Ngay giây phút vừa thốt ra câu hỏi, Thư Lật đã hối hận.
Có lẽ cô nên sử dụng cách biểu đạt chính xác hơn chứ không phải từ tiếng Anh viết tắt mang hàm nghĩa bao quát như thế.
Đúng như dự đoán, chàng trai phía đối diện cũng im lặng, dường như anh đã tiêu hóa được hai chữ cái Tiếng Anh này và trường hợp sử dụng chúng.
"Ý cô muốn hỏi là Erectile Dysfunction (Rối loạn cương dương) hay là Eating Disorder (Rối loạn ăn uống) vậy?"
Liên quan đến tôn nghiêm đàn ông nên anh buộc phải làm rõ chuyện này.
Thư Lật hoảng hốt.
Đầu tiên, cô vốn không hiểu từ đầu tiên có nghĩa gì;
Thứ hai, phát âm của anh cứ như được bới ra từ phim truyền hình Mỹ ấy.
May mà cô từng tìm hiểu cách nói này qua bạn bè, nên đã lập tức trả lời ngay: "Đương nhiên là cái thứ hai rồi, chứng biếng ăn."
Chàng trai khó hiểu: "Ai bảo với cô là tôi mắc chứng biếng ăn?"
Thư Lật nói: "Chỉ đoán thôi." Cô đưa ra dẫn chứng: "Chẳng phải trà sáng hôm qua, cậu chỉ ăn một phần tư thôi sao."
Chàng trai đẩy bát mang về siêu nhẹ không sót lại hạt cơm nào ở trước mặt: "Vậy hôm nay tôi ăn hết cơm thì phải giải thích sao đây?"
Thư Lật liếc nhìn theo: "Bởi vậy tôi mới nói, cậu không mắc bệnh, là tôi hiểu lầm, xin lỗi."
Uổng công suy ngẫm rồi, anh quả là một cậu ấm khốn kiếp của gia đình địa chủ, chỉ biết sống phung phí cho sướng cái thân chứ không hề có tấm lòng tôn trọng thức ăn.
Lời xin lỗi của cô không hề chân thành, nhất là khi cô còn kéo dài âm đuôi làm nó có vẻ quái gở hơn.
Trì Tri Vũ nghe thấy cũng lười so đo tính toán, chỉ im lặng không nói gì thêm.
Thấy anh ngồi yên bất động, Thư Lật bắt đầu dọn dẹp túi thức ăn, đã hơn mười hai giờ đêm rồi, cô không thể tiếp tục lãng phí thời gian ở đây nữa, nếu hôm nay không hoàn thành nhiệm vụ đã đặt ra, về đến nhà cô sẽ bứt rứt không yên.
Nhờ vả cậu ấm này giúp đỡ đương nhiên không khả thi, nhưng cô có phép lịch sự xã giao cơ bản, cô không phải là kẻ ích kỷ nhà có hai người mà chỉ lấy mỗi một đôi đũa.
Trước khi ra khỏi nhà, cô vẫn vui vẻ chào tạm biệt, nội dung thì vẫn như cũ, chỉ là đổi giọng điệu: "Tôi về trước nhé, có gì cứ nhắn tin hoặc gọi cho tôi."
Anh vừa xem điện thoại vừa nghe cô nói, cũng chỉ nhấc tay lên vẫy chào với biên độ nhỏ.
Suốt quá trình đó, mắt anh chưa từng rời khỏi màn hình.
Thư Lật chỉ mỉm cười cho qua rồi đóng cửa nhà lại.
Sức đóng rất lớn, làm Trì Tri Vũ giật mình ngước lên bối rối vài giây mới rũ mắt xuống lại.
Chú chó chạy ton ten chui xuống gầm bàn.
Chàng trai thư thả lướt qua từng món vũ khí và trang sức đầy sắc màu trong nền tảng Buff, bỗng nhiên cảm giác lông lá mềm mượt mon men từ dưới ống quần và dép len lỏi lên cổ chân khiến anh thấy hơi ngứa, anh nhìn sang thì phát hiện chú chó đang nằm rạp bên chân.
Còn đang gác đuôi lên mặt dép của anh nữa.
Lúc anh nhìn nó, dường như chú chó cũng cảm nhận được nên ngẩng mặt lên.
Đôi mắt đen láy tron xoe chân thành trong trẻo.
"Này." Trì Tri Vũ gọi nó.
Cùng lúc đó, một câu đề xuất tròn vành rõ chữ vang lên trong đầu: [Cậu có muốn đặt tên cho nó không? Dù sao cũng cần sống với nhau rất lâu.]
Khớp ngón tay chợt khựng lại, Trì Tri Vũ tắt giao diện giao dịch trong trò chơi, mở WeChat ra.
Lướt xuống danh sách, anh tìm đến chiếc ảnh đại diện hoạt hình màu xanh với những nét vẽ đơn giản ấy, lần đầu tiên đọc kỹ nickname đằng sau ảnh đại diện kia.
Túi Cây Nhỏ?
Cấu trúc tạo câu chẳng có logic trước sau gì cả.
Trì Tri Vũ nhấn vào rồi lướt ngược lại để tìm ra ảnh chụp màn hình đặt tên trước đây, giao diện chữ trắng nền đen, liệt kê hàng tá những ID hai chữ đa dạng theo phong cách đáng yêu, vài cái là từ lặp, còn lại thì gần như là thực đơn đồ ăn, thậm chí còn chẳng thiếu mấy cái tên lầy lội như "Đại Tráng", "Cẩu Đản" các kiểu.
Huyệt Thái Dương của Trì Tri Vũ bắt đầu đau nhức âm ỉ.
Anh lập tức tắt bức ảnh đó đi.
-
Cân nhắc thấy thuê nhà là việc làm cần gấp, chiều nay Thư Lật đã loại giá đỡ điện thoại ra khỏi danh sách lựa chọn ban đầu, phí đặt hàng riêng cho túi khí và nhựa trong cao hơn tiền vật liệu giấy in ấn rất nhiều nên cô phải cắt giảm chi phí, có thể tiết kiệm được bao nhiêu thì tiết kiệm để kiểm soát tiền vốn nằm trong phạm vi dự trù.
Tiếp theo là thuê nhà.
Tuy cô chỉ cần một nhà kho đơn giản để cất trữ hàng mẫu và số lượng lớn hàng hóa, nhưng chắc chắn sau này vẫn phải đóng gói sản phẩm và gửi hàng đi từ địa điểm đó, nên mỗi ngày cô phải ở lại đó ít nhất là ba tiếng.
Loại trừ nhà cửa loại thô trước, vì không nước không điện chẳng khác gì người tiền sử sống trong hang núi.
Thứ hai là nhà bỏ trống, tuy có cơ sở hạ tầng cơ bản nhưng hầu hết đều là nhà để ở, diện tích tối thiểu cũng đã tám chín chục mét vuông, thời gian đầu khởi nghiệp số lượng hàng hóa có hạn, dùng luôn cả căn hộ thì hơi phí.
Dù cả hai đều rẻ hơn nhà có sẵn xách vali vào là ở ngay rất nhiều nhưng đều không phải sự lựa chọn tối ưu với cô.
Cuối cùng Thư Lật nhắm vào hầm xe tại các khu dân cư đang cho thuê ở xung quanh.
Tại một số khu nhà cũ có hệ thống quản lý lỏng lẻo, chủ nhà tự ý cải tạo hầm xe gia đình cũng sẽ được mắt nhắm mắt mở cho qua nên có không ít hầm xe được sửa sang lại cho các phụ huynh học sinh thuê cho gần trường, hoặc biến thành phòng mạt chược quy mô nhỏ hay văn phòng làm việc chẳng hạn.
OK, cứ chọn cái này đi.
Liên hệ với cố vấn online có ý cho thuê xong, cô lại mở bản đồ đến liên tiếp vài chỗ môi giới trực tiếp, sau khi trao đổi cách liên lạc cho từng bên, cô mới nhận ra trời đã tối.
Mải mê đi theo bản đồ, cô vô thức bước nhanh đến tận cùng phía đông của khu nhà, trong khi Hồ Kính lại nằm ở phía tây.
Thư Lật nhìn đồng hồ thấy còn mười phút nữa là năm giờ, đến giờ hẹn dắt chó đi dạo tại Vân Đình, cô bèn choáng váng, vội tìm đến trạm xe buýt gần nhất.
Xác nhận xong tuyến đường và thời gian di chuyển, cô uống hết số cà phê còn lại trong bình giữ nhiệt rồi gửi tin nhắn cho cậu chủ: Có thể tôi sẽ đến muộn mười phút.
Nghĩ ngợi một lát, cô lại tìm một nhãn dán "xin lỗi" gửi đi.
Đến muộn không sao, nhưng thái độ phải đàng hoàng.
Đó là tầm quan trọng của đề cao đạo đức.
Quả nhiên đối phương đang ngủ ngon lành, nên tin nhắn cô gửi như đá chìm đáy bể.
Thư Lật đoán chắc chín giờ cô mới đến thì anh cũng chẳng hề hay biết.
Thư Lật thở phào, cảm giác gấp rút giảm đi, sẵn tiện ngồi trên xe buýt chợp mắt lấy sức.
Sạc pin hai phút là có thể chiến tiếp năm tiếng, Thư Lật phấn chấn ngời ngời đến nơi cần đến, quả nhiên trong nhà chỉ có chú chó, cô bế nó xuống lầu đúng lúc chiều buông trên Hồ Kính, ánh chiều tà chìm xuống dãy núi, đất trời ngập sắc hoa hồng.
Thật hùng vĩ.
Cô đứng bên chân cầu tàu, cảm giác như bản thân cũng là một phần trong ánh hoàng hôn.
Nhật nguyệt chuyển giao trên trời, sông ngòi chảy khắp đất, có lẽ phong cảnh rồi sẽ trở nên bình thường và nhạt nhòa trong mắt người đời, nhưng vũ trụ vẫn luôn hào phóng như thế.
Thư Lật nghiêm túc chụp lại vài bức ảnh.
Ghi lại khoảnh khắc này, chính là sự lưu giữ hộ cô gửi tặng lại cho vũ trụ.
-
Lau sạch cho chú chó xong, nó liền lao ra phía ban công uống nước, Thư Lật thấy chân mình hơi mỏi, thế là ngồi xổm ngay cửa nghỉ giây lát.
Trong tiếng liếm nước của chú chó, cô mở giao diện hoạt động WeChat ra, xác nhận mình vẫn đứng vững ở vị trí đầu bảng mới đắc chí mỉm cười tắt điện thoại.
Liếc nhìn phía cửa phòng ngủ đóng kín, cô nảy sinh tò mò mở lại giao diện lúc nãy lướt xuống dưới.
Lướt một phát, suýt kéo luôn nửa đời sau của cô đi mất.
Đương nhiên đây chỉ là một cái nói quá mà thôi, trong những thứ hạng từ dưới đếm lên ấy, cô nhìn thấy số bước chân của Avis là 74.
Thư Lật bật cười nhạo, tưởng tượng tới dáng vẻ anh sắp cắm rễ vào ghế ngồi bèn không kìm được nhấn like cho số bước chân ít ỏi kia.
Xong xuôi, cảm giác mỏi chân đã tan biến, cô đứng dậy quay về nhà.
Hôm nay mất rất nhiều thời gian đi tìm nhà nên sau khi về tới nhà, ba mẹ đều đã ngồi chờ bên bàn cơm, thấy cô vào cửa bèn đồng loạt nhìn sang.
Thư Lật giật thót, vội cúi đầu xác nhận mình đã dùng cây lăn lăn sạch lông chó lông mèo trên người chưa rồi mới vờ như không có chuyện gì cởi đôi boot tuyết ra, đổi sang dép bông mang trong nhà, lần lượt chào ba mẹ.
Trần Á Lan nhiệt tình bới cơm cho cô, còn ba thì vội vàng mở nắp nồi đất, bên trong là canh bánh gạo thịt bò rau xanh nóng hổi đang bốc khói nghi ngút.
Hương thơm ngào ngạt lan tỏa, ba cô gần như mong được ăn đến mức sắp thì con thú đói: "Con còn không về nữa là nguội hết rồi."
Thư Lật vào phòng ngủ cất túi rồi ra ngoài rửa tay.
Cô rửa bọt xà phòng ở các kẽ tay, dặn dò trong tiếng nước chảy tí tách: "Lần sau con về muộn thì ba mẹ cứ ăn trước đi ạ."
Nhưng ba cô lại là điển hình của một người chồng sợ vợ: "Ba nào dám, ba mà động đũa trước là mẹ con đánh gãy tay ba luôn."
Thư Lật không kìm được: "Làm gì tới mức đó?"
Cô ngồi vào chỗ, kéo ghế lại gần thì thấy mẹ bưng nồi nhôm Yukihira đến, cô vội vàng lấy một miếng lót nồi để giữa bàn.
Trần Á Lan liếc nhìn ông chồng đang nhúc nhích ngón tay cái muốn múc canh kia bằng ánh mắt sắc lẹm: "Vẫn là Thư Thư ăn ý với em, còn tổ tông anh đây thì chỉ biết ngồi không ở đây cả ngày thôi."
Thư Văn Viễn ấm ức: "Chẳng phải hôm nay anh đã giúp em nhặt rau đánh trứng sao?"
Thư Lật vội chen lời: "Hôm nay sao mẹ chơi bài về sớm vậy ạ?"
Trần Á Lan chậc lưỡi, không vui nói: "Còn không phải tại Lệ Nhã cứ khoe trên bàn đánh bài là hôm qua con gái bà ta dẫn bạn trai học nghiên cứu sinh về sao, nói gì mà vừa cao vừa gầy, còn có ba làm trưởng phòng của phòng tài vụ ở trường Đại học Khoa học và Công nghệ nữa, mẹ ấy à, cứ đánh một ván là phải nghe lại một lần, nghe riết bực bội nên mẹ nói bị đau dạ dày về trước."
Thì ra là ở đây chờ cô.
Thư Lật cúi đầu cầm đũa khều khều hạt cơm.
Thư Văn Viễn hùa theo: "Chồng bà ta là một thằng ngáo ngơ nên bà ta chỉ có thể khoe con rể thôi."
Trần Á Lan nói: "Con rể gì chứ? Tiểu Mẫn mới bao lớn, tưởng gặp phụ huynh rồi là có thể bền vững dài lâu sao? Tôi thấy con gái thì nên học hành gầy dựng sự nghiệp trước, hai mươi tám rồi hẵng tính chuyện hôn sự."
Không sai, cả đời không kết hôn luôn cũng được.
Thư Lật gật đầu hai cái thật mạnh bày tỏ sự tán thành sâu sắc. ( app truyện T Y T )
Có lẽ mục tiêu kiên định đã tự mang theo hiệu ứng lá chắn, cô ngày càng miễn nhiễm với những lời nói bóng gió của mẹ dạo gần đây và cũng có đối sách cho riêng mình.
Cảm xúc cần phải được trút ra, nên chỉ cần không cố ý nhắc đến cô thì cô sẽ xem như gió thoảng qua tai, nghe tai này lọt tai kia.
-
Hôm nay Trì Tri Vũ dậy rất sớm, lúc dậy còn chưa đến 8 giờ, nhưng mà là 8 giờ tối.
Đã vậy còn bất ngờ nhận được một thông báo like, sau khi về nước anh đã xóa sạch bạn bè, cũng xóa hết những ứng dụng mạng xã hội, quan tâm hỏi han của bạn bè họ hàng nào mà miễn được là anh miễn hết, nhận được cái thả like này cứ như đã là chuyện của kiếp trước.
Điều kỳ lạ nhất là lượt thả like này còn xuất hiện trong thông báo hoạt động WeChat của anh.
Lại là cô.
Túi Cây Nhỏ.
Anh vô thức tìm tới ID này trong bảng xếp hạng bước chân, không ngờ cô lại đứng đầu bảng, số bước chân một ngày đã đạt 34374 bước.
Cô đi leo núi Himalaya hay gì?
Anh mở khung chat ra, gửi: ?
Túi Cây Nhỏ không trả lời ngay.
Anh bèn lướt lên trên, khung chat lấp đầy bởi video cô dắt chó đi dạo và cho chó ăn ngày hôm nay, mỗi cái đều dài hơn một phút.
Còn anh không mở cái nào ra xem cả.
Điều kỳ quặc hơn đã xuất hiện, đó là mọi khi cô chỉ gửi video, nhưng trong "báo cáo hằng ngày của chó con" hôm nay lại có thêm một tấm ảnh.
Anh không thích xem video dài, nhưng có thể miễn cưỡng liếc nhìn một bức ảnh,
Đó là một bức ảnh phong cảnh, nội dung là mặt trời ngả trên mặt hồ.
Rất giống kiểu mẹ anh hay chụp, nhưng bố cục ảnh đẹp hơn của mẹ anh.
Anh tiếp tục trích dẫn bức ảnh đó: ?
Lúc này, Túi Cây Nhỏ hiện thân, hình như cũng rất bối rối: ???
Người nhấn like là cô, bức ảnh cũng do cô gửi.
Sao cô còn gửi nhiều dấu chấm hỏi hơn cả anh thế?
Sau đó cô giải thích bức ảnh ấy: Lúc gửi video sơ ý nhấn trúng.
Hào phóng ghê thật.
Trì Tri Vũ không tin lắm.
Anh kiểm tra lại lịch sử trò chuyện, thấy cô đã dắt chó đi dạo liên lục năm ngày rồi, ngày đầu tiên không like, ngày thứ hai không like, đến tận hôm nay mới chợt xảy ra ngôn từ và hành vi khác thường.
Rõ ràng là đang cố tình tạo cơ hội đưa đẩy.
Trì Tri Vũ không trả lời tin nhắn của cô nữa, còn mười ngày nữa dì Hứa mới về, đàn ông sống một mình như anh quả nhiên rất nguy hiểm.
Hôm qua mới xác nhận ngoại hình của anh xong, hôm nay đã ở lại mời anh ăn cơm, giữa chừng còn dò xét nghề nghiệp và thể lực của anh, cũng không bỏ qua số bước chân trên WeChat.
Quá rõ ràng để kết luận.
Cô gái này đang để ý anh.
Còn rất tâm cơ và thực dụng nữa.