Thư Lật ăn sáng rồi, cơm nắm salad cá ngừ của Lawson bị cô giải quyết một cách thành thạo trên đường chạy tới tàu điện ngầm, may mà cô không sống ở Tokyo, nghe nói người ở đó không được vừa đi vừa ăn.
Không biết chủ chó định làm gì, cô trả lời thành thật: "Tôi ăn trước khi tới rồi."
"Ồ." Anh đáp một tiếng, nắm đầu tóc vốn dĩ cũng không chỉnh tế cho lắm, ngập ngừng: "Cô có tiện…"
"Hả?"
"Có tiện đợi thêm một tiếng nữa, chờ tôi ăn xong rồi xách rác đi không?" Anh bổ sung thêm: "Tôi định gọi đồ ăn bên ngoài."
Thư Lật không còn lời nào để nói.
Trong một khoảnh khắc nào đó, cô đã tưởng mình nghe nhầm, cô vẫn duy trì nụ cười mỉm khéo léo: "Có ý gì? Tôi nghe không hiểu."
Chàng trai dường như không nhận thức được đề nghị của mình có chỗ nào không ổn: "Ý trên mặt chữ."
Thư Lật câm nín vài giây: "Tôi còn có việc."
"Vậy sao." Anh lạnh nhạt nói tiếng: "Việc gì?"
Gương mặt của anh đem lại cho anh nhiều lợi thế trong giao tiếp, Thư Lật gần như không cần suy nghĩ mà bị kéo vào câu hỏi không rõ ràng này: "Đến thư viện học."
Chàng trai hơi nhướng mí mắt lên: "Tôi trả thêm tiền một tiếng cho cô, cô có thể học ở đây trước."
"Ừm…" Thư Lật chần chừ, lưng dính sát vào cánh cửa: "Thế có ổn không?"
Chàng trai không lên tiếng nữa, quay đầu đi vào phòng ngủ, chưa đến vài giây sau, điện thoại trong túi Thư Lật vang lên tiếng thông báo, cô cúi đầu lấy ra, trên màn hình là tin nhắn chuyển khoản, tròn hai trăm tệ.
Chàng trai đi tới, vẫn hỏi ý cô: "Được chứ?"
Thư Lật chớp mắt.
Con người kỳ lạ.
Một con người khá là, vô cùng, cực kỳ… kỳ lạ.
Anh lại nghiêng đầu một cái, nếu động tác này có thể phát ra tiếng nói, thì nhất định sẽ là, hửm?
Thư Lật đang gom tiền, rất khó cưỡng lại sức hấp dẫn của tiền tài, vốn dĩ đã định vứt rác của chó rồi, tiện thể mang thêm rác của một người cũng không sao.
Cô ho khan hai tiếng: "Được."
Lại nhìn đồng hồ: "Bây giờ là chín giờ rưỡi, mười giờ rưỡi tôi đi."
Anh đi tới mở ra một cánh cửa khác mà mấy ngày nay đều nằm trong trạng thái đóng chặt: "Phòng sách, cô dùng đi."
"Được…"
Thư Lật lại mang bọc giày vào lần nữa.
Chó con tò mò lại muốn giành lấy, lần này Thư Lật không nhường nó nữa, một đôi bọc giày mới sẽ tiêu hao thêm 0,15 tệ, cô không thể làm từ thiện mãi được.
Lại ngẩng đầu lên, chàng trai đã ngồi dựa vào giữa ghế sô pha, kiểu ngồi điển hình của Cát Ưu*, dạng chân ra, đưa điện thoại tới trước mặt, hơi rủ hàng mi, đang chọn đồ ăn.
(*) Ngồi kiểu Cát Ưu (một nam diễn viên): ngồi thõng người, lưng tựa ghế, cả người chùng xuống, rất thoải mái và lười biếng.
Anh thoải mái như thể trong nhà chỉ có một mình anh, không cần đóng bất cứ nhân vật xã giao nào cả.
Thư Lật không đến phòng sách, dừng lại giữa chừng, vẫn: "Này."
Ngón tay đang vuốt màn hình của chàng trai dừng lại, chia cho cô một ánh mắt.
"Hình như cậu chuyển nhiều quá rồi." Thư Lật không thể nào yên lòng nhận cái bánh từ trên trời rơi xuống, lại sợ đối phương mới ngủ dậy đầu óc chưa được tỉnh táo nên tính nhầm số tiền, cô cần phải giải thích: "Theo lệ phí bình thường, cậu chỉ cần chuyển cho tôi 90 tệ là được, huống gì trong một tiếng này tôi cũng không cần dắt chó."
"Không sao." Anh lại xem điện thoại.
Thư Lật siết nắm tay: "Thế tôi đi học trước đây." Cô chỉ vào cửa phòng.
"Được."
Vừa đẩy cửa ra, Thư Lật đã bị choáng ngợp bởi bức tường chói lọi đập vào mắt.
Khi đến gần, cô mới phát hiện ra đó là cả một bức tường trưng bày đầy nhân vật lego tí hon, từ trên xuống dưới là mười tầng kệ có chiều dài bằng nhau, mỗi tầng đều được bố trí đèn, ánh sáng dịu nhẹ chiếu lên các tấm nhôm màu bạc thành một buổi dạ hội trên hành lang.
Những mô hình nhân vật tí hon đến từ các bối cảnh và câu chuyện khác nhau được phân loại và đặt vào các rãnh, gọn gàng và sạch sẽ như mới.
Thư Lật nhìn thấy series Harry Potter quen thuộc ở tầng thứ ba, lại phát hiện ra hiệp sĩ Ren và quân đoàn nhân bản trong "Chiến tranh giữa các vì sao" ở tầng thứ năm, còn cầm vũ khí khác nhau.
Không biết nên dùng từ "chấn động" hay "khâm phục" để hình dung nữa, Thư Lật hết hồn.
Cô đảo mắt nhìn khắp phòng, ngoài bức tường trưng bày hoành tráng kia thì cách bố trí ở đây khá đơn giản, chỉ để một cái bàn dài gần cửa sổ, ngoài ra là màn hình, bàn phím, con chuột, một chai nước suối đã gần cạn, máy tính chưa tắt, đang dừng lại ở giao diện lưu trữ trò chơi toàn là tiếng Anh.
Bộ điều khiển chính của cửa sổ trời toàn cảnh ở bên cạnh lớn đến kỳ lạ, những chiếc quạt tản nhiệt hình lục giác bên trong phát ra ánh sáng trắng đang quay cuồng hết công suất, ngoài ra thì không có động tĩnh gì cả.
Thư Lật kéo ghế xoay ra ngồi xuống, chìm vào những suy đoán không đúng lúc.
Rốt cuộc chủ chó làm nghề gì? Idol giải nghệ? Khuôn mặt chói mắt như thế mà còn có thể giải nghệ à?
Streamer? Người nổi tiếng trên mạng? Không thể nào, trong nhà không thấy bất cứ thiết bị nào cả.
Lẽ nào là… thiên tài công nghệ chỉ xuất hiện trong phim?
Nhưng trông anh không hề có dáng vẻ gì của trai IT, mày rậm mắt sâu, tóc dày đến kinh ngạc, như thể là sự kết hợp của những gì tinh túy nhất từ nhiều idol thế hệ đầu của Nhật Bản trong thời kỳ hoàng kim.
Sống trong khu nhà có giá trung bình một trăm nghìn tệ, so với làm IT thì giống làm Bitcoin hơn.
Một số suy nghĩ đáng sợ và hoang đường hơn xuất hiện trong đầu, đặc biệt là cô còn một thân một mình trong không gian hoàn toàn yên tĩnh này.
Thư Lật quay đầu nhìn cửa mấy lần, lấy điện thoại ra, gửi định vị cho bạn là Lương Tụng Nghi, đề phòng rắc rối có thể xảy ra: Một tiếng sau gọi điện thoại cho tớ, nếu tớ không nghe hoặc không trả lời tin nhắn thì báo cảnh sát ngay.
Lương Tụng Nghi có lẽ vừa hết tiết: ?
Thư Lật vẫn còn đang gõ chữ, đối phương đã không cầm lòng được mà gọi điện thoại đến để xác nhận sự an toàn của cô.
Tiếng chuông điện thoại khá chói tai và ồn ào trong căn phòng tĩnh lặng, cũng hấp dẫn chú chó chạy lại.
Thư Lật nóng mặt, vội vàng cúp máy, giải thích: Tớ nhận được một đơn dắt chó, chủ chó kỳ lạ lắm.
Lương Tụng Nghi hỏi: Kỳ lạ chỗ nào?
Thư Lật hồi tưởng một chút, rồi đi thẳng vào trọng tâm: Từ trước đến nay tớ chưa từng gặp ai đẹp trai như vậy.
Lương Tụng Nghi: … Đi chết đi.
Thư Lật cong ngón tay, tiếp tục gõ chữ: Không phải! Cậu nghe tớ nói hết đã.
Lương Tụng Nghi cảnh cáo: Lát nữa tớ có tiết học, chỉ cho cậu năm phút.
Thư Lật thuật lại toàn bộ câu chuyện, bày tỏ nỗi lo lắng: Tớ rất sợ lát nữa cửa đột nhiên đóng lại, sau đó tớ biến thành một trong số bọn người tí hon trên tường.
Lương Tụng Nghi đáp lại: Thế ngay từ đầu cậu đừng có đồng ý với cậu ta, đi luôn đi.
Thư Lật thẹn thùng: Muốn giàu phải mạo hiểm.
Lương Tụng Nghi: …
Lương Tụng Nghi bày tỏ quan điểm của mình: Có lẽ cậu ta chỉ muốn cậu xách rác thôi.
Thư Lật vẫn cảm thấy li kì: Tại sao lại có thể có nhiều người trả 200 tệ chỉ để người ta xách rác đi giúp chứ?
Lương Tụng Nghi nói một câu vừa tàn nhẫn vừa thực tế: Người giàu không phải đều bỏ tiền mua thời gian của người nghèo sao?
Thư Lật ôm ngực: Đau, đau quá.
Sự thật chứng minh, Thư Lật suy nghĩ quá nhiều, một tiếng sau, chàng trai rất đẹp trai rất kỳ lạ này thật sự chỉ muốn cô xách rác giúp, anh chọn vài món đồ ăn sáng kiểu Quảng Đông, mỗi hộp bốn cái, nhưng anh chỉ ăn một cái.
Thư Lật nhìn chằm chằm những hộp đồ ăn sáng đã đậy nắp và xếp chồng lên nhau như trò chơi xếp hình, xác nhận lại nhiều lần: "Số còn lại cậu đều không ăn à? Vứt hết à?"
Chàng trai hút ly cà phê giấy, nhìn cô, gật đầu.
Tóc mái của anh đã khô, mềm mại rủ xuống, che khuất đôi lông mày sắc bén, chỉ còn lại đôi mắt trắng đen rõ ràng.
Khi anh cắn ống hút và nhìn cô từ dưới thấp, cảm giác áp đảo nhờ chiều cao đã giảm bớt, trông anh có phần ngoan ngoãn.
Thư Lật đã từng tiết kiệm, cô kìm nén tâm lý lên án sự lãng phí, không nói gì, xách túi đồ ăn lên. ( truyện trên app t.y.t )
Vừa định rời đi thì cô nghĩ đến điều gì đó, lấy thẻ thang máy trong túi ra, đẩy qua cách cái bàn: "Cái này trả lại cho cậu."
Chàng trai buông ly giấy xuống, nghi hoặc nhìn cô.
Nhìn nhau vài giây, Thư Lật tỏ vẻ nghi hoặc hơn.
Anh hỏi: "Cô không tới nữa?"
Thư Lật nói: "Tới chứ."
"…" Anh liếc nhìn thẻ thang máy trên mặt bàn.
Thư Lật giải thích: "Không phải trong nhà có người sao?" Cô nghĩ anh có thể mở cửa.
Chàng trai nói thẳng: "Nếu tôi mở cửa thì hôm đầu tiên tôi đã mở rồi."
"Ok." Thư Lật ngầm hiểu, lấy lại thẻ thang máy, nhét vào túi áo.
Lúc đó chàng trai mới tiếp tục chơi điện thoại.
Chó con tiễn cô tới cửa, cô ngồi xổm ở cửa nói lời tạm biệt với nó như mấy ngày trước đây, sau khi xoa một lúc, cô ngước mắt lên, nhận ra chàng trai ngồi ở đảo bếp cũng nhìn sang bên này.
Cô đề nghị: "Cậu có muốn đặt cho nó cái tên không? Dù sao cũng phải sống cùng nhau rất lâu mà."
Đối phương hiển nhiên không muốn động não: "Tên gì hay?"
Thư Lật sửng sốt: "Cậu hỏi tôi?"
Mà anh rốt cuộc cũng thể hiện một chút "hài hước nhạt nhẽo" như một con người, liếc mắt ám chỉ con chó trước đầu gối cô: "Đâu, tôi đang hỏi nó."
…
Chó không thể nào nói tiếng người, nhưng câu hỏi đó đã ăn sâu vào lòng Thư Lật.
Cả ngày nay, lúc nào rảnh rỗi cô sẽ tìm kiếm các bài liên quan đến "đặt tên chó" trên Tiểu Hồng Thư, câu trả lời gần như giống nhau, khu bình luận cũng trùng tên không ít.
Chủ nghĩa hoàn hảo cộng thêm cảm giác tội lỗi khi lấy thêm 100 tệ mà còn nghĩ xấu về người ta khiến Thư Lật hạ quyết tâm phải đặt một cái tên chó đặc biệt nhất cho cậu chủ giàu có của mình.
Đúng năm giờ, Thư Lật đến khu chung cư Vân Đình, nghĩ đến việc căn nhà này bây giờ có thêm người, mà cái người này còn có phong cách sinh hoạt khác thường, vì để thận trọng, cô gửi tin nhắn trước: Cậu có nhà không? Tôi đến bây giờ đây.
Kết quả không ngoài dự đoán.
Anh chủ vẫn không thấy bóng dáng.
Thư Lật chỉ có thể trực tiếp mở cửa như mọi khi.
Phòng khách nhuốm màu nắng chiều vào lúc hoàng hôn, nếp nhăn trên ghế sô pha da phát ra ánh sáng vàng lộng lẫy.
Hôm nay không khác gì những ngày trước, người và cảnh xuất hiện lúc sáng dường như chỉ là ảo ảnh.
Thư Lật quen thuộc đeo dây thừng vào cổ chó, rồi thu gọn lại cho vừa vặn, lúc ôm nó đi ngang qua phòng ngủ, cô liếc nhìn cửa phòng, vẫn có cảm giác không chân thật.
Sau khi đến một nhà khác cho mèo ăn, về nhà ăn cơm và tắm rửa xong, cô mới nhận được câu trả lời khoan thai của cậu chủ: Ở nhà, có việc gì?
Thư Lật đứng trước bàn, cúi đầu trả lời: Không có gì.
Anh có đang sống ở Trung Quốc không, liệu trên giường anh có cảnh cửa thần kỳ gì đó để anh có thể đến bãi biển Hawaii nghỉ dưỡng không, thế mà lại hỏi một câu vô lý: Cô đang dắt chó đi dạo à?
Thư Lật không kiềm chế được nữa, gửi biểu tượng cảm xúc "con mèo kinh ngạc" mà cô đã nhịn cả ngày: Bây giờ đã là chín giờ tối.
Cậu chủ: Ồ, tôi mới tỉnh ngủ.
Thư Lật trả lời: Vâng.
Tiếp nhận thói quen làm việc và nghỉ ngơi kỳ lạ của anh, sau đó Thư Lật mới cảm thấy vừa rồi có lẽ mình hơi bất lịch sự.
Cô mở ghi chú ra, chụp màn hình "bách khoa toàn thư về tên của chó" mà cô đã tổng hợp lại, gửi cho anh: Cậu có thể chọn cái cậu thích.
Khung chat yên tĩnh một lát.
Avis: .
Dấu chấm là có ý nghĩa sâu xa gì đây.
Dấu chấm là top 1 cách trả lời mà cô ghét nhất, nó còn khiến cô tức giận hơn là biểu tượng khóc cười nữa.
Thư Lật nhẫn nhịn: Không thích cái nào hết sao? Vậy để tôi nghĩ lại.
Avis: Cảm ơn.
Thư Lật: "…"
Cái cảm giác mâu thuẫn vừa bất lịch sự mà vừa lịch sự này là sao đây, Thư Lật nhíu mày, giữ đúng trách nhiệm: Buổi tối gọi đồ ăn xong cậu có thể để ngoài cửa, sáng mai dắt chó đi dạo xong tôi sẽ mang đi giúp cậu.
Cô nhấn mạnh: Không cần trả thêm thù lao.
Khung chat hiển thị "đang nhập" một lúc lâu, rồi lại dừng, lại bắt đầu nhập.
Lặp đi lặp lại hai lần, Thư Lật bị kéo vào vòng lặp này, đành giữ kiên nhẫn.
Cô chờ một lúc lâu, câu trả lời lại là…
Lặp lại từ "cảm ơn", kèm theo: x2.
Thư Lật bật cười, lại có phần cạn lời.
Với tác phong thường ngày của cô, chắc chắn sẽ ăn miếng trả miếng mà trả lời "không cần khách sáo x2" hoặc không thèm quan tâm.
Nhớ đến 110 tệ cho không, cô nhịn, chọn một biểu tượng con chó nhỏ xua tay mỉm cười không cần khách sáo.