Khi tiếng thông báo tin nhắn của app Nhàn Ngư vang lên, Thư Lật đang nhét chiếc máy tính bảng vào trong túi vải bố.
Lúc này trời đã tối, bên ngoài hành lang cửa sổ chạy ngang tầng hai thư viện hiện lên một màu xám mờ có tầm nhìn rất thấp.
Chiếc máy tính bảng của Thư Lật cùng tông màu, cũng mua từ Nhàn Ngư, là máy tính bảng Air 5 hàng second-hand, không phải màu cô thích, nhưng sau khi dán màng mới, dùng khăn khử trùng lau chùi cẩn thận, cuối cùng được ốp lưng bóng loáng che lại thì cũng chẳng khác gì vừa bóc hộp ở cửa hàng chính hãng.
Cô khoác túi vải bố lên vai trái, mở khóa điện thoại xem tin nhắn, đó là tin nhắn hỏi mua được gửi từ một người mua cùng thành phố tên là Avis: Có nhận đến nhà dắt chó đi dạo không?
Thư Lật lập tức gõ chữ: Nhận.
Cô đi thẳng vào vấn đề hỏi: Cậu ở đâu?
Đối phương trả lời: Khu chung cư Vân Đình.
Một khu chung cư xa lạ, Thư Lật chưa từng nhận đơn cùng khu này, cô mở Gaode Maps tìm kiếm, định vị hiện ra, quả nhiên là cao cấp như tên gọi.
Sát ngay Hồ Kính, đi bộ tới bờ hồ chắc chỉ mất vài phút, cách nhà cô cũng không xa, ba trạm tàu điện, lại không cần đổi chuyến.
Cô vừa đi về phía thang máy, vừa rũ mắt gõ chữ: Có thể nhận.
Rồi hỏi tiếp: Chó là giống gì?
Giống khác nhau, giá cũng phải phân theo cấp.
Đến tận nhà dắt chó đi dạo không giống cho mèo ăn, mèo đa phần nhỏ con, con nào thân thiện thì hiền lành dễ gần, con nào sợ người cũng sẽ không gây sự, ngược lại sẽ trốn ra xa hoặc nấp vào góc tối mà rình.
Chó thì khác, những con chó lớn nhiệt tình hiếu khách có thể sánh với vũ khí hạng nặng, còn mấy giống như chó Teddy hay Pomeranian thì dễ bùng nổ như chất dễ cháy, dù có đổ đầy một bát thức ăn thì cũng có thể vừa ăn vừa gầm gừ từ đầu tới cuối, ngoài ra có hai loại chó miễn bàn, là chó hung dữ và Beagle.
Thư Lật nhắc nhở: Có giống tôi không nhận đâu, trong trang chi tiết có ghi rõ đấy.
Người mua trả lời: Chó thường.
Thư Lật định hỏi có phải chó cỏ không, nhưng tính chuyên nghiệp khiến cô nói bằng cách mỹ miều hơn: Chó nông thôn Trung Quốc?
Người mua nói: Chắc vậy.
Trong thang máy mất sóng, ra đến bên ngoài tầng một, ảnh trong khung chat mới tải xong.
Thư Lật phóng to xem, đúng là chó cỏ, thân hình không lớn, bộ lông có màu hơi ngả nâu, gương mặt rất giống "chó con nhếch nhác" đang thịnh hành trên mạng những năm gần đây, nhưng hẳn là nó đã được vệ sinh và tỉa tót cẩn thận, không có lông thừa che mặt, đôi mắt đầy sức sống sáng rõ, đồng thời toát ra vẻ trong trẻo và chất phác chưa từng trải sự đời.
Trông có vẻ không khó xử lý.
Thư Lật xếp nó vào "mục có thể nhận", trả lời: Một ngày cần dắt mấy lần?
Đối phương lại như người mới, đẩy câu hỏi ngược lại: Mấy lần thì tốt?
Thư Lật ngẩn ra, thấy lạ: Đây là chó của cậu à?
Anh trả lời: Mới nhặt được không lâu.
Thì ra là chó hoang được nhận nuôi.
Thấy là người có trách nhiệm và đầy lòng yêu thương, Thư Lật bỏ qua những nghi ngại khác, báo giá cụ thể: 90 tệ một ngày, tôi sẽ đi hai lần sáng và tối, chín giờ sáng năm giờ tối, cố gắng đúng giờ, thời gian mỗi lần khoảng nửa tiếng, cậu xem được không? Nếu có tình huống đặc biệt, tôi sẽ báo trước.
Người mua trả lời: Được.
Thư Lật gửi link qua: Cậu bấm mua cái này, tôi sẽ chỉnh giá trên hệ thống của người bán.
Giá mặc định khởi điểm trong link trên trang chủ của cô đều là giá cho mèo ăn tại nhà, ba mươi tệ, tham khảo theo đa số dịch vụ thú cưng trên nền tảng, không sợ bị cho là phá giá thị trường.
Người mua tên Avis lập tức bấm mua link, điều khiến Thư Lật sững sờ là anh không cho cô cơ hội chỉnh giá.
Người mua không chỉ thoải mái mà còn hào phóng, đặt thẳng bốn mươi lăm đơn, tính ra tương đương mua một lần trọn vẹn dịch vụ cho nguyên nửa tháng.
Thư Lật dừng lại ở bậc thềm thư viện, xác nhận anh không nhầm số lượng: Là muốn tôi đi nửa tháng à?
Nhìn lịch, hôm nay đã là mùng bảy Tết, cho dù là nghỉ lễ về quê hay đi du lịch, theo lý thì cũng nên về rồi.
Nhưng người này có thể là sinh viên, phải sau tết Nguyên Tiêu mới trở lại trường; hoặc là làm nghề tự do, thời gian nghỉ hoàn toàn theo ý thích.
… Nghề tự do.
Chẳng phải chính là trạng thái sống mà cô khao khát nhất hiện tại sao, lại còn ở nơi non nước hữu tình như Hồ Kính.
Thư Lật thở ra một hơi, cúi đầu nhìn lại phản hồi của người mua.
Vị đại gia này quý chữ như vàng: Ừm.
Thư Lật đáp "Được", rồi hỏi: Bắt đầu từ mai à?
Vẫn là: Ừm.
Thư Lật gửi lại một biểu tượng cảm xúc OK.
Để tiện trao đổi kịp thời, Thư Lật xin WeChat của anh, WeChat của anh trùng tên với trên Nhàn Ngư, cũng thần bí y như vậy.
Bài đăng nửa năm gần đây trong vòng bạn bè hoàn toàn bằng không, phần giới thiệu cá nhân và mục đăng bán trên Nhàn Ngư cũng trống trơn.
Sau khi hỏi cụ thể tòa nhà và số nhà, Thư Lật chuẩn bị ghi chú cho chủ thú cưng như thường lệ, cô hỏi thông tin chi tiết về chó con: Chó nhà cậu tên gì?
Biết trước tên gọi của thú cưng là bước cố định, thuận tiện cho việc giao tiếp và gia tăng tình cảm sau khi đến nhà.
Chủ chó trả lời: Chưa đặt.
Thư Lật hơi sững: Vậy tôi qua thì gọi nó thế nào?
Dường như đối phương suy nghĩ một lát: Tùy cô.
Thư Lật: "...?"
Cô không hỏi thêm, vẫn nói: OK.
…
6 giờ 02 phút, Thư Lật về đến nhà đúng giờ.
Mẹ vẫn còn mải mê ở bàn mạt chược, quên ăn quên ngủ, ba thì tùy tiện nấu một nồi mì cho qua bữa, ăn kèm với rau muống và giăm bông mặn, cũng tạm coi là nuốt được.
Húp xong một bát đầy, Thư Lật làm người rửa bát như thường lệ.
Ba kéo cửa lùa ban công lại để nhả khói thuốc, nhưng mùi khói thuốc lá thụ động vẫn len lỏi khắp nơi, Thư Lật cố nhịn, nín thở không nói gì.
Khi lau những vết dầu bắn tung tóe trên bếp, ông Thư Văn Viễn đã thỏa cơn nghiện thuốc quay lại phòng, hỏi con gái đã xem tin nhắn trong nhóm chưa.
Thư Lật xem rồi nhưng giả vờ chưa xem, thuận miệng nói bừa: "Chưa có thời gian xem."
Cũng chỉ là một đống video ngắn trên WeChat, nhìn tiêu đề là biết nội dung, toàn na ná nhau, nào là kế hoạch việc làm, thi công chức, thi nghiên cứu sinh này nọ, xem nhiều đến mức mắt sắp mọc kén.
Huống hồ, vốn dĩ cô cũng chẳng có chí hướng ở mấy chuyện đó.
Nghe vậy, ba tỏ vẻ hài lòng: "Xem ra hôm nay học rất tập trung ha."
Thư Lật thầm đáp trong lòng, rất tập trung, vẽ suốt cả buổi chiều.
Trong thời gian đại học, Thư Lật đã thích vẽ vài bức tranh nhỏ, phong cách không phức tạp, càng không thể nói là tinh xảo, nhưng được cái đáng yêu, phong cách rõ rệt, cũng đã tích lũy được một nhóm fan ảnh đại diện và hình nền trên Tiểu Hồng Thư.
Sau đó độ nổi tiếng dần tăng, cô bắt đầu dựa vào hợp tác ủy quyền không độc quyền để kiếm thêm thu nhập, không phải số tiền lớn, nhưng chất lượng cuộc sống được nâng lên rõ rệt.
Học kỳ đầu năm tư, cô theo lớp đến thực tập tại một trường trung học phổ thông địa phương, và cũng chính trải nghiệm ba tháng này đã khiến cô kiên định với quyết tâm tạo dựng thương hiệu văn hóa sáng tạo của riêng mình.
Chỉ là ba mẹ đều không hay biết, vẫn tưởng rằng mỗi ngày cô sáng đi tối về là để tới phòng tự học, chuẩn bị nền tảng cho kỳ thi công chức nhà nước và kỳ thi công chức cấp tỉnh.
Đương nhiên, Thư Lật cũng chẳng dám để họ biết chút nào, sau khi trượt vòng phỏng vấn nghiên cứu sinh, cô ở nhà bình tâm suy nghĩ, hứa sẽ tiếp tục chiến đấu kỳ thi công chức và biên chế để rửa nỗi nhục… tất cả những điều đó đều là diễn kịch.
Thực tế là, chỉ khi không ở ngay trước mắt ba mẹ, cô mới có thể yên tâm đi dây đặt gạch cho giấc mơ của mình.
Dọn dẹp xong nhà bếp, Thư Lật quay về phòng ngủ, đổ toàn bộ sách giáo trình đánh giá năng lực hành chính và Luận bàn trong túi vải bố ra, trải đều lên bàn học.
Cô và từng đề thi thật cứ trợn mắt nhìn nhau một lúc, Thư Lật đeo tai nghe bên trái bên phải lên, xoay bút đọc đề, chọn đáp án ABCD và giữ nguyên tư thế đó.
Mười mấy phút sau, quả nhiên mẹ khẽ đẩy cửa phòng, thò đầu vào hỏi cô có muốn ăn măng cụt không và khoe khoang về chiến thắng nhỏ hôm nay.
Thư Lật chúc mừng, lắc đầu nói không cần.
Mẹ đành tiu nghỉu rời đi.
Lúc này Thư Lật mới lấy điện thoại bị đè dưới trang bìa ra, lần lượt trả lời tin nhắn của khách hàng làm thêm, Tết là mùa cao điểm, cô không thiếu việc, vì thế có chút ảnh hưởng tới hiệu suất công việc chính.
Sau khi báo cáo xong những vấn đề khá nghiêm trọng của hai đứa trẻ bị bỏ lại là mèo Ragdoll lông vằn bị tiêu chảy và chú Corgi gặm đứt chân tường trong nhà, Thư Lật chợt nhớ mình chưa hỏi chủ chú chó cỏ nhỏ kia cách vào nhà.
Khu chung cư anh ở thuộc dạng cao cấp, cũng không biết có cổng kiểm soát an ninh hay không.
Cô nhắn riêng cho anh: Có đó không?
Chủ chó không trả lời ngay.
Đợi mãi tới gần nửa đêm, bên WeChat mới có động tĩnh: Thẻ thang máy lấy ở chỗ bảo vệ.
Sau đó anh đưa ra sáu chữ số, nói đó là mật mã khóa cửa.
Thư Lật trả lời: Đã nhận.
Đối phương lại lập tức biến mất.
Tâm trạng Thư Lật không khỏi phức tạp, một mặt cô rất thích kiểu khách hàng thẳng thắn ít lời thế này; mặt khác, đã lâu rồi cô chưa trải qua quy trình giao tiếp lạnh nhạt như vậy.
Thư Lật nhìn tấm ảnh đại diện xám xịt, khó hiểu của đối phương, bất giác liên tưởng tới khung cảnh cửa sổ thư viện lúc chập tối.
Ngày hôm sau, cô khởi hành đúng giờ.
Mùa Tết năm nay ở Hàng Châu như người yêu vừa qua thời kỳ nồng nhiệt, thời tiết vô cùng thất thường, hôm qua mưa lất phất như lệ rơi, sáng nay lại nắng đẹp rực rỡ.
Thư Lật kiểm tra kỹ những vật dụng cần thiết trong túi vải bố, găng tay dùng một lần, bao giày, túi rác mini, khăn ướt cầm tay, bình xịt cồn, cuối cùng bỏ chiếc cốc giữ nhiệt đầy cà phê phin giấy vào túi.
Ngoài việc phân loại giống chó, Thư Lật còn có ba không khi nhận đơn: Không nhận hộ gia đình không có camera để tránh tranh chấp đồ đạc; không nhận đơn quá gần hoặc quá xa, quá gần dễ tình cờ gặp người quen của ba mẹ, quá xa lại mất thời gian di chuyển; cuối cùng là, không nhận hộ có từ hai con mèo trở lên hoặc hơn một con chó, lý do cũng như trên, cô phải phân rõ thứ tự ưu tiên, dành nhiều sức hơn cho việc chạy bản thảo và thiết kế.
Quét mã vào ga xong, cô nhắn trước cho chủ chú chó nông thôn Trung Quốc: Tôi xuất phát rồi.
Không có bất kỳ hồi đáp nào.
Thư Lật chú ý thời gian ở góc trên bên trái, 8:23.
Khu chung cư Vân Đình có vị trí đắc địa, vừa kề sát Hồ Kính, lại vừa gần cửa ga tàu điện ngầm, chỉ mất khoảng nửa tiếng là lấy được thẻ thang máy từ bảo vệ một cách suôn sẻ.
Hỏi rõ vị trí cụ thể của tòa số 3, Thư Lật đi thẳng vào bên trong, khu chung cư tựa như chốn bồng lai, không nghe thấy tiếng người mà chỉ nghe tiếng chim hót, cây cối bố trí chẳng khác gì vườn thượng uyển, vách thang máy cũng sạch sẽ không chút bụi, như chiếc gương đồng cao bằng người có thể phản chiếu toàn bộ hình bóng.
Thư Lật liếc nhìn bản thân, đưa tay chỉnh lại phần tóc mái bị gió thổi rối.
Ở đây là mô hình kiểu một thang máy một căn, bước ra khỏi khoang thang máy là đối diện ngay với căn nhà của chủ chó.
Bên cạnh cánh cửa màu nâu đỏ đậm gắn biển số nhà 1602, khu vực thang máy rộng lớn rất thoáng đãng, không để một món đồ lặt vặt nào.
Thư Lật cảm thán, không gian chứa đồ rộng thế này mà không dùng để đóng tủ giày thì thật đáng tiếc.
Lại cảm thán, dịp Tết lớn như thế này mà lại chẳng dán câu đối đỏ.
Đúng vậy, trên cửa sạch bóng.
Thư Lật mở ghi chú, đối chiếu rồi nhập dãy số, không ngờ phím bấm còn phát ra âm điệu, lần lượt ứng với đô rê mi pha son, nghe rất trong trẻo.
Kiểm tra lại một lần, Thư Lật nhấn phím #, cửa kêu tích tắc mở khóa.
Cô vừa kéo hé ra một khe nhỏ, bên trong đã vang lên tiếng bước chân dồn dập giẫm trên mặt đất.