đoạn Hoài mắt không rời khỏi cửa lớp, ngồi ngay ngắn, nói ra lời này không hẳn là lo sợ, mà càng nhiều là mong chờ, phấn khích.

“Đoạn Hoài, chắc là kiếp trước tôi nợ cậu, sớm muộn gì cũng có ngày chúng ta tuyệt giao.” Kỳ Vấn Nam bứt rứt, nghiến răng nghiến lợi nói.

Đúng lúc đó, cửa mở, có người bước vào.

Gọng kính bạc không chút lơ là, sơ mi trắng sơ vin chỉnh tề trong quần tây, đơn giản mà gọn gàng.

Tô An đặt túi xách xuống, đang chuẩn bị cắm USB vào, ngẩng đầu lên liền thấy gương mặt Đoạn Hoài.

Đoạn Hoài ngẩng đầu, hai tay giao nhau đặt trên mặt bàn, vành tai trắng nõn khẽ ửng hồng, chớp mắt nhìn về phía cậu.

Động tác trong tay dừng lại một giây, Tô An lập tức dời mắt, tiếp tục công việc chuẩn bị.

Chỉ nhụt chí một chút, Đoạn Hoài nhanh chóng lấy lại tinh thần, dùng khuỷu tay đẩy nhẹ Kỳ Vấn Nam đang cúi đầu né tránh.

Kỳ Vấn Nam bây giờ chỉ muốn cắn chết Đoạn Hoài, cái tên hố người này.

Sau khi bước vào trường, Kỳ Vấn Nam mới chủ động hỏi và biết được.

Thì ra người Đoạn Hoài muốn giới thiệu là “chị dâu”, chính là giáo sư mà cậu vừa thi đậu cao học, còn chưa chính thức gặp mặt.

Đúng lúc này, chuông vào lớp vang lên.

Một tên học tài chính như Đoạn Hoài lại nghe tiết toán cao cấp còn nghiêm túc hơn ai hết, theo tiết tấu giảng bài của Tô An mà gật gù hưởng ứng liên tục.

Ánh mắt nóng bỏng không hề che giấu như vậy, Tô An muốn lờ đi cũng khó.

Tuy rằng tiết học vẫn như cũ mạch lạc trôi chảy, nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy lông mày Tô An luôn hơi nhíu lại.

“Lần trước có giao đề luyện tập, chắc các bạn đều chuẩn bị kỹ rồi. Câu này có ai muốn lên bảng làm không?” Tô An hỏi.

Trên màn hình hiện ra một đề bài ngẫu nhiên.

Một cánh tay thẳng tắp giơ cao — Đoạn Hoài chờ giây phút này đã lâu.

Không uổng công hắn trà trộn vào lớp từ sớm, dò xét cách dạy của Tô An.

Trong tiết học của Tô lão sư, chủ động lên bảng làm bài sẽ được cộng điểm chuyên cần.

Tô lão sư nổi tiếng là nghiêm khắc trong việc chấm điểm cuối kỳ, cơ hội kiếm thêm điểm thì ai cũng muốn nắm bắt.

Năm đề bài, Đoạn Hoài giơ tay đến bốn lần cũng chưa được gọi lên bảng.

Cuối cùng, đến câu hỏi khó nhất cuối cùng - câu phân loại.

Cậu phân loại không được phát sẵn cho sinh viên, độ khó cao hơn, ai làm đúng sẽ được cộng thêm năm điểm ngày thường.

Đã đến giờ, cả lớp cúi đầu hí hoáy viết nháp, giả vờ chăm chú.

Duy chỉ có một cánh tay vẫn giơ cao, Đoạn Hoài giống như vị cứu tinh, giúp những người còn lại khỏi nguy cơ bị Tô lão sư gọi lên bất ngờ.

“Tô lão sư, em muốn thử làm.” Đoạn Hoài hào hứng chủ động xung phong, sợ bị lờ đi.

Tô An trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng vẫn đưa viên phấn trong tay ra: “Vậy em lên đi.”

Khoảnh khắc nhận phấn được cố tình kéo chậm lại.

Đầu viên phấn trắng mới tinh, một bên kẹp giữa ngón cái và ngón trỏ thon dài của Tô An, đầu còn lại do hắn cầm lấy.

Rất muốn giả vờ vô ý chạm vào ngón tay Tô An, nhưng chỉ có tâm mà không có gan làm vậy, Đoạn Hoài đành ngoan ngoãn nhận lấy đầu còn lại của viên phấn.

Khoảng cách càng gần, dường như có thể ngửi được chút hương mai nhàn nhạt.

Thực ra tin tức tố của Tô An đã được dán kín kỹ càng.

Nhưng do độ tương thích cao 100%, khiến cho cảm giác giữa bọn họ với nhau cực kỳ nhạy bén.

Chỉ một chút mùi hương nhẹ thoảng cũng khiến hắn toàn thân dễ chịu, tuyến thể thường xuyên đau âm ỉ cũng được xoa dịu trong chốc lát.

Đoạn Hoài đứng trước bảng bắt đầu viết lời giải, từng ký hiệu toán học viết ra như một bức tranh đẹp.

Hầu như tất cả học sinh đều đổ dồn ánh mắt vào Alpha xa lạ này.

Một lớp chuyên Toán chỉ hơn hai mươi người, nhiều thêm một người lạ đã rất nổi bật, huống chi người này lại xuất sắc như thế.

Tô lão sư có bản lĩnh nhìn một lần là nhớ tên và số báo danh, chắc chắn đã sớm phát hiện, nhưng vẫn không nói gì.

Cuối cùng khi lời giải hoàn tất, viên phấn được nhẹ nhàng đặt lên bàn bục giảng.

“Tô lão sư, em làm xong rồi, không biết có đúng không.”

Đoạn Hoài làm ra vẻ hơi ngượng ngùng, gãi gãi đầu, nở nụ cười e lệ với Tô An.

Kỳ Vấn Nam dưới bục đã đảo mắt mấy lần khinh bỉ.

Quá trình giải đề chính là bị Đoạn Hoài bức đến phát điên, thúc ép phải viết giúp.

Biết rõ là đáp án chính xác mà vẫn còn bày đặt làm bộ hỏi lại Tô lão sư.

Ngày thường chữ viết như gà bới, nay lại cố tình giả bộ nắn nót như nghệ sĩ thư pháp, đúng là đang “diễn”.

Vẫn diễn. Cứ diễn hoài.

Chen vào lớp học xa lạ, lại còn ngồi bàn đầu tiên, vậy mà mặt cũng không đỏ lấy một chút.

Thật sự không biết ngại là gì.

Những chuyện đó Đoạn Hoài cũng không để tâm, lúc này hắn chỉ nghĩ cách moi óc ra nói chuyện với Tô An được thêm vài câu.

Hảo cảm chưa cày được thì ít nhất cũng phải cày chút cảm giác tồn tại.

“Thật sự không tồi, trình bày rõ ràng, suy nghĩ cũng rất mạch lạc.” Tô An nhìn bài giải trên bảng, nhận xét.

Trong lòng như có lông chim phẩy qua, tê tê nhột nhột, Đoạn Hoài được khen đến mức tinh thần như bay lên.

Tô An vừa đổi giọng: “Nhưng cậu không phải người lớp chúng tôi.”

“Còn cả vị đồng học này nữa, tôi nhớ cậu.” Tô An nhìn về phía Kỳ Vấn Nam – người luôn cúi gằm mặt như đà điểu trốn tránh.

Kỳ Vấn Nam trong lòng chỉ thấy tiêu rồi. Chỉ là lúc phỏng vấn thi lên cao học mới chạm mặt vội vàng một lần, không ngờ Tô An vẫn nhớ rõ hắn.

“Tốt nhất là đừng tự tiện chen vào lớp, cũng đừng dùng đáp án của người khác để lên bảng làm bài.”

Giờ giải lao mười phút, hai người chen lớp mặt mũi xám ngoét rời khỏi phòng học.

Kỳ Vấn Nam gần như đỏ từ đầu đến chân, trái lại Đoạn Hoài thì như chẳng có chuyện gì, dựa vào tường bên cửa nghe Tô An giảng bài tiếp.

“Haiz, sớm biết vậy thì nên lôi kéo mấy người giỏi lớp bọn họ về lớp mình cho rồi.”

Ngay lúc Kỳ Vấn Nam muốn nhào tới bóp cổ Đoạn Hoài, vai bị ai đó vỗ nhẹ.

Đoạn Hoài lấy từ trong túi ra một quyển sách đưa cho Kỳ Vấn Nam: “Nè, bản tác giả ký tên chính chủ đấy.”

“!”

“Đoạn Hoài, cậu chính là huynh đệ cả đời này của tôi!”

Cuốn sách là tác phẩm do một trong những nhà toán học vĩ đại nhất hiện đại biên soạn, cũng là thần tượng của Kỳ Vấn Nam.

Người có tài thì thường kiêu ngạo, nhà toán học này lại càng ghét truyền thông và minh tinh, chẳng biết Đoạn Hoài làm sao mà xin được.

Kỳ Vấn Nam hận không thể ôm sách mà hôn hai cái tại chỗ.

“Yên tâm đi, từ giờ việc của cậu là việc của tôi. Tôi nghe mấy anh chị khóa trên nói, thầy Tô nhìn có vẻ lạnh, thực ra rất dịu dàng, cậu nhất định sẽ theo kịp.”

Đoạn Hoài làm động tác ‘suỵt’.

Nhưng lời này đúng là dễ nghe thật, hắn khẽ cười, giọng nhẹ nhàng đáp lại: “Tất nhiên rồi, vợ tôi thì tôi phải theo đuổi được chứ.”

Tự tin tràn trề, nhưng đến tiết học sau thì lại bị từ chối.

Chiếc hộp quà được gói rất tinh xảo bị trả lại, bên trong là mẫu đồng hồ mới nhất, còn có một ít bánh ngọt đặt riêng – đều là những thứ kiếp trước Tô An từng thích.

Tô An ngồi trên ghế làm việc, từ chối rất lễ phép nhưng cũng rất dứt khoát: “Đoạn Hoài, quan hệ giữa chúng ta chưa tới mức có thể tặng quà cho nhau. Hơn nữa, về sau cậu cũng đừng tự tiện vào lớp tôi chen giờ học, ảnh hưởng đến tiết dạy bình thường.”

Lời từ chối rõ ràng như vậy, Đoạn Hoài lập tức héo rũ, giống hệt học sinh thật sự phạm lỗi, tự giác đứng phạt trước Tô lão sư.

Nếu mà có tai và đuôi, chắc giờ đều cụp xuống hết rồi.

“An ca, xin lỗi, em không cố ý làm loạn tiết học của anh đâu, chỉ là muốn gặp anh thôi. Hôm đó em đã nói mấy lời hỗn láo, anh đừng để bụng nhé.”

“Không sao, cậu đi đi.”

Đoạn Hoài sững người một chút, rồi nói tiếp: “An ca, giờ cũng tới giờ ăn rồi, chúng ta cùng đi ăn cơm đi, em đặt sẵn bàn rồi, là quán mà anh thích.”

Tô An ngẩng đầu: “Sao cậu biết tôi thích quán nào?”

Đoạn Hoài nghẹn lời.

Giật mình sững sờ.

Trước mắt vẫn là Tô An, nhưng cũng không phải là Tô An của kiếp trước.

Vậy thì những gì hắn đang làm đây, thật sự là vì muốn bù đắp cho người đã từng bị hắn tổn thương, hay chỉ là đang cố làm dịu đi cảm giác tội lỗi của chính mình?

Đoạn Hoài càng thêm ủ rũ, trông như quả cà bị phơi héo, mặt mày bẹp dí.

“Thôi được rồi, Đoạn Hoài, hôm nay tiện thể nói rõ một lần luôn đi.”

Cuối cùng vẫn là Tô An chủ động phá vỡ bầu không khí lúng túng.

“Nếu hai nhà chúng ta thật sự liên hôn thành công, thì cũng chỉ là vì lợi ích. Tôi không thích kiểu Alpha bám dính không dứt, trong khi tình huống vẫn chưa rõ ràng, hy vọng cậu đừng khiến cuộc sống của tôi thêm phiền phức. Còn những chuyện khác, tôi thật lòng xin lỗi.”

“Đừng nói vậy, anh từ xưa nay chưa từng làm sai điều gì, không cần xin lỗi, An ca, là em mới là người nên xin lỗi.” Đoạn Hoài cười có chút gượng gạo, “An ca, anh yên tâm, em sẽ không đến quấy rầy anh nữa, anh đừng giận em.”

Đoạn Hoài mang theo hộp quà rời đi, ngồi trong xe sững người.

Buông tay là điều không thể, chỉ là không biết vì sao lại rơi vào cục diện bế tắc.

Chắc là do mấy lời sỉ nhục hôm bàn chuyện liên hôn khiến Tô An – người luôn lạnh nhạt và tự giữ – đến nay vẫn còn giận.

Ngồi trong xe hối hận đến vô lực suốt một hồi, Đoạn Hoài chuẩn bị lái xe về công ty, tính bàn với ba xem làm sao hỗ trợ nhà họ Tô. Nhưng vừa ngẩng đầu liền thấy Tô An.

Không phải hắn cố ý canh ở đây, mà là duyên số khiến hai người mới chia tay đã lại gặp nhau.

Còn chưa kịp vui mừng, đã thấy bên cạnh Tô An còn có người khác đang mặt dày mày dạn vừa cười vừa nói chuyện với Tô An, còn ân cần mở cửa xe cho cậu.

Tịch Văn Quân.

Tay nắm vô lăng nổi gân xanh, Đoạn Hoài hận không thể nhai nát cái tên này ngay trong miệng, xé tan cái mặt cười giả tạo kia.

Tên Alpha trơ trẽn đáng ghét, rõ ràng biết Tô An đang bàn chuyện liên hôn với nhà họ, mà còn lợi dụng lúc hắn không có mặt để tiếp cận Tô An.

Xe của Tịch Văn Quân chậm rãi rời khỏi gara, Đoạn Hoài do dự một lúc, cuối cùng vẫn lái xe bám theo.

Không phải cố ý theo dõi Tô An, chỉ là… đúng lúc tiện đường thôi, hắn cũng không định quấy rầy Tô An, chỉ là… vừa vặn gặp mặt.

________

“Tiểu An, anh nghe nói chuyện nhà các em, ông nội em có khỏe không?”

“Sư huynh, không phải nói muốn bàn chuyện dự án sao?”

Trong nhà ăn, Tô An gần như không động đũa, khéo léo chuyển đề tài từ chuyện riêng sang công việc.

“Tiểu An, em vẫn còn giận anh đúng không? Chờ anh thêm chút nữa, anh sắp thuyết phục được người nhà rồi. Anh sẽ để bọn họ biết em thật sự rất tốt…”

Đoạn Hoài ngồi ngay phía sau lưng Tô An.

Chỗ ngồi dựa lưng và cây cảnh che kín người hắn, thêm việc hắn cố tình cúi đầu, nên rất khó bị phát hiện.

Dĩa bò bít tết bị hắn cắt đến nát bấy, mặt mũi thì nhăn nhó vì tức giận, quai hàm nghiến chặt như sắp vỡ.

Hắn biết mà, hắn biết mà!

Cái tên Alpha Tịch Văn Quân chết tiệt kia!

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play