Sau khi gửi tin nhắn, Thư Lật không đợi phản hồi mà thoát khỏi giao diện trò chuyện để nhắn tin lại cho người môi giới đã dẫn cô đi xem nhà sáng nay.
Cô tương đối hài lòng với các tiện ích trong căn hộ, hộp diêm hơn hai mươi mét vuông nhưng đầy đủ mọi thứ, đồ nội thất không cũ kỹ, còn có máy nước nóng, kể cả phải đặt một chiếc giường gấp ở đó cũng không thành vấn đề.
Nhưng có một điểm cô vẫn đang cân nhắc.
Sau khi người môi giới rời đi, cô đi dạo một vòng quanh khu dân cư để xem còn có chỗ để xe nào đang cho thuê không, nửa giờ sau, cô quay lại tòa nhà chung cư đó, hỏi chuyện hai bà cụ đang trò chuyện ở tầng dưới, cố gắng tìm hiểu về công dụng trước đây của gara. 
Họ nhìn Thư Lật vài lần, kể rằng trước kia có một bà cụ cùng khu, vì bị liệt nửa người do tắc mạch máu não nên đi lại bất tiện, con cháu mới sắp xếp bà ở đây, có người túc trực bên cạnh chăm sóc, bà cụ tuổi cao sức yếu, không chống chọi được đến tết, qua đời vào tháng Chạp, nghe đâu là qua đời trong giấc ngủ. 
Người đi nhà trống, còn chưa qua bốn tuần cúng tuần thứ tư mà gia đình đã vội vàng sang tay, đúng là xui xẻo.
"Tớ thì không thấy xui xẻo đâu, nhà nào mà chẳng có người chết, hơn nữa ai rồi cũng sẽ chết." Thư Lật viết những việc cần làm cho ngày mai vào sổ tay, vừa nói chuyện điện thoại với Lương Tụng Nghi: "Chỉ là cái gara kia trông có vẻ thấp, tớ lo mùa hè mưa to, nước mưa sẽ đọng lại hoặc bị ẩm ướt, đồ đạc của tớ chủ yếu là bằng giấy, nếu bị ẩm thì thiệt lắm."
Lương Tụng Nghi vừa soi gương vừa tẩy trang: "Kinh doanh thật phiền phức."
Thư Lật sửa lời cô ấy: "Mở tiệm không phiền phức, giấu ba mẹ mở tiệm mới phiền phức."

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play