Tô An và Tịch Văn Quân từng có một đoạn quan hệ, chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ khiến Đoạn Hoài ghen đến mức gần như phát điên.

Quen nhau từ thuở niên thiếu, tình cảm giữa học trò xuất sắc và thầy hướng dẫn lại càng sâu nặng.

So với khoảng thời gian đời trước hắn bên Tô An, thời gian họ từng bên nhau còn dài gấp đôi.

Từng lời trò chuyện giữa hai người ở ghế đối diện không sót một chữ rơi vào tai, nĩa trong tay Đoạn Hoài bị bóp cong thành hình dạng kỳ lạ.

“Đoạn Hoài không phải là người dễ đối phó đâu, Tiểu An, cậu ấy không thể cho em thứ tình cảm và cuộc sống ổn định em mong muốn. Đừng vì người khác mà chôn vùi hạnh phúc cả đời của mình.”

Lâu thật lâu vẫn không nhận được hồi âm, giọng điệu của Tịch Văn Quân hiển nhiên cũng có chút nóng nảy.

“Tiểu An, chẳng lẽ em thật sự thích tên Alpha mới lớn miệng còn hôi sữa đó à?”

Trầm mặc.

Trong ba người thì hai đều mang tâm trạng giày vò mà chờ đợi.

Đoạn Hoài rất muốn ngay lúc này đứng lên, đá cái tên Alpha tiện nhân hai đời cũng muốn nhúng tay vào tình cảm của hắn ra khỏi chỗ này.

Cũng muốn nhìn xem vẻ mặt của Tô An, xem trong mắt Tô An có chút do dự nào không.

Nhưng hắn không thể.

Hắn không có tư cách, càng không có thân phận.

“Sư huynh, anh đừng quá tự tin vào bản thân mình.” Tô An khẽ cười, nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt, “Ngay cả bản thân em muốn kiểu tình cảm nào còn không rõ, anh lại có thể thay em suy nghĩ cho rõ được sao?”

“Từ nay về sau, trừ khi là công việc thì đừng gặp nhau nữa, những lời vượt ranh giới hôm nay, em coi như chưa nghe thấy.”

Tô An nói rồi đứng dậy định rời đi.

Nụ cười trên mặt Tịch Văn Quân cũng không giữ nổi nữa, nhưng vẫn cố chấp muốn lái xe đưa Tô An về.

“A! An ca, sao anh cũng ở đây vậy!”
Một giọng nói vui mừng vang lên, Đoạn Hoài từ cửa bước đến cạnh Tô An, “Trùng hợp ghê á, An ca, em đang không biết làm sao tìm được anh, vị này là?”

Tô An không có ý định giới thiệu, ánh mắt chỉ dừng lại trên người Đoạn Hoài đánh giá một lượt.

Nhưng Đoạn Hoài vẫn điềm nhiên, hoàn toàn mang bộ dáng thờ ơ, thậm chí còn có chút ngơ ngác.

“Tịch Văn Quân.” Ngược lại là Tịch Văn Quân chủ động đưa tay ra trước, “Tôi là sư huynh đại học của Tiểu An, cũng là bạn thân nhiều năm.”

Hai bàn tay lớn nắm chặt lấy nhau.

“Đoạn Hoài.”

Hai Alpha bắt tay mãi mà không chịu buông.

Tô An nhấc chân rời khỏi cửa.

“A! An ca! Em thật sự có việc, điện thoại hình như để quên ở văn phòng anh rồi, hôm nay em đang cần gấp.”

Rời khỏi nhà hàng đi trước, Đoạn Hoài quay đầu lại, trừng mắt đầy căm hận liếc Tịch Văn Quân một cái, còn khẽ nhép môi thành khẩu hình: “Tiểu tam, cút!”

Trên đường trở lại trường, trời cũng đã sắp tối, đèn thành phố dần lên rực rỡ.

Tô An quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, Đoạn Hoài cũng thức thời mà không lên tiếng nói thêm gì.

Khu office của trường cũng sắp về hết.

Cửa văn phòng vừa mở ra, còn chưa kịp bật đèn.

Đoạn Hoài chưa kịp thảo giày đã vướng vào khung cửa, lảo đảo một cái rồi ngã sấp về phía trước, không kịp tránh né, cả người đè lên Tô An cùng ngã xuống sàn.

Giá treo áo cạnh cửa trong lúc hỗn loạn cũng bị đụng đổ rầm một tiếng.

Giữa đống hỗn loạn và tiếng vang lộn xộn, Đoạn Hoài khẽ kêu một tiếng, gắt gao ôm Tô An vào lòng che chắn.

Cánh tay siết chặt, giống như một cái ôm.

Khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được cả nhiệt độ cơ thể và nhịp tim của Tô An.

Văn phòng tối om chưa bật đèn, Đoạn Hoài vùi đầu vào cổ Tô lão sư, trong lòng bỗng chốc cay xè, hốc mắt đỏ hoe.

Nhưng cuối cùng vẫn phải ngẩng lên.

Khi đôi môi vô tình lướt qua da cổ, ngay lập tức bị Tô An đẩy ra khỏi ngực.

“An ca, xin lỗi, anh không sao chứ? Anh có bị đụng ở đâu không?”

Đèn sáng lên, Đoạn Hoài vẫn ngồi dưới đất, mặt đầy lo lắng.

Sơ mi trắng của Tô An bị xộc xệch, sắc mặt tăm tối khó đoán, nhưng khi nhìn thấy cánh tay Đoạn Hoài trầy xước một mảng lớn thì chỉ khẽ lắc đầu.

Không chỉ là cánh tay, đầu gối cũng đau không chịu nổi, vừa hay giá áo nặng bị ngã đập vào lưng Đoạn Hoài.

Cú ngã này cũng không nhẹ.

“Tê.”

“Đau thì ráng chịu đi.”

Tô An lạnh mặt, lấy hộp thuốc ra, bắt đầu sát trùng cho vết trầy lớn trên cổ tay của Đoạn Hoài.

“An ca, anh hung dữ quá đó.” Đoạn Hoài ngồi trên sofa, nhỏ giọng lẩm bẩm, khóe môi lại không kìm được mà cong lên.

“Vậy cậu tự làm đi.” Nói xong, lọ thuốc sát trùng và bông gạc đã bị ném lên sofa.

Dù Đoạn Hoài có nhận lỗi thế nào, cuối cùng vẫn chỉ có thể tự mình bôi thuốc.

Tự tay nhanh nhẹn, không hề rên la, rất thuần thục, chuẩn bị xong còn tự thu dọn hộp thuốc cất lại tại chỗ.

Điện thoại đã sớm tìm được rồi, lúc đó chỉ là vướng vào kẽ ghế sofa mà thôi.

Ngay lúc Tô An lại muốn đuổi người, Đoạn Hoài còn đang chơi chiêu ăn vạ chưa chịu đi, thì điện thoại vang lên đúng lúc.

Ngoài cửa xuất hiện một anh chàng giao cơm lạ mặt, mồ hôi đầy trán, vội vàng đưa túi cơm hộp vào tay Đoạn Hoài.

“Hai vị ông chủ ăn ngon miệng nhé!” Anh chàng cười rạng rỡ, làn da bánh mật dưới ánh đèn sáng lấp lánh.

Office building vốn không cho phép nhân viên giao cơm lên tầng, bảo vệ chỉ cho đặt ở sảnh dưới.

Nhưng Đoạn Hoài sợ Tô An chạy mất, đã thưởng cho cậu giao cơm này gần cả tháng lương, yêu cầu phải mang cơm đến tận cửa văn phòng càng sớm càng tốt.

Cậu giao cơm chưa kịp mặc đồng phục, liền chạy vòng từ cửa sau tòa nhà lên trên.

“An ca, anh còn chịu cùng em trở lại lấy điện thoại, em lại suýt chút nữa hại anh bị thương. Lúc ở nhà ăn nhìn thấy anh, em còn thấy các anh gọi món mà hình như chưa ăn gì cả…”

Đoạn Hoài động tác nhanh nhẹn, lần lượt lấy từng hộp cơm ra đặt trên bàn trà, sau đó đưa đôi đũa dùng một lần cho Tô An: “An ca, ăn thêm chút đi, coi như em bồi tội.”

Đây đều là những món mà kiếp trước Tô An thường xuyên ăn ở quán ăn gia truyền có tiếng trong vùng, hương vị đúng là rất thơm.

Chiếc đũa đặt trong lòng bàn tay, Đoạn Hoài cảm thấy lòng bàn tay mình hơi ướt mồ hôi.

Tô An nhận lấy.

Bàn trà hơi thấp, Tô An ngồi trên sofa, lặng lẽ bưng hộp cơm ăn từng miếng.

Đoạn Hoài tự tìm một chiếc ghế gấp nhỏ trong góc, ngồi đối diện với Tô An, đũa trong tay hầu như không động mấy, chỉ ân cần gắp cho Tô An hai lần canh.

Trước kia rất ít khi được ăn cùng Tô An, sau này cho dù có muốn cũng không có cơ hội.

Đeo bao tay dùng một lần để bóc tôm, hai người không nói chuyện, nhưng Đoạn Hoài lại cảm thấy không khí rất tốt.

Giống như họ là một đôi bạn đời thật sự, cùng nhau ăn tối sau khi tan ca, bình thường mà giản dị.

“An ca, anh ăn nhiều chút đi.” Đoạn Hoài đẩy dĩa tôm đã bóc vỏ đến trước mặt Tô An.

Nhưng Tô An đã đặt bát xuống, cầm khăn giấy lau miệng, nói là ăn no rồi.

“Cảm ơn lòng tốt của cậu. Tôi giúp cậu một tay, cậu lại còn mời cơm, coi như chúng ta huề nhau.”

“An ca, ăn thêm quả chuối đi, giải ngấy, cũng có ích cho tim nữa.” Đoạn Hoài cười, cố đổi sang đề tài khác.

Bị Tô An từ chối tiếp, Đoạn Hoài đành tự tay bóc vỏ chuối, hai miếng đã nuốt hết quả.

Lúc trước còn giữ ý tứ, lúc này thì như ma đói đầu thai.

Không cho Tô An cơ hội từ chối, Đoạn Hoài nhanh tay gom phần cơm còn lại Tô An chưa ăn xong, tiện tay ăn nốt đồ ăn dư và quả táo tráng miệng luôn.

“Lãng phí lương thực là không tốt đâu, em ăn hết rồi.” Ăn xong, Đoạn Hoài lau miệng, cười nói, chỉ là nụ cười kia ai cũng thấy rõ là gượng gạo.

“Ừm, vậy tôi về trước nhé. Nhớ lấy điện thoại cho kỹ, đừng quăng lung tung ở văn phòng tôi nữa.”

Bám riết không buông chỉ khiến người ta chán ghét, vất vả lắm mới có cái cớ để gặp, giờ cũng không còn.

Đoạn Hoài vẫn ngồi nguyên trên ghế nhỏ, dạ dày vì ăn vội mà căng tức khó chịu.

Hắn cúi đầu, lòng như rơi xuống tận đáy biển: “An ca, chúng ta có thể bàn lại chuyện không?”

“Em nghe nói gần đây Tô gia gia nhập viện, em cũng biết sản nghiệp Tô gia là tâm huyết cả đời của ông bà.” Những lời này xoay vần trong miệng mấy vòng mới được thốt ra, Đoạn Hoài cố hết sức giảm bớt ngữ khí mang ý uy hiếp.

Hắn biết Tô An ghét nhất là kiểu này, nhưng hắn thật sự hết cách rồi.

Tô An từ chối quá dứt khoát, lạnh lùng đẩy hắn ra xa ngàn dặm.

Tịch Văn Quân ít nhất còn có thể nhẹ nhàng cùng Tô An ăn một bữa cơm, nhưng đến lượt hắn thì phải vắt óc nghĩ đủ chiêu mới có được chút tiếp xúc.

Sau khi trọng sinh, mọi thứ dường như đều trật khỏi quỹ đạo ban đầu.

“An ca, em muốn chúng ta có thể lập hiệp nghị hôn nhân. Chỉ cần anh đồng ý kết hôn, Đoạn thị sẽ giúp Tô gia vượt qua giai đoạn khó khăn này.”

“Ba năm, chỉ cần ba năm thôi, ba năm sau chúng ta có thể ly hôn.” Đoạn Hoài thấp thỏm nhìn phản ứng của Tô An.

Tô An vốn là người tâm tư khó dò, gương mặt gần như không bao giờ có biểu cảm dư thừa, bất kể vui hay buồn đều một vẻ.

Lần duy nhất ngoại lệ, là khi Tô lão gia qua đời, cũng là lần đầu tiên Đoạn Hoài thấy Tô An đau đớn đến bật khóc.

“Cậu sẵn lòng giúp Tô gia như vậy, vậy điều kiện trao đổi của cậu là gì?”

Thật ra điều kiện đã rõ như ban ngày rồi. Đoạn gia là đại gia tộc, căn bản chẳng để mắt đến Tô gia đang sắp sụp đổ.

Chỉ là, việc Đoạn Hoài - đứa con một của Đoạn gia mắc chứng rối loạn tổng hợp tin tức tố không phải là chuyện gì bí mật.

Đoạn Hoài dễ bước vào thời kỳ nhạy cảm, phản ứng với tin tức tố Omega khác thường rất gay gắt.

Cơn đau do thể chất gây ra hầu như không lúc nào không dày vò hắn, dù ngày thường còn chịu được, nhưng vào kỳ mẫn cảm thì trở nên kịch liệt hơn nhiều.

Tình trạng tin tức tố của Đoạn Hoài đã đến mức nghiêm trọng.

Gần như mỗi tháng hắn đều có một kỳ mẫn cảm, tần suất thậm chí còn cao hơn kỳ động dục của Omega, mà thời gian lại không cố định.

Gần như mỗi lần đều phải nằm trong phòng cách ly bệnh viện, dựa vào thuốc giảm đau và chất ức chế để qua cơn.

Trùng hợp thay, lại xuất hiện một người 100% phù hợp là Tô An, và Đoạn Hoài cũng chỉ không bài xích tin tức tố của Tô An.

Tô An với Đoạn gia đúng là món thuốc cứu mệnh từ trời rơi xuống.

Dù hiệp nghị hôn nhân không thành công, Đoạn gia cũng sẽ nghĩ đủ cách ép Tô An ngoan ngoãn cung cấp tin tức tố.

Điều mà Đoạn Hoài không biết, là sau khi kế hoạch kết hôn tan vỡ không vui, phía Đoạn gia đã ngầm tiếp cận Tô An không chỉ một lần.

Tô gia vốn còn có thể gắng gượng một thời gian, nhưng bị Đoạn gia âm thầm gây áp lực, lập tức lâm vào nguy cơ, ông nội vì lo nghĩ mà ra viện cũng có liên quan không nhỏ đến Đoạn gia.

Tô An im lặng chờ Đoạn Hoài nói điều kiện.

“Em muốn mỗi ngày đều ăn cơm cùng anh, ba bữa đều phải cùng nhau.” Đoạn Hoài thử thăm dò mở lời, không ngờ Tô An lại nhanh chóng gật đầu.

“Chỉ cần anh đồng ý, sau khi kết hôn anh vẫn có thể sống như bình thường, ba mẹ em bên đó em đã nói xong rồi. Chỉ là… có thể em phải ở nhờ phòng khách nhà anh một thời gian.”

“Có được không, An ca?” Đoạn Hoài giải thích, như thể nâng trái tim mềm nhũn bằng hai tay, dè dặt và cẩn thận.

Thực ra trong lòng hắn đã sớm nôn nóng muốn kéo Tô An đi đăng ký kết hôn, chỉ sợ chậm một giây, cơ hội sẽ trôi tuột khỏi tay.

“Thật là một điều kiện mê người.” Tô An khẽ cười, bên môi hiện một lúm đồng tiền, cúi đầu che khuất đôi mắt ánh sáng đang lay động.

Trầm mặc một lúc, Tô An mới đối diện ánh mắt mong chờ của Đoạn Hoài, mở miệng.

“Đoạn Hoài, cho tôi một ngày, để tôi suy nghĩ lại.”

“Được, anh cứ từ từ nghĩ, một ngày, một tháng, một năm em đều có thể chờ anh.” Đoạn Hoài đáp ngay không do dự, trong lòng phấn khích đến mức chỉ muốn lao ra sân thể dục chạy liền mười vòng. Hắn biết, khi Tô An nói như vậy, đại khái chính là đã có ý rồi.

Chỉ là Đoạn Hoài đang vui đến quên trời quên đất, hoàn toàn không nhận ra, hoặc có nhận ra lại bị chính niềm vui đó che lấp rằng trong lời đồng ý của Tô An không có lấy một chút gần gũi.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play