Tỉnh dậy, ta lập tức vào phòng tắm cởi bỏ hết y phục bị vấy bẩn ra, để mặc hơi nước bốc lên mù mịt.
Ánh nắng ngoài cửa sổ rọi vào, chiếu sáng gương mặt còn ngơ ngẩn của ta.
Sao ta lại mơ thấy loại giấc mơ như vậy chứ!
Trong lòng vô cùng khó hiểu, ta vung tay đập xuống mặt nước. Nước văng tung toé ướt đẫm cả nền nhà.
Trong mơ, hai người quấn lấy nhau không phải nam nữ mà lại là hai nam nhân.
Kẻ ở phía trên có đôi mắt xám tro... rõ ràng là Tạ Ngôn!
Vì sao ta lại mơ thấy chuyện như vậy? Chẳng lẽ là vì quá sợ hãi nên suy nghĩ lung tung?
Nghĩ mãi cũng không ra, ta đành vùi đầu xuống nước, mở to mắt nhìn bong bóng nổi lên từ miệng mình, tâm trí rối loạn không thể nào bình tĩnh lại được.
Bình thường, một công tử như ta thì phải có vô số thị thiếp, giống như Nguyên Tiêu vậy. Mấy năm trước hắn đã thu rất nhiều thị thiếp vào phủ.
Nhưng ta chưa bao giờ suy nghĩ đến chuyện đó với nữ tử.
Từ nhỏ ta chỉ thích chơi bời, ban ngày thì chơi chọi gà, buổi tối thì đi câu cá chèo thuyền.
Nhưng Tạ Ngôn thì khác.
Y mang đến cảm giác mãnh liệt khiến ta bất an và hoảng loạn không rõ lí do.
…
Vừa tắm xong, Tiểu Mãn đã tới bẩm báo rằng Nguyên Tiêu mang theo lễ vật tới phủ xin lỗi.
Ta lạnh giọng đáp: “Bảo hắn cút đi.”
Tâm trí ta đang rối như tơ vò, không còn tâm trạng để gặp kẻ phiền phức đó nữa.
“Phong Mộ Thu, ngươi là nam nhân, nam nhân phải ở bên nữ nhân! Mau tỉnh táo lại đi.” Ta hung dữ tự mắng chính mình rồi vội vàng đến thư phòng.
Có lẽ trong sách sẽ có lời giải. Nhưng lật sách cả ngày, ta chẳng tìm thấy nửa chữ ghi chép về vấn đề này.
Trong lòng càng thêm mờ mịt, bất lực.
Điều khiến ta hoảng sợ hơn là càng tìm lời giải, hình ảnh Tạ Ngôn lại càng in sâu trong đầu, không thể xua đuổi được.
Đôi mắt màu xám lạnh lùng ấy như khắc sâu vào trong xương tủy. Đôi môi mỏng bạc tình khiến người khác lùi bước, nhưng lại khiến ta muốn hôn…
Ta quả nhiên bị điên rồi!
Ta hậm hực ném sách sang một bên, từ bỏ ý định tìm đáp án.
Thấy ta thay y phục, Tiểu Mãn lập tức hỏi: “Công tử muốn đi ra ngoài ạ?”
Ta gật đầu: “Ừ. Mau mang hết bảo vật trong phủ chất lên xe ngựa đi. Ta muốn đến phủ Thái tử.”
Lúc ra khỏi cửa, trời đã gần tắt nắng, ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu xuống con đường đá.
Ngồi trong xe, ta vén rèm nhìn ra ngoài, ngẩn người nghe tiếng bánh xe lăn đều.
Càng đến gần phủ Thái tử, tim ta càng đập dồn dập.
“Công tử, đã đến phủ Thái tử rồi ạ.”
Ta vội vàng bước xuống xe rồi ngẩng đầu nhìn tòa kiến trúc uy nghiêm trước mặt.
Gạch ngói màu xám, bức tường trắng lạnh lẽo, chỉ có một cành đào đơn độc thò ra khỏi bức tường cao đang rung rinh trong gió.
Ta khẽ gật đầu với thị vệ canh cửa, nói: “Ta là Phong Cửu Nguyệt, công tử nhà Thừa tướng. Hôm nay đặc biệt mang lễ vật đến cảm tạ Thái tử điện hạ, phiền truyền báo một tiếng.”
Thị vệ canh cửa lập tức đi vào, ta thì nóng nảy đứng chờ ngoài cổng, hết nhấc chân lại đá đá xuống đất, đổi tới đổi lui.
Mãi đến khi hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương đỏ rực chiếu lên mặt ta đến nóng ran, dư vị trong lòng cũng theo đó tan biến, quản sự phủ Thái tử mới chậm rãi bước ra.
“Phong công tử, Thái tử có việc nên không tiện tiếp khách. Trời cũng đã muộn, ngài nên về thôi.”
Thì ra là không muốn gặp ta.
Trong lòng có chút hụt hẫng, nhưng ngoài mặt ta vẫn giữ bình tĩnh, chỉ gật đầu rồi dặn gia đinh: “Đem lễ vật trong xe đưa vào cho Thái tử.”
Quản sự lập tức chặn lại: “Phong công tử, Thái tử chưa từng phân phó thu nhận lễ vật, mời ngài mang trở về thì hơn.”
Quản sự khoanh tay sau lưng, vẻ mặt kiêu ngạo, cự tuyệt thẳng thừng.
Ta biết Tạ Ngôn không muốn thấy mình, cũng chẳng có tư cách gì để giận dỗi.
Nhưng ta đã đứng chờ trước phủ Thái tử hơn một canh giờ, nhìn mặt trời lặn xuống từng chút từng chút, y như sự bồng bột đang phai nhạt của ta.
Phủ Thái tử nằm giữa con phố phồn hoa, người qua kẻ lại đều là quan to quý tộc. E rằng chỉ ngày mai thôi, chuyện ta bị từ chối sẽ lan khắp kinh thành, trở thành trò cười khắp thiên hạ.
Nghĩ vậy, trong lòng ta càng thêm bướng bỉnh, lạnh mặt phân phó: “Đem lễ vật vào cho Thái tử. Nghe rõ chưa?”
Gia đinh nào dám trái lệnh, quản sự cũng nhận ra tính khí của ta, đành im lặng khom lưng tuân theo. Quản sự vốn cũng chỉ nghe lệnh hành sự, chẳng dám nhiều lời.
Đến khi toàn bộ xe lễ vật được chuyển vào phủ, bụng ta đã đói đến cồn cào.
Lúc ấy ta mới chợt nhớ, chỉ vì một giấc mộng quái lạ kia mà cả ngày nay ta chưa hề ăn gì.
Lên Thiên Hương Lâu dùng bữa, vừa ngồi xuống, gia đinh đã vội chạy tới báo lễ vật ban nãy đều bị trả lại phủ Thừa tướng.
“Không sao, lui xuống đi.” Ta chỉ nhàn nhạt đáp.
Ngoài cửa sổ, sắc chiều đã ngả. Đêm xuân hơi lạnh, bất giác khiến lòng ta cũng rét buốt.