“Đoạn đại ca, ông nói đúng, chuyện của bọn trẻ, cũng không đến lượt mấy ông già như chúng ta nhúng tay.”
Tô lão gia tử chống gậy, kéo tay Tô An, giọng đầy tức giận:
“Tô An là đứa nhỏ tôi nuôi từ bé, nói không ngoa, nó là tim gan của tôi. Dù Tô gia bây giờ không còn như xưa, nhưng cũng không tới lượt các người làm nhục Tiểu An nhà tôi như thế.”
Lời vừa dứt, Tô An – người vẫn luôn cúi đầu im lặng bỗng ngẩng lên nhìn ông nội.
Khi nãy Đoạn Hoài nói mấy lời khó nghe, hắn không hề hạ giọng. Mẹ hắn cũng vì nóng nảy mà lỡ lời.
Hôm nay mới chỉ là buổi thương lượng chuyện liên hôn, còn chưa quyết định gì, vậy mà đã làm ra cục diện khó coi thế này.
Nhà họ Đoạn cũng được coi là một thế gia thương nghiệp nổi bật trong vùng, hai ông cụ ngày xưa còn từng là huynh đệ cùng vào sinh ra tử.
Dù sau này ít liên lạc, nhưng lễ nghi đãi khách kiểu này, nói gì cũng không thể đặt lên nổi mặt bàn.
Cho dù Đoạn lão gia tử đã thành khẩn xin lỗi, Tô lão gia tử vẫn quyết tâm rời đi, sắc mặt tối sầm.
Thấy tình hình càng lúc càng tệ, mồ hôi lạnh chảy dọc sau gáy Đoạn Hoài, men theo sống lưng thấm vào lớp áo, bị điều hoà lạnh thấu làm hắn run rẩy cả người.
Hắn hiểu rõ địa vị của Tô lão gia tử trong lòng Tô An, nếu đắc tội với ông, thì thật sự là hết đường cứu vãn.
Quỳ không phải cách, ép buộc lại càng vô lễ.
Đoạn Hoài vội vàng đứng dậy, âm thầm kéo kéo áo ông nội mình, mắt như sắp chảy ra nước.
Chuyện thành ra thế này đúng là hắn sai. Giờ nói gì cũng là châm dầu vào lửa, chỉ có thể trông cậy vào người lớn ra mặt.
“Lão Tô! Nếu ông vẫn coi tôi là huynh đệ, thì đừng đi vội!”
Đoạn lão gia tử chỉnh lại cổ áo, quay đầu lườm Đoạn Hoài một cái, rồi bước đến trước mặt Tô An.
“Tiểu An à, nhìn ông nội con kìa, vẫn cái tính nóng nảy như xưa.”
Ông nhẹ giọng nói, là người từng trải thương trường, lời lẽ mềm mỏng mà vẫn có khí thế khiến người khác khó mà phản bác.
“Ông thay mặt Đoạn Hoài xin lỗi con. Xin lỗi nhé Tiểu Tô, cái thằng ranh đó lỗ mãng xúc phạm con.”
Giờ phút này, dù có bị xem thường thêm chút nữa cũng phải mặt dày đi tranh giành chút cơ hội tồn tại.
Đoạn Hoài cũng nhanh chóng chỉnh lại quần áo, bước lên phía trước, đứng thẳng lưng cúi người:
“Tô gia gia, là cháu vô lễ, cháu xin lỗi.”
Tuy nói với Tô lão gia tử, nhưng ánh mắt hắn vẫn không ngừng dõi theo phản ứng của Tô An.
Khi chuyển sang Tô An ở đối diện, giọng nói cũng theo bản năng mà mềm lại:
“An ca ca, đều là lỗi của em. Những lời khó nghe đó… anh đừng để tâm. Em chỉ là nhất thời hồ đồ.”
Lời đã nói đến mức này, Tô An cũng chỉ lễ phép đáp lại một câu “không sao”, hoàn toàn không nhắc gì đến chuyện liên hôn nữa.
“Lão Tô à, hay là tôi mời ông vào ngồi thêm một lát, uống chén trà, rồi ta với ông bàn lại chuyện của hai đứa nhỏ xem sao?” – Đoạn lão gia tử đề nghị.
Tô lão gia tử cũng nguôi giận đôi chút, giao quyền quyết định lại cho Tô An.
Nếu hai đứa có ý, vậy thì ngồi lại nói chuyện. Còn nếu một bên không muốn, thì cũng không cần mất thời gian.
Lúc này ánh mắt Tô An mới lần nữa rơi lên người Đoạn Hoài.
Bình tĩnh, lạnh nhạt.
Hầu kết Đoạn Hoài khẽ động, cả người đứng thẳng đến cứng ngắc.
Từng giây từng phút lúc này đều kéo dài như vô tận.
Giống như phạm nhân đang chờ tuyên án, hy vọng mong manh được khoan thứ.
________
Tiễn ông cháu Tô gia về xong, Đoạn Hoài thở dài một đường, mới bước chân vào nhà đã nghe thấy tiếng mẹ mình:
“Còn bàn với bạc cái gì, Hoài Nhi đã quỳ xin lỗi rồi, họ còn muốn gì nữa!”
Bà vừa nói vừa lau nước mắt.
“Hoài Nhi từ bé tới giờ, tôi chưa bao giờ để nó chịu thiệt thòi gì. Tô An kia lớn hơn nó mười tuổi chưa tính, còn yếu ớt bệnh tật, dựa vào cái gì mà dám chê bai con trai tôi!”
“Mẹ, mẹ hiểu nhầm An ca rồi.”
Đoạn Hoài vội vàng chạy tới, nịnh nọt cười ngồi xuống cạnh, bóp vai cho bà:
“Mẹ à, lần này con nghiêm túc thật đấy, mẹ phải giúp con.”
“Mẹ biết không, con với An ca là cặp đôi xứng đôi hoàn hảo hiếm thấy. Con nghĩ con thật sự gặp được tình yêu rồi! Mỗi lần lại gần An ca là tuyến thể của con không đau nữa, trong lòng lại vui đến lạ.”
Hắn cố tình nói lố, làm trò làm mặt nũng nịu đủ kiểu, quả nhiên khiến mẹ hắn đang khóc cũng phải bật cười.
“Nhìn cái mặt không tiền đồ của con kìa, bao nhiêu tuổi đầu rồi, hiểu gì mà yêu với đương.”
Đoạn Hoài không để ai chê bai Tô An, kể cả là mẹ mình.
Hắn tranh thủ dịp này nói khéo, dụ dỗ mẹ bằng lời lẽ dễ nghe:
“Thật ra trước đó con đã gặp An ca rồi, là giáo sư toán học ở A Đại, tiến sĩ đó, rất lợi hại. Mẹ không nhìn thấy cảnh An ca đứng giảng trên bục đâu, mẹ mà thấy rồi chắc cũng như con, chỉ sợ chậm một bước là bị người khác cướp mất, lúc đó con khóc cũng không kịp nữa.”
“Cũng phải, nhà họ Tô tuy có dấu hiệu sa sút, nhưng còn lâu mới sụp đổ. Thằng bé đó trông cũng không tệ, quan trọng nhất là có thể giúp con trị hội chứng tuyến thể tổng hợp. Có điều thân thể yếu quá, mà tuổi cũng không còn nhỏ…”
“Mẹ, con thật sự thích An ca mà.”
Nghe vậy, sắc mặt Đoạn Hoài thoáng buồn.
“Được rồi được rồi, hiếm khi thấy con thích ai như vậy, mẹ đâu có nói là không đồng ý.”
Đoạn mẫu cười, bị hắn nịnh vài câu liền xuôi lòng, hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi khác thường trong thái độ con trai.
Chờ đến khi đóng cửa lại, cả người Đoạn Hoài mới sụp xuống, mặt ủ mày chau ngồi ở mép giường.
Theo kinh nghiệm đời trước mà nói, liên hôn đáng lẽ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Nhà họ Tô lúc ấy lỗ hổng tài chính rất lớn, gần như phá sản, mà Tô An lại một lòng muốn cứu lấy gia tộc.
Một người thanh lãnh như vậy, dù có bị mỉa mai hay châm chọc, vẫn kiên quyết thúc đẩy cuộc hôn nhân ấy, dùng mức độ phù hợp tin tức tố hoàn hảo giữa hai người để đổi lấy lợi ích.
Đời này, Đoạn Hoài đã chuẩn bị kỹ lưỡng, muốn từ đầu đã dành cho Tô An sự chăm sóc và tình cảm tốt nhất.
Nhưng vì sao… mọi thứ lại thay đổi?
Tô An không muốn.
Đoạn Hoài nghĩ đi nghĩ lại, vắt óc cũng không tìm được manh mối trong ký ức kiếp trước, vẫn luôn nghĩ đến khi mây đen giăng kín chân trời, mưa nhỏ tí tách bắt đầu rơi.
Trời sắp tối, Đoạn Hoài cầm lấy di động, bấm gọi một dãy số, sau đó cầm chìa khóa xe đi ra ngoài.
“Đoạn Hoài, nếu cậu gặp khó khăn gì, nói thẳng ra, tôi có thể thử giúp cậu phân tích giải quyết. Nhưng xin cậu đừng kéo cả tôi vào cùng xoắn xuýt ở trong lòng.”
Kỳ Vấn Nam ngồi ghế phụ, đẩy gọng kính, rốt cuộc cũng chịu mở miệng phá vỡ sự im lặng.
Thật sự là kỳ lạ. Người luôn mồm lải nhải như Đoạn Hoài vậy mà không nói lấy một chữ cũng thôi đi.
Nửa đêm rồi còn cố tình lái xe trong mưa lớn lên sườn núi, thật sự không hiểu nổi đầu óc hắn ta nghĩ gì.
“Dẫn cậu đi gặp chị dâu cậu.”
Đoạn Hoài ném ra một quả bom, khiến Kỳ Vấn Nam phải mất cả nửa ngày mới tiêu hóa nổi.
Khu biệt thự giữa sườn núi phong cảnh rất đẹp, nhưng giữa mưa bụi mờ mịt và sắc trời tối đen, nhìn qua lại hơi rợn người.
“Chị dâu tôi là người thật à?”
Qua một lúc lâu, Kỳ Vấn Nam mới chậm rãi mở miệng.
“Cậu đang mắng ai đấy? Muốn đánh nhau thì nói thẳng.”
Đoạn Hoài từ ghế sau lấy một cây dù, giục Kỳ Vấn Nam xuống xe.
Khu biệt thự này đường đi hơi vòng vèo, kiếp trước Đoạn Hoài cũng chỉ đến vài lần, loay hoay mãi mới xác định được đúng nơi.
Đây là nhà cũ của Tô gia, chỗ Tô lão gia tử sống thường ngày.
Trước đó Đoạn Hoài đã ghé qua chung cư của Tô An, không thấy có đèn sáng, đoán hôm nay cậu chắc ở đây.
Đứng trước cửa nhà cũ của Tô gia, bên trong đúng là đèn đuốc sáng trưng.
Đoạn Hoài chỉ có một cây dù, hai Alpha cao to chen nhau đúng là hơi chật.
“Đi nhanh đi, tôi không chờ được nữa. Mà khoan, tôi ăn mặc thế này có ổn không? Chị dâu có thấy tôi không nghiêm túc không?”
Kỳ Vấn Nam thò ra chân đi dép lê, mong chờ hỏi.
Đôi dép lê này cậu đã mua từ hồi cấp ba, lúc nãy bị Đoạn Hoài lôi đi quá gấp, chưa kịp thay giày.
Nghe thấy vậy, Đoạn Hoài đang nhìn về phía cửa đầy u sầu, quay phắt đầu lại, không khách khí đáp: “Đó là vợ tôi. Cậu cần anh ấy coi trọng cậu làm gì? Nếu cậu dám có ý nghĩ gì khác, vậy hai mươi hai năm huynh đệ của chúng ta coi như xong.”
Kỳ Vấn Nam: “?”
Không trách Đoạn Hoài suy nghĩ nhiều, đời trước, vì Tô An mà Kỳ Vấn Nam tuyệt giao với hắn.
Bởi vì cậu ta là học trò của Tô An, giai đoạn cuối ấy, mỗi ngày còn có thể đến phòng bệnh, có cơ hội nói vài câu với Tô An, thậm chí còn có thể thấy cậu ấy cười.
Còn Đoạn Hoài, nhiều nhất chỉ nhận được một chữ “Cút” lạnh tanh từ miệng Tô An.
Một tia sét loé lên giữa bầu trời, tiếp theo là mấy tiếng sấm đì đùng.
Đoạn Hoài vừa nãy còn kiên cường, nay lại lặng lẽ dịch lại gần Kỳ Vấn Nam vài bước.
“Sợ thì quay lại xe đi.” Kỳ Vấn Nam nhìn thấu.
“Tôi sợ gì chứ, không quay lại.”
Không biết đang ngoan cố cái gì.
Nhưng hai người từ bé đã ngủ chung một chiếc nôi, Kỳ Vấn Nam tuy không hiểu gì, cũng đã quen với mấy trò “lên cơn” của Đoạn Hoài.
“Vậy vào xem thử?” Một lúc sau, Kỳ Vấn Nam đề nghị.
“Không vào.” Đoạn Hoài lần này lại bịa thêm một lý do, “Bây giờ anh ấy còn đang không thích tôi, tôi chỉ muốn đứng đây nhìn một lát.”
Kỳ Vấn Nam cảm thấy Đoạn Hoài đầu óc có vấn đề, nhưng cũng không đi, hai người đứng lặng như tượng, cùng nhìn ánh đèn trong nhà Tô gia, không nhúc nhích.
Bên ngoài mưa gió tầm tã, nhưng lại vô tình che giấu tiếng ồn ào trong ngôi nhà.
“Tôi hôm nay nói rõ ràng ở đây! Trừ phi tôi chết, bằng không đừng ai hòng động vào An An!” – Tô lão gia tử tức đến mức râu tóc dựng ngược.
Tô An đang cầm thuốc hạ huyết áp cho ông, vừa vỗ lưng giúp ông hạ hoả, vừa cau mày.
“Các người nghe không hiểu lời ông nội nói sao? Còn tiếp tục ồn ào nữa thì mời ra ngoài. Ông nội tôi sức khoẻ không tốt, các người cứ như vậy thì đừng trách tôi trở mặt.”
Ánh mắt Tô An lạnh lùng, sắc bén, khiến mấy người phụ nữ đang khóc lóc cũng im bặt.
“Tiểu An, con sao lại nói với mẹ như vậy?” – Tô Hưng đỡ lấy người phụ nữ, cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng.
“Đúng đó Tiểu An, chúng ta đều là người một nhà. Chẳng lẽ lại muốn hại lão gia tử sao? Bây giờ thật sự khó khăn, mọi người đang cùng nhau nghĩ cách thôi mà.”
Những người khác cũng hùa theo.
Tô lão gia tử cuối cùng cũng dịu lại một hơi, liền vung gậy lên đánh, ai tới gần là đánh, không nương tay.
“Tô Hưng, mày đối xử với An An thế nào tự mày rõ.”
Gậy của ông lệch sang một bên, chỉ vào người phụ nữ vừa khóc lóc lúc nãy:
“Còn cô, có tư cách gì tự xưng là mẹ An An. Không có chuyện gì thì sống sung sướng, giờ nhà có chuyện thì mới nhớ đến An An, cút hết cho tôi! Tự lo thân mình đi!”
Biệt thự rộng lớn cuối cùng cũng yên tĩnh lại. Tô An nửa quỳ trước mặt ông, nhẹ nhàng trấn an: “Con không sao, ông nội yên tâm, bọn họ không làm gì được con đâu.”
Cũng chỉ sau khi tất cả rời đi, Tô lão gia tử mới đỏ mắt.
Ông tự nhận đời này không phải người cao thượng gì, nhưng ít ra vẫn giữ phần nhiều lòng thiện tâm.
Không ngờ bốn đứa con dưới gối, ai cũng đều trở thành người vụ lợi, chỉ biết tính toán.
“An An à, ông nội giờ cũng là nửa cái thân thể gần xuống mồ rồi. Những danh lợi đó, từ trước đến giờ đều là bà nội con lo liệu. Giờ ông cũng chẳng còn quan tâm mấy. Chỉ khổ cho con thôi… Ông không thể để lại cho con chút chỗ dựa nào.”
Dù ông nói vậy, Tô An lại hiểu rõ, cơ nghiệp nhà họ Tô là tâm huyết cả đời của ông bà.
“Ông nội, để con suy nghĩ thêm chút.” – Tô An nằm gối đầu lên chân ông, lí nhí nói.
Giống hệt như khi còn bé, Tô lão gia tử vuốt tóc cậu, chậm rãi nhưng kiên định:
“Đừng nghĩ ngợi những chuyện lòng vòng nữa. Ông chỉ hy vọng con có thể sống hạnh phúc. Chỉ cần ông còn sống một ngày, tuyệt đối sẽ không để ai bắt nạt con.”