Ta gọi gia đinh: “Bảo chủ quán mang mấy vò rượu lên.”
Ta chưa bao giờ thấy bản thân hèn mọn đến vậy. Từ trước đến nay, thế giới của ta chỉ có phụ thân và mấy con chó mèo nuôi trong phủ. Ngoài ra, ta chưa từng vì ai mà hạ mình lấy lòng.
Vậy hôm nay ta đang làm gì? Chẳng lẽ chỉ vì một ân cứu mạng? Nhưng người ta đã nói không cần để tâm rồi.
Hay chỉ vì Tạ Ngôn có dung mạo xuất chúng? Người đẹp trong thiên hạ còn nhiều, chẳng lẽ ta lại nông cạn đến vậy?
Ý nghĩ như sợi tơ rối quấn lấy tâm trí ta, không sao tháo gỡ được. Ta đành đem tất cả hóa thành từng ngụm rượu đắng.
Khi men rượu cay nồng làm tai ta nóng bừng thì Nguyên Tiêu bất ngờ bước vào tầm mắt của ta.
“Cút.” Ta lạnh lùng quát.
Ta vẫn nhớ mối hận trên lầu cao hôm đó.
Nếu không phải hắn ác ý đẩy ta xuống, ta nào cần Tạ Ngôn cứu, cũng chẳng rơi vào tình cảnh khó xử này, để rồi day dứt như hiện tại.
“Ây da, ta thật sự không cố ý đâu. Nếu ngươi giận, vậy đổi lại để ngươi đẩy ta xuống lầu, thế nào? Ta tuyệt đối không phản kháng.” Nguyên Tiêu cười lấy lòng, giọng điệu vô lại.
Đầu óc ta ong ong, chẳng buồn để ý đến hắn, chỉ tập trung ăn uống, mặc kệ ánh mắt nóng rực của hắn.
“Nghe nói hôm nay Thái tử đã từ chối lễ vật của ngươi?”
Hắn vừa tự rót rượu, vừa giả vờ lơ đãng hỏi: “Không ngờ ngươi cũng biết tri ân báo đáp cơ đấy. Nếu người cứu ngươi lúc đó là ta, có phải ngươi cũng sẽ quấn lấy ta như vậy không?”
Ta cười nhạt, trong mắt chợt lạnh. Hóa ra lòng chân thành của ta trong miệng hắn chỉ là trò cười.
Nháy mắt ta mất hết hứng, ném mạnh đôi đũa xuống, đứng dậy định đi.
Nguyên Tiêu bèn kéo tay áo ta, cười đầy ẩn ý: “Đừng đi mà, ca ca đưa ngươi đến chỗ sung sướng quét sạch vận xui hôm nay nhé, được không?”
“Sung sướng?” Ta xoay người nhìn hắn.
Trên mặt hắn treo nụ cười dâm tà, trong ánh mắt tràn đầy hàm ý không đứng đắn. Cái nơi hắn nói đến, e rằng chính là mấy thanh lâu mà hắn thường lui tới.
Ta xưa nay vốn chán ghét mùi son phấn, thấy chúng còn tránh không kịp, há lại để hắn lôi kéo tới đó?
“Nếu là kỹ viện thì thôi.” Ta chẳng còn hứng thú, xoay người định bỏ đi.
So với việc bị mùi son phấn kia hun đến hắt hơi liên tục, chi bằng trở về chơi với Tiểu Bạch còn hơn.
À đúng rồi, Tiểu Bạch là con chó ta nuôi ở trong phủ, đầu óc thông minh lanh lợi hơn Nguyên Tiêu nhiều.
“Không phải vậy.” Nguyên Tiêu chặn lối đi, chớp mắt đầy ái muội: “Là nam phong quán.”
Ban nãy ta đã uống không ít nên đầu óc đặc quánh như hồ nhão, thần trí lơ mơ không tỉnh táo nổi. Những nghi hoặc Tạ Ngôn để lại vẫn chưa kịp gỡ bỏ, thế là ta lơ mơ gật đầu đồng ý, muốn xem thử nam nhân ở cùng nam nhân như thế nào.
Nam phong quán khác hẳn kỹ viện bình thường. Bên trong bày biện thanh nhã, khe suối nhân tạo chảy róc rách, trên bình phong thêu một bức sơn hà to lớn.
Không có mùi son phấn nồng nặc, không có tiếng cười lả lơi, chỉ có tiếng đàn u tĩnh vang lên từ trong góc phòng.
“Sao, đệ đệ có hài lòng không?” Nguyên Tiêu ngồi đối diện, vừa nhìn ta vừa rót rượu vào miệng.
Ta không đáp cũng không uống, chỉ nghiêng tai lắng nghe tiếng nước chảy xuống núi giả.
Cửa độ nhiên bị đẩy ra.
Một nhóm thiếu niên mỹ lệ nối đuôi bước vào, kẻ thì thanh lãnh nhã nhặn như bông hoa trên núi tuyết, kẻ thì yêu mị diễm lệ như hồ ly…
Bọn họ lần lượt quỳ thành hàng, như những món đồ chờ khách quý tù ý lựa chọn.
“Tiểu Nguyệt, lại đây.” Nguyên Tiêu uống cạn ly rượu, gọi một thiếu niên ở góc phòng lại gần.
Người kia thân hình uyển chuyển, rất nhanh đã sà vào lòng ngực hắn.
Ta trừng to mắt, kinh ngạc nhìn chằm chằm thiếu niên kia.
Thiếu niên có vóc dáng thon dài, làn da trắng như sứ, ánh mắt đào hoa ướt át, sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ mọng. Trong ánh mắt như có móc câu, mê hoặc còn hơn cả nữ tử.
“Sao vậy, đệ đệ cũng có hứng thú với Tiểu Nguyệt à?” Nguyên Tiêu biết rõ vì sao ta kinh hãi nhưng vẫn giả vờ không hiểu.
Hắn nâng cằm thiếu niên lên rồi hôn môi thật sâu, còn đôi mắt thì chẳng rời khỏi ta, như muốn dùng cảnh tượng ấy để khiêu khích ta vậy.
Hắn còn gọi thiếu niên kia là “Tiểu Nguyệt” nữa!
Cơn buồn nôn dâng lên cổ họng, cuối cùng ta mới hiểu, rõ ràng Nguyên Tiêu cố tình đưa ta đến đây để nhục nhã ta!
Không... có lẽ hắn chính là người như vậy. Hắn thích gần gũi với nam nhân hơn nữ nhân.
Nhưng với Tạ Ngôn, ta chưa từng nghĩ đến những chuyện dung tục này. Ta chỉ khao khát được gần gũi với y, mong y có thể vui vẻ nói chuyện với ta mà thôi.
Ta lại nhìn một vòng nhưng không thấy ai vừa mắt.
Chính khoảnh khắc đó, ta mới chợt hiểu ra.
Ta không có hứng thú với nam nhân mà chỉ hứng thú với một mình Tạ Ngôn mà thôi. Nếu y là nữ tử, ta cũng sẽ cam tâm tình nguyện quỳ dưới váy y.
Đến giây phút này, ta không thể không thừa nhận rằng bản thân thật s rất nông cạn. Cho dù không có ân cứu mạng thì ta cũng bị nhan sắc của Tạ Ngôn làm cho mê muội.
…
Tửu lượng của ta rất kém, chẳng mấy chốc đầu óc đã choáng váng, bóng dáng Nguyên Tiêu và thiếu niên kia cũng mờ đi.