"Màng xốp hơi… hộp giấy… giấy gói…" Thư Lật lẩm bẩm, ghi lại trong sổ tay những vật liệu đóng gói cần tập trung mua trong tương lai, rồi lại mở 1688 xem so sánh giá cả, một lần xem là xem tới rạng sáng, cô đau lưng mỏi cổ, dứt khoát khép sổ lại, ngã ra giường.

Trừng mắt nhìn chằm chằm đèn trần một lúc lâu, cô đột nhiên ngồi bật dậy, giật mình nhận ra mình đã bỏ sót một phân đoạn cực kỳ quan trọng.

Sau khi khởi động kế hoạch sáng tạo văn hoá bí mật, cô hăng hái chuẩn bị bản vẽ, xác định sản phẩm, cũng hỏi giá nhiều nhà xưởng, chỉ chờ sản phẩm ra đời.

Nhưng, sau khi ra đời thì sao.

Phải trữ hàng ở đâu.

Bây giờ cô vẫn chưa tự chủ, vẫn phải làm ký sinh trùng của ba mẹ, không gian hạn chế, làm việc giấu diếm, không thể nào lấy phòng ngủ làm phòng kho, càng không thể nào gói hàng ở nhà được, nếu thuê phòng làm việc riêng thì sẽ phát sinh thêm chi phí mới.

Quả nhiên, tự chủ khởi nghiệp không đơn giản như vậy.

Thư Lật thở dài một hơi, tắt đèn bàn.

Bao nhiêu khó khăn đã vượt qua rồi, ngủ một giấc trước đã rồi nói.

Bảy giờ hôm sau, Thư Lật mở mắt ra đúng giờ, đồng hồ sinh học của cô đã bền chắc đến mức không cần chuông báo dư thừa, nhưng đêm qua, chất lượng giấc ngủ của cô tệ một cách lạ thường, từ đầu đến cuối đều gặp ác mộng. 

Cô mơ thấy mình biến thành mô hình tí hon, nâng cao thanh kiếm phát sáng, đánh nhau với vô số lego giống như trò chém hoa quả vậy, tưởng như sắp chiến thắng rồi thì tất cả lego bị chém đều hồi sinh tập thể, bay lơ lửng giữa không trung, hội tụ thành lego đại boss, khiến cô sợ hãi há hốc mồm ngã ngồi trên mặt đất ở trong mơ.

Chết tiệt.

Tại chủ chó ở khu chung cư Vân Đình kia hết.

"Tít" một tiếng, Thư Lật bước qua cửa soát vé tàu điện ngầm, trên đường đến Hồ Kính, cô vừa gặm bánh mì nướng vừa cúi đầu tìm phòng trống xung quanh khu bờ hồ, nhà thô cũng không bỏ sót, thêm vài trang cho thuê giá rẻ vừa đủ nhìn lọt mắt vào mục yêu thích, rồi cất điện thoại vào túi.

Về cơ bản cô đã thích nghi với tác phong của chủ chó, sẽ không làm thêm một số hành động dư thừa… ví dụ như nhắn tin thông báo cô sắp đến nhà anh rồi.

Đó chỉ là lời nói vô ích, chi bằng tiết kiệm vài giây và chút pin điện thoại.

Di chứng ngủ không ngon xuất hiện, vừa đến không gian kín với lượng oxi thấp như thang máy là cô ngáp liên tục.

Cửa thang máy mở ra, Thư Lật không thấy rác ở cửa.

Cô khẽ nhíu mày, đeo lại túi vải đã trượt xuống nách lên đầu vai, nghi ngờ mở cửa ra.

Cuộc gặp gỡ hằng ngày với chó con bắt đầu, tất nhiên, nó cũng nhiệt tình như lúc ban đầu, Thư Lật ôm nó, tiến hành một số hành động thân thiết như "cha mẹ với con cái" như mọi khi. 

Lúc đi ngang qua phòng sách, Thư Lật không khỏi lùi lại mấy bước.

Lần đầu tiên cửa mở.

Cô tò mò liếc vào bên trong.

Anh chủ thế mà lại ngồi trước máy tính, đưa lưng về phía cô, mái tóc đen dày đến mức gần như che khuất phần khung tai nghe.

Anh không hề hay biết trong nhà có thêm một người, dao kiếm chớp loé trên màn hình, tiếng bàn phím hỗn tạp như mưa rào.

Thư Lật: "…"

Anh dậy rồi hay là không ngủ?

Thư Lật đoán là vế sau.

Cô lắc đầu, như thể phần nào hiểu được tâm trạng của ba mẹ cô lúc thở dài sau cánh cửa và xét nét cô sau khi cô thất bại rồi.

Cô không quấy rầy, đeo dây cho chó rồi dắt chó xuống lầu.

Chó con, sao mày vẫn chỉ có thể gọi là "chó con" hả.

Nhấc nó lên cao bằng hai tay, cho nó ngang hàng với tầm mắt mình, trong lúc mắt to trừng mắt nhỏ trong thang máy, Thư Lật không khỏi thương cảm cho nó.

Lại về nhà, Thư Lật vẫn dọn dẹp rác của chó, rồi châm thêm nước thêm đồ ăn ở máy nước tự động và máy cho ăn, sau đó mới nói lời tạm biệt với chó con. 

Đi vòng qua phòng bếp có thể khiến người ta mắc quáng tuyết tìm kiếm, trong thùng rác không có gì. 

Xét thấy tối hôm qua đã cương quyết bằng lòng với người ta là sẽ mang rác đi giúp, Thư Lật không muốn nuốt lời, vì vậy cô đến cửa phòng sách.

Cô giơ tay lên, dùng mu bàn tay gõ vào cửa.

Cậu chủ dường như không nghe thấy.

Thư Lật cúi đầu, liếc nhau với con chó bên chân.

Lông trên mí mắt nó hơi dài, cho nên trông nó hơi sầu khổ.

Thư Lật cũng hơi sầu khổ.

Cũng không thể lại hú lên một tiếng "này" như ma quỷ được, cô không tự tin cổ họng của mình có thể át được âm thanh ầm ầm như băng qua lửa đạn của tai nghe chống ồn được, hơn nữa, làm vậy rất thất lễ.

Cô chỉ có thể lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn thoại cho chàng trai đang đắm chìm trong trận chiến.

Tiếng gõ bàn phím đột nhiên dừng lại, chuyển sang tiếng điện thoại rung.

Trong phòng lập tức yên tĩnh lại.

Một sự yên tĩnh rất đáng quý.

Cậu chủ lấy tai nghe ra bằng một tay, đeo trên cổ, vẫn không quay đầu lại.

Thư Lật sợ nói lớn sẽ làm anh giật mình, sau khi anh đồng ý rồi mới áp điện thoại vào tai: "Chào cậu, rác của cậu đâu?"

Tiếng nói ngoài đời thực và tiếng trong điện thoại vang lên cùng một lúc, hình thành sự pha trộn âm thanh kỳ lạ trong cùng một không gian, chàng trai kinh ngạc quay đầu, nhìn vào mặt Thư Lật.

Nỗi lòng Thư Lật phức tạp.

Nói thật, dáng vẻ anh mê man, trợn tròn mắt, cũng đẹp trai lạ thường, đẹp trai đến mức có thể trung hoà thuộc tính của một thiếu niên nghiện internet điên đảo ngày đêm.

Ban đầu cán cân phán xét đã hơi nghiêng về phía khinh thường, nhưng khi khuôn mặt xinh đẹp xuất hiện thì cán cân nghiêng về phía tích cực ngay.

Sự khó chịu vì tiếng gõ bàn phím cũng yếu bớt, Thư Lật chậm rãi điều chỉnh thần thái và giọng điệu, cúp máy giải thích: "Tôi tìm quanh rồi, ở cửa cũng không có."

Chàng trai dựa vào lưng ghế xoay nửa người lại, hơi rủ mắt, trở về trạng thái bình thản: "Tôi chưa ăn."

Thư Lật: "Hả?"

Sao lúc nào anh cũng có thể nói ra một số câu mà cô không thể hiểu ngay lập tức vậy.

Cô cố gắng phân tích: "Ý cậu là… từ sáng hôm qua đến bây giờ cậu đều không ăn cơm sao?"

Anh gật đầu, rất bình tĩnh, cũng rất thản nhiên.

Có một khoảnh khắc, Thư Lật rất muốn bắt chước mấy cô nàng sắc sảo trong phim Mỹ, thản nhiên đánh giá: Ồ, tôi rất vui vì cậu còn sống.

Cô nghĩ một đằng nói một nẻo: "Cậu không đói bụng sao?"

Cũng im lặng trả lời thay anh, sao mà đói được, chơi game là no rồi.

Chàng trai lại thẳng thắn nói: "Bây giờ đói."

Anh nở một nụ cười vô cùng nhạt nhẽo, hơi trẻ con: "Hôm nay cô có muốn học một tiếng nữa không?"

Rốt cuộc cậu ta làm nghề gì? Thư Lật càng mê man, điều kiêng kỵ nhất với những người làm nghề như cô là nảy sinh tò mò với khách hàng, Thư Lật nhấn bút bi lạch cạch, để mặc ngòi bút lòi ra rồi lại thụt vào.

Mùa đông thiên khô khiến người ta dễ cáu bẳn, cô cố nhịn ham muốn bóc da chết trên môi một khi lo nghĩ, móc son dưỡng ra bôi, lại không kiên nhẫn móc điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Lương Tụng Nghi: Cậu đoán xem tớ đang ở đâu.

Cô bạn rất biết tổng kết: Đang ở viện bảo tàng lego của anh chàng đẹp trai.

Thư Lật bị chọc cười bởi từ ngữ của cô ấy: 10 điểm.

Thư Lật chia sẻ phát hiện mới: Một ngày cậu ta chỉ ăn một bữa.

Lương Tụng Nghi trả lời: Thảo nào người ta nói đi vào giấc ngủ với cái bụng đói là khởi đầu của sự xinh đẹp.

Thư Lật không cho là đúng: Tần suất ăn uống thế này chẳng phải là khởi đầu của một cái xác khô à?

Lương Tụng Nghi hỏi: Cậu ta gầy lắm sao?

Thư Lật nhớ lại một chút: Hình như có một chút.

Lương Tụng Nghi nói: Lẽ nào là ED?

Thư Lật ngập ngừng, tự diễn giải từ viết tắt tiếng Anh này trong hiểu biết hạn hẹp của mình: Người gầy dễ bị liệt dương sao?

Lương Tụng Nghi: Đầu óc cậu chứa cái gì không vậy, là eating disorder, rối loạn ăn uống, lớp chúng tớ có một nữ sinh bị bệnh này, rất đáng lo.

Thư Lật cảm thấy áy náy vì sự suy diễn quá đà của mình, lại nghe cô bạn miêu tả biểu hiện cụ thể của một học sinh bị chán ăn, Thư Lật không khỏi liên tưởng đến những hành động và lời nói hơi quái lạ của chàng trai và há cảo tôm, xíu mại gạo đỏ, bánh củ năng… mà cô đã đau lòng vứt đi ngày hôm qua. 

Có lẽ đúng như cô bạn nói, đây là một chứng bệnh không kiểm soát được bản thân, cô lại chủ quan vạch ra ranh giới tốt xấu.

Như vậy rất hẹp hòi.

Bạn đi dạy rồi, Thư Lật ngừng phỉ nhổ, tập trung xem bản thảo trong máy tính bảng, nhưng cô không đặt bút, cô vẫn chưa thích nghi với hoàn cảnh xa lạ, cũng không muốn tiết lộ nhiều về công việc chính của mình trước mặt người ngoài. ( truyện trên app T•Y•T )

Lật từng trang, Thư Lật xem đồng hồ trên điện thoại, vẫn còn nửa tiếng nữa, cô đứng dậy, ra ngoài phòng sách liếc nhìn, con chó lộc cộc đi theo, cũng dừng chân ở cạnh cửa với cô.

Cứu với.

Sao anh lại ngủ trên ghế sô pha rồi.

Người dài quá.

Hầu như chiếm toàn bộ cái sô pha.

Một tay anh để lên ngực, một tay lơ lửng bên ngoài, điện thoại để bừa trên thảm trải sàn, nếu không mặc quần áo thì có thể đóng "cái chết của Marat" phiên bản đô thị hiện đại rồi đấy.

Đồ ăn gọi về chắc sẽ làm anh tỉnh thôi, Thư Lật âm thầm tính toán, trở về bàn học.

So với vừa rồi, cô tự giác giảm tốc độ và tiếng động bước đi hơn.

Nhưng chó con không biết khống chế, cái chân ngắn bước đi cấp bách cực kỳ vang dội. 

Thư Lật giậm chân, vô thức "suỵt" một tiếng với nó, nghĩ lại một chút, lại cúi người bế nó lên, đặt trên đùi.

Chó con không chống cự, như thế lại rất có lợi, nó áp vào bụng dưới của cô một cách ấm áp và dễ chịu, giống như một liều thuốc an thần, Thư Lật bình tĩnh trở lại một cách khó hiểu, cô lấy bút cảm ứng ra, tô màu cho bản thảo đã xác định ngày hôm qua.

Cô tô hết sức chăm chú, không phát hiện ra thời gian trôi qua, cho đến khi chú chó đang ngủ say trong lòng nằm mơ rầm rì hai tiếng, cô mới sực tỉnh lại.

Phản ứng đầu tiên của cô là mở điện thoại… đồng hồ trên màn hình đã chỉ 11 giờ, Thư Lật nhanh chóng buông chú chó xuống, vội vã ra ngoài cửa.

Trong phòng khách, thần ngủ vẫn nằm dài trên ghế sô pha, chẳng qua là đổi tư thế thoải mái hơn.

Không đúng lắm, đồ ăn anh gọi đâu.

Thư Lật mở cửa kiểm tra, bên ngoài cũng không có gì.

Đứng ngẩn người một lúc trước thang máy vắng lặng, cô chắc chắn rằng cơn đói của người nào đó đã bị cơn buồn ngủ chặn lại giữa chừng rồi.

Không thể không cưỡng chế mở máy.

Thư Lật không thích tạo ra tiếng động phô trương, không chút nghĩ ngợi, cô bế chó con dưới đất tới sô pha, để lên ngực chàng trai.

Chú chó lập tức hăng hái nhiệt tình như được tiếp năng lượng.

Quả bom lông và cơn mưa nước bọt phát huy tác dụng tuyệt vời, chàng trai lập tức cảm nhận được, anh khó chịu xoay người, đưa tay muốn gạt chú chó sang… ghế sô pha bên cạnh. 

Kết quả… đương nhiên là không có kết quả, loài chó vốn dĩ có sức sống dồi dào, càng đánh càng hăng và bản tính nghịch ngợm bẩm sinh, cơn buồn ngủ không đấu lại nổi sức sống đó, chàng trai mơ màng nhướng mí mắt lên, đối diện với ánh nhìn từ trên cao xuống, hơi áp lực của cô gái.

"Tôi phải đi rồi." Cô nói.

Người thì tỉnh rồi, nhưng đầu óc vẫn chưa tỉnh, Trì Tri Vũ giật mình ngẩn người một lúc, định ngồi dậy trước.

Hành động đột ngột của anh khiến cô gái lùi lại nửa bước.

Trì Tri Vũ cũng vì thế mà đột nhiên dừng lại, anh dùng mu bàn tay lau khoé miệng ẩm ướt một chút, sau đó là đến cổ và xương quai xanh, lau chùi như chốn không người.

Cảm giác dính nhớp không dễ chịu, anh đưa tay lên chóp mũi ngửi ngửi, lại đưa ra xa, nhíu chặt mày.

Anh nhìn về phía Thư Lật.

Mày nhíu lại, rõ ràng hơi khó chịu.

Thư Lật thấy, nhưng thời gian của cô không phải có thể tùy tiện lãng phí.

"Tôi phải đi rồi, quá thời gian rất nhiều rồi." Cô lên tiếng nhắc nhở lần nữa, trịnh trọng hơn câu vừa rồi.

Chàng trai làm như không nghe thấy, liếc nhìn con chó đang cảm thấy mỹ mãn chạy đến ghế sô pha gặm ngón chân sau khi đã làm ầm ĩ một trận: "Nó tự lên?"

Thư Lật nói: "Tôi bế nó lên."

Chàng trai rõ ràng sững lại.

Anh mím môi, đang kiềm chế: "Được, cô đi đi."

Thư Lật giơ cao điện thoại, giao diện dừng ở đoạn chat của họ, cô chỉ một ngón tay, không nói thêm lời nào.

Chàng trai nhớ ra, cúi đầu lấy điện thoại trên mặt đất, anh bật màn hình, dường như lại mất kết nối hoặc bị lag.

Rốt cuộc anh… đang làm gì thế?

Thư Lật rất muốn bế con gấu túi màu xám khổng lồ này lên không trung một cách thong thả như những người chăm sóc động vật.

Cũng may anh đã đứng lên trước khi cô làm như thế thật.

Thư Lật nghiêng người né tránh, nhường chỗ cho anh. 

Lúc đi ngang qua cô, anh liếc nhìn cô một cái, sau đó đi thẳng vào phòng tắm.

Tiếng nước và tiếng thông báo trên điện thoại của Thư Lật vang lên cùng lúc.

Cô cúi đầu xem, anh chuyển cho cô năm trăm tệ.

 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play