Trong khoảnh khắc ấy, Nguyên Tiêu thoáng sững sờ.

Có lẽ hắn không ngờ ta dám động thủ ngay tại yến hội mùa xuân do Hoàng thượng tổ chức, trước mắt biết bao người dân đang đứng quan sát bên dưới.

Nhưng ta đã làm vậy!

Trên tòa nhà cao rực rỡ, ta lại hung hăng tát hắn thêm một cái, móng tay để lại vết máu rạch dài trên mặt hắn.

Lạ thay, dù Nguyên Tiêu thường buông lời trêu chọc nhưng chưa bao giờ thực sự đánh trả ta.

Có lẽ trong mắt hắn, ta chỉ là một “tiểu nương tử” tay trói gà không chặt mà thôi.

Nghĩ đến đó, ta càng tức giận hơn, định tát thêm một cái nữa.

Nguyên Tiêu vội bắt lấy tay ta, nghiến răng: “Đây là yến hội mùa xuân, ngươi còn muốn làm loạn đến lúc nào?”

“Làm loạn?” Ta cười lạnh: “Là ngươi bắt đầu trước. Đã làm loạn rồi thì phải làm cho lớn một chút!”

Ta ghé sát tai hắn mắng hắn là đồ chó rồi cả hai lao vào đánh nhau.

Người hầu xung quanh hoảng loạn, chẳng ai dám ngăn cản.

Một bên là công tử nhà Thừa tướng, một bên là con trai Trấn Bắc Tướng quân, đắc tội với ai cũng không được.

Có kẻ vội chạy đi báo Thừa tướng, kẻ thì hô tìm Tướng quân. Hiện trường hỗn loạn như gà bay chó sủa.

Còn ta càng đánh càng hung dữ hơn. Bị hắn giữ chặt hai tay, ta lập tức lấy đầu húc thẳng vào trán hắn.

Nguyên Tiêu trợn mắt, cuối cùng tức giận đến mức mất khống chế, thẳng tay đẩy ta khỏi lan can!

Trong khoảnh khắc rơi xuống, ta vung tay cố nắm lấy thứ gì đó, nhưng khoảng không lại trống rỗng.

Lần đầu tiên trong đời ta hoảng loạn thật sự.

Phụ thân đang ở đâu? Sao còn chưa đến cứu ta? Chẳng lẽ hôm nay ta sẽ mất mạng dưới tay tên đáng ghét kia?

Ta không cam tâm!

Ông trời, sao ngài có thể đối xử với ta như vậy?

Có lẽ số phận của ta chưa hết hoặc lời cầu nguyện đã được nghe thấy. Ta bất ngờ rơi vào một vòng tay mạnh mẽ, ngẩng đầu liền chạm phải ánh mắt màu xám tro.

Người trước mắt cao lớn anh tuấn, mắt phượng hẹp dài, sống mũi cao thẳng, môi mỏng mà tinh xảo. Ngũ quan sắc nét, khí chất lạnh lùng như băng tuyết giữa trời đông.

Rõ ràng là ngày xuân ấm áp, nhưng khi bị y ôm, ta lại tưởng mình đang chìm trong mùa đông đầy tuyết trắng.

Cánh tay y siết nhẹ quanh eo ta, khiến mặt ta nóng bừng.

Ta vốn không phải nữ tử, chẳng có gì phải e thẹn, vậy mà bây giờ lại không dám đối diện với ánh mắt của y.

Ta còn nhớ rất rõ, hôm ấy Tạ Ngôn mặc một thân áo trắng, phong thái tự tin lạnh lùng như hạc trắng, lại cao quý khiến người ta không dám lại gần.

Còn ta chẳng khác gì một kẻ phàm tục quỳ gối dưới vẻ đẹp không gì sánh nổi ấy.

Trong sách thường có đoạn anh hùng cứu mỹ nhân, tiếp theo là lấy thân báo đáp. Nay Tạ Ngôn đã cứu ta, có lẽ ta cũng nên... gả cho y?

Ta không phải nữ tử, nhưng ai ai cũng bảo dung mạo ta còn đẹp hơn nữ tử. Không biết Thái tử... có bằng lòng lấy ta không?

“Công tử! Người không sao chứ ạ!” Tiếng Tiểu Mãn hầu hạ bên cạnh làm ta tỉnh táo lại.

Tạ Ngôn cũng lập tức buông tay ra, giống như ta là một thứ bẩn thỉu không thể chạm vào.

Ta ngẩng đầu cố nặn ra một nụ cười thân thiện, song chỉ đối diện với bóng lưng của y, trong lòng không khỏi hụt hẫng.

Phụ thân ta vội vã chạy tới, khí chất bình thản ngày thường đã biến mất.

Phụ thân run rẩy kiểm tra ta từ đầu đến chân. Đến khi xác nhận ta không bị thương mới thở phào nhẹ nhõm: “Ngươi muốn hù chết ta sao?”

Ta xoay người, cố tình làm nũng để phụ thân bớt giận.

Yến hội mùa xuân chính thức bắt đầu.

Không biết Hoàng thượng nghe chuyện ta ngã xuống rồi được Thái tử cứu từ đâu, liền trách mắng ta mấy câu.

Hoàng thượng mặc long bào uy nghiêm, tuổi đã gần tứ tuần mà dung nhan vẫn trẻ trung, lộ rõ khí thế thiên tử, ánh mắt sắc bén khiến ai nấy phải e dè.

So ra, diện mạo Tạ Ngôn tuy có nét tương tự nhưng lại lạnh lùng hơn, ánh mắt màu xám tách y ra khỏi vạn người.

Trong mắt ta, y là đẹp nhất, đẹp giống như mấy vị thần tiên ở trên cao vậy.

Ta lén nhìn y, thấy y ngồi nghiêm chỉnh ở một bên, ánh mắt không hề dao động, giống như việc cứu ta chẳng đáng nhắc tới.

“Tiểu Thu, còn không mau cảm ơn ân cứu mạng của Thái tử điện hạ?” Phụ thân khẽ vỗ tay ta, đưa chén rượu qua.

Ta đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt y.

Khoảng cách chỉ vài bước ngắn ngủi nhưng ta lại thấy hô hấp nóng rực, tim đập hỗn loạn.

Chung quanh ồn ào nhưng ta chẳng nghe thấy gì, chỉ chăm chú nhìn vào ánh mắt màu xám tro kia. Nó sâu thẳm như biển, hút ta vào không cách nào thoát ra.

Cuối cùng, ta run giọng nói: “Đa tạ... đa tạ Thái tử điện hạ đã cứu mạng.”

Ta uống cạn chén rượu, không dám nhìn thẳng vào gương mặt lạnh lùng kia, nhưng ánh mắt lại rơi xuống bàn tay y.

Bàn tay ấy cũng đẹp đẽ vô cùng, từng ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng.

Tạ Ngôn không nâng chén đáp lại: “Chuyện nhỏ mà thôi, không cần lo lắng.”

Không cần lo lắng? Nhưng ta lại càng lo đến rối lòng!

Sau khi trở về, ta đã mơ thấy một giấc mơ xấu hổ đến mức không chịu nổi.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play