Nhận thức của Thư Lật về "cái giàu" chưa từng trực quan như vậy, tuy trước kia cô cũng có đọc một vài mẩu truyện về tổng tài bá đạo và truyện tranh dành cho thiếu nữ nên cũng biết mấy hành động gây líu lưỡi như nam chính sẵn sàng chi hàng trăm triệu mua kim cương chỉ để có được một nụ cười của mỹ nhân này kia.
Nhưng cuộc đời cô từ trước đến giờ đều sống khá thực dụng, những người bạn đồng trang lứa gặp được trên con đường trưởng thành cũng không hề có khí phách và hành động tiêu tiền như nước.
Không biết là do bẩm sinh đã thế hay do chịu ảnh hưởng bởi hoàn cảnh sống sau này, cô gần như trở nên cố chấp với chuyện tính toán chi li, khoản chi nhỏ thì lúc bé vắt hết chất xám xin xỏ ba mẹ tiền mua que cay rồi giấu riêng, khoản chi lớn thì trả giá hết nước bọt suốt ba ngày cho chiếc máy tính bảng ở chợ secondhand hồi trước tết, đây là thành quả và kinh nghiệm trong suốt quãng đường cô tích lũy tài sản cá nhân.
Nhưng bây giờ lại có một người, tự dưng xuất hiện trước mặt cô, chuyển khoản nhẹ nhàng hào phóng như đang vặn van nước.
Anh hoàn toàn không thèm để ý đến việc "cho nhiều".
Nhưng Thư Lật lại để ý việc "nhận nhiều".
Cô nhanh chóng nhét đồ vào túi vải bố rồi xách nó đến trước cửa phòng rửa mặt.
Chàng trai đang cúi người rửa mặt, anh không tát nước vào mặt qua loa như các bạn khác giới khác trong tưởng tượng của cô.
Lúc kéo khăn giấy lau, anh đã liếc nhìn sang Thư Lật.
Anh đứng thẳng dậy nhìn cô, xong lại dùng khăn giấy lau tóc mái hơi ẩm, cũng để nghi vấn dồn hết vào mi tâm.
Động tác và thần thái này thể hiện ở anh hết sức thư thái và tự nhiên.
Hoặc có lẽ nên nói anh vốn không cần diễn, cảm xúc thể hiện ra ngoài đều trở thành điểm nổi bật trên dung mạo anh.
Thư Lật huơ điện thoại, nói rõ mục đích: "Từ tám giờ rưỡi đến mười giờ mười lăm phút là hai tiếng bốn mươi lăm phút, hôm qua cậu cho thêm chút tiền nên hôm nay tôi sẽ không tính mười lăm phút thêm này, hai tiếng thì cậu chỉ cần trả tôi hai trăm hai mươi lăm tệ."
"..."
Trì Tri Vũ nhìn sang máy tính hình người thật này, không muốn dây dưa quá nhiều vào chuyện này nên giả ngốc: "Tôi đã chuyển bao nhiêu?"
Thư Lật cạn lời, lát sau mới trả lời: "Năm trăm."
"À." Anh thản nhiên đáp lại: "Số còn lại là tiền tip."
Thư Lật: "..."
Anh đang bày đặt ra vẻ kiểu Tây đó hả?
Cô giữ bình tĩnh nói: "Đây là Trung Quốc."
Chàng trai hiếm khi lên tiếng tranh cãi, chống lòng bàn tay lên bệ rửa, hơi ỷ "phòng" hiếp người: "Đây cũng là nhà tôi."
Thư Lật hoàn toàn nghẹn họng.
Người ta đòi nhét tiền cho cô, chẳng lẽ cô không thèm?
Chỉ có kẻ ngốc mới thế.
Đạo đức suy đồi, lòng tham lên ngôi, huống chi cô đã từng thanh minh lần cuối.
Thư Lật mỉm cười: "Vậy cảm ơn nhé."
Suýt đã buột miệng thốt ra mấy câu rập khuôn trong phòng livestream như: Ông chủ thật hào phóng.
Thế nhưng cách xưng hô này không phù hợp lắm vì ngoại hình của anh còn rất trẻ, e là còn nhỏ tuổi hơn cả mình, gọi ông chủ thật không phải phép.
Đúng ngay khoảnh khắc cô đang đánh giá thì anh bước tới, dừng lại ngay trước mặt cô.
Cô nhìn anh.
Anh cũng nhìn cô.
Thư Lật chớp mắt khó hiểu, trong khi anh gác lên tay nắm cửa: "Tôi muốn đi tắm."
"À." Thư Lật hoàn hồn, vội vàng nuốt ngược câu chào khách sáo trở lại rồi đóng cửa ra ngoài.
Chỉ trong vài bước chân ngắn ngủi, nội tâm cô đấu tranh dữ dội, cuối cùng Thư Lật cũng bị lương tri cơ bản và giới hạn đạo đức của mình đánh bại, cô nhắm mắt, vòng ngược lại chỗ cũ như đã hạ quyết tâm: "Khoan đã!"
Chàng trai lại mở cánh cửa sắp khép lại ra, đáy mắt cho thấy sự kiên nhẫn của anh đã hoàn toàn vơi cạn.
"Hay là đi ăn cơm trưa trước đi."
"Để bụng rỗng đi tắm dễ bị hạ đường huyết ngất xỉu." ( truyện trên app t.y.t )
"Tôi mời cậu."
-
Xót xa cho đàn ông là khởi đầu của xui xẻo.
Ngay khoảnh khắc cầm lấy điện thoại của mình, bỗng dưng Thư Lật thấy thấm thía hàm ý quý giá của câu nói này.
Ứng dụng đặt thức ăn màu vàng sáng dừng lại ở một trang giao diện thực đơn có giá thành đắt đỏ, hơn nữa đã có hơn năm món được thêm vào giỏ hàng, tổng tiền hàng phải khiến người ta hoảng sợ, hơn chín trăm tệ.
Cô khó tin mở chi tiết giỏ hàng ra xem, trong đó có một món tên là "Cơm cá ngừ vây xanh nhím biển", chỉ nó thôi đã có giá là bốn trăm năm mươi tám tệ.
Mua một bát đi tong tiền lương mấy ngày.
Thư Lật vừa nhìn anh vừa âm thầm oán hờn sự thiện lương chính trực của mình: "Cậu có chắc là muốn ăn món này không?"
Thật ra cô muốn hỏi hay là chúng ta đổi tiệm khác, anh có chắc là mình ăn hết không? Có phải anh muốn ép cô nhảy lầu hay không này kia hơn.
Chàng trai khẽ nhướng mày, rồi gật đầu hai cái.
Thư Lật còn định nói thêm gì đó, nhưng chàng trai đã tập trung nhìn điện thoại của anh.
Tay trống còn lại thì chống lên má đẩy cao phần má lúm lên trên, thì ra khuôn mặt đẹp thật sự sẽ không giảm giá trị nhan sắc chỉ vì cơ thịt bị dồn ra xa quỹ đạo gốc, ngược lại còn khiến nó sinh động hơn.
Nhưng hơn chín trăm tệ thì mắc thật đó!
Thư Lật gọi anh: "Này."
Anh nhướng mí mắt lên nhìn: "Hửm?"
"Tôi mời không nổi." Thẳng thắn thì sao, vênh váo làm màu mới là cách làm ngu ngốc.
Chàng trai gần như chỉ chờ đợi điều này, khẽ cười khẩy.
Anh nhìn sang chiếc điện thoại trước mặt cô bằng ánh mắt trêu chọc rồi ra hiệu: "Vậy cô chọn món cô muốn mời đi."
Phản ứng của anh đã xóa tan cảm giác xa cách bao ngày qua, chuyển sang giống một bạn nam chung lớp đang nghịch ngợm giở trò chơi khăm.
Thư Lật lại vô tư vạch trần: "Cậu đang cố ý."
Cậu chủ vẫn nói năng chẳng chút khách sáo: "Cô không thấy bản thân cô đang lo nghĩ nhiều quá à."
Thế nhưng giọng điệu anh không hề tỏ ra ghét bỏ, không hề có thái độ ngông nghênh, cũng không mất kiên nhẫn, chỉ đơn giản là đang nêu quan điểm mà thôi.
Lo nghĩ?
Cô có lo nghĩ sao?
Thư Lật tự giải thích cho chính mình: "Đó là do cậu cho nhiều quá." Bốn chữ cuối, cô gần như đã gằn từng chữ để nói.
Chàng trai thản nhiên nhún vai: "Tôi đã giải thích rồi."
"Tiền tip." Thư Lật nói: "Cách gọi này rất qua loa, còn hơi không tôn trọng người khác nữa."
"Có vài nơi không cho tiền tip mới là không tôn trọng người khác."
"Dù sao cũng không phải nơi tôi sống."
Chủ đề lại quay về điểm khởi đầu, nếu còn như thế nữa là sẽ bắt đầu trận đấu khẩu không hồi kết.
Thế là Thư Lật đá hết món đắt ra khỏi giỏ hàng, đổi thành món phải ăn hằng tuần của cô.
Cô quảng cáo nhiệt tình không cho ai chen vào: "Đừng ăn cái món cơm trộn có tên rườm rà đó nữa, chúng ta ăn cơm trộn Mễ Thôn."
-
Nửa tiếng sau, hai người ngồi đối diện nhau cách nhau một chiếc bàn, cả hai đều giữ im lặng, đương nhiên, Thư Lật cũng không định mở lời trước.
Cô tranh thủ từng phút từng giây lướt bài văn sáng tạo về chia sẻ kinh nghiệm "vượt qua khó khăn" trên trang chủ Tiểu Hồng Thư.
Còn cậu chủ thì lật ngang điện thoại chơi game, anh lười biếng tựa vào lưng ghế, trừ ngón tay đang động đậy ra thì những bộ phận khác trên người đều như JPG.
Nhạc nền của game cực kỳ quen, chắc là trò Stardew Valley mà thời đại học Lương Tụng Nghi từng cắm mặt vào máy tính làm nông bất kể ngày đêm suýt nám cả da.
Thư Lật cũng biết sơ sơ nhưng không định bắt chuyện từ đó để phá vỡ không gian im lặng này.
Mãi đến khi chuông cửa camera ở sảnh vang lên, chú chó lao cái vèo tới cửa, chàng trai mới hạ điện thoại xuống.
Anh không đứng dậy, đổi lại ánh nhìn thắc mắc của Thư Lật.
Anh dùng cằm hất ra cửa chính ra hiệu.
Thư Lật đột ngột hiểu ra.
Anh không đi mở cửa thật.
Đầu gối anh có vấn đề hả? Cô phải kiềm chế lắm mới không hỏi thành lời.
Thư Lật "bình tĩnh hiền hòa" đứng dậy, mở khóa cửa hành lang, đứng chờ shipper đi lên, cuối cùng cảm ơn và nhận hàng.
Cô xách túi hàng đặt lên bàn: "Cậu ăn cơm trộn mực xào cay hay thịt bò nướng?"
Chàng trai nhìn lướt qua túi niêm phong: "Cô ăn gì?"
Thư Lật không hề do dự: "Tôi ăn mực xào cay."
Anh im lặng.
"Vậy cô hỏi chi?"
"Ý là cậu nhường tôi đi."
"..." Chàng trai thấy hơi hoang đường bật cười: "Chắc cô vẫn còn đang đi học nhỉ?"
Gương mặt non choẹt nhưng lại thốt ra một một câu hỏi già dặn khiến bàn tay đang thò ra chuẩn bị bưng bát cơm của Thư Lật khựng lại, cô cảnh giác: "Cậu hỏi cái này làm gì?"
Nói xong cô đẩy cơm trộn sang cho anh.
Anh vừa định nhận lấy, bỗng dưng cô ghì lại, đảo khách thành chủ: "Có cần tôi mở nắp giúp cậu không?"
Trì Tri Vũ cúi mặt xuống, hơi nghiến chặt cơ hàm, thẳng tay kéo bát cơm về phía mình.
Đây là lần đầu tiên Thư Lật cảm nhận được "sức sống" từ anh trong suốt những ngày vừa qua.
Chuyện lạ liên tục xuất hiện, anh còn đích thân đứng dậy đi vào bếp lấy ra một đôi đũa dùng ở nhà.
Là một đôi.
"..."
Thư Lật tách đôi đũa dùng một lần ra, mắt không thấy tâm không phiền, cô rưới nước sốt mực xào cay lên cơm rồi trộn đều.
Chàng trai quay lại vị trí đối diện cô: "Sao không trả lời?"
"Tốt nghiệp rồi." Thư Lật không giấu giếm, còn định có qua có lại: "Cậu thì sao, vẫn đang đi học à?"
"Nghỉ rồi."
"Vậy giờ cậu đang làm gì?" Nằm không mà giàu ghê thế.
Hình như anh không muốn để cô dễ dàng đạt được mục đích nên trả lời rất hời hợt và chẳng có giá trị gì: "Không làm gì hết."
Thư Lật hơi khó chịu.
Anh tự nhận xét rất chuẩn xác, nhưng câu trả lời này đã không thể thỏa mãn được cô của hiện tại.
Lòng hiếu kỳ là tờ giấy bị củi lửa vô tình đốt cháy, một là ngay từ đầu đừng có chạm vào, còn không thì chỉ có cháy mạnh hết nấc.
Phải gặng hỏi cho ra một ít mới được.
"Làm gì có." Thư Lật phủ định câu trả lời của anh, nét mặt hết sức chân thành: "Làm gì có chuyện cậu không làm gì hết."
Cô ra vẻ hết sức trang trọng gác đũa xuống bàn, sau đó bắt đầu xòe tay ra đếm: "Cậu là chủ nhân của vô số chó lang thang, người sưu tập nhân vật Lego Mini, anh nông dân trong Stardew Valley, cao thủ trong chuyện bị lệch múi giờ, cậu bé rải tiền như nước..."
Bàn tay trộn cơm của Trì Tri Vũ dần hạ xuống, mãi đến khi cô im lặng.
Anh đánh giá thấp cô gái trước mặt này rồi.
Cô đá đểu người khác rất điêu luyện.
Nhiều danh hiệu không có gì đáng phải tự hào, mà chỉ khiến người ta liên tưởng đến Đại Băng*.
(*) Châm biếm người có nhiều cái mác tự phong.
Có vẻ như cô không hề có ý định dừng lại, mang theo khí thế thà chết mới thôi kéo cả hai chết chung.
Trì Tri Vũ lập tức cắt ngang màn talkshow của cô: "Nói cho cô biết, nói cho cô biết là được chứ gì."
-
Thư Lật nhận được một đáp án hoàn toàn bất ngờ.
"Cậu ấm ăn bám."
Cô hơi thất vọng.
Thì ra là thế, cũng chỉ có vậy, chỉ là một cậu ấm đời thứ hai thôi sao? Một thân phận rất đơn điệu và cũng thật chân chính, cô bị tóm về hiện thực phân biệt giai cấp rõ ràng, chẳng trách anh có thể tiêu tiền như nước, nhàn nhã ung dung không cần lo nghĩ, đã vậy còn hít thở không khí ở một nơi xa xỉ nhất thành phố này.
Trì Tri Vũ cũng rất hài lòng với vẻ thất vọng thoáng qua trên gương mặt cô.
Đây là cảm giác và hoàn cảnh khiến anh dễ chịu nhất.
Anh vui vẻ lấp đầy chiếc bụng đói, lúc ngẩng đầu lên lại phát hiện cô đang nhìn anh chằm chằm.
Anh nhíu chặt mày.
Đã có ai từng nói ánh mắt cô lúc nhìn người ta mang cảm giác rất xúc phạm không?
Như thể anh đang trong một cái chum hệ sinh thái, còn cô thì đang đứng ở ngoài quan sát nghiên cứu đánh giá.
Anh có đẹp trai cách mấy cũng đừng nhìn anh như vậy chứ?
Sau đó, anh nghe thấy cô kinh ngạc nói: "Cậu không bị ED chứ hả?"