Thư Lật rất quen với loại âm thanh này, nghĩa là trong nhà có một con chó tràn đầy sức bật, sắp như một cơn lốc nhỏ lao thẳng ra phía sau cửa, lúc mở cửa phải cẩn thận.

Cô thuần thục hé ra một khe nhỏ.

Quả nhiên, chiếc mũi chó đen bóng ướt át thò ra, không kèm theo chút tiếng sủa hay gầm gừ nào.

Thư Lật nhẹ nhàng chống tay lên cánh cửa, rồi ngồi xổm xuống chào nó: "Hi."

Nhận được phản ứng, lực từ bên trong cửa lập tức chống lại cô.

Thư Lật mỉm cười, lấy một túi đồ ăn vặt gặm răng từ túi áo khoác phao ra, xé miệng túi, bốc vài hạt cho nó ăn.

Hàm răng trắng sữa ngậm lấy, nó lộc cộc bước ra xa vài bước, nhai rốp rốp. 

Lúc này Thư Lật mới yên tâm mở cửa.

Sau ngưỡng cửa là một tấm thảm lông màu xám rộng bằng chiều ngang cửa, Thư Lật đứng lại trên đó, bị căn phòng ngang toàn trắng màu trắng thoáng đãng sáng sủa làm lóa mắt. 

Lần đầu tiên cô thấy một căn nhà tối giản như vậy, hầu như không thấy đồ đạc, phòng khách chỉ có một tấm thảm khổ lớn, trên đó đặt một chiếc sô pha dài bọc da màu đen, không bàn trà, không tủ cạnh, chiếc TV kích thước đáng kể được gắn chìm trong tường, tạo sự hài hòa từ xa với sô pha.

Trong khoảnh khắc đó, cô tưởng mình đã lạc vào thiên đường. 

Khi đang mang bao giày cho mình, chó con nhếch nhác lại chạy trở về.

Một trận kéo co ngẫu hứng giữa người và chó diễn ra, Thư Lật giật vài cái rồi bỏ cuộc trước, đưa bao giày trong tay ra làm quà chào hỏi, lấy bộ dự phòng ra thay.

Con chó lắc đầu ngoáy đuôi, chạy sang chỗ khác cắn xé "chiến lợi phẩm".

Thư Lật nhặt món đồ chơi bằng giấy phát ra tiếng kêu hình hamburger đã bị gặm nham nhở nằm dưới chân lên, quan sát vóc dáng con chó, ước chừng nó chỉ bốn, năm tháng tuổi, vẫn đang trong thời kỳ thay răng.

Theo lời dặn của chủ chó, dây dắt và thức ăn cho chó đều ở ban công. 

Bước trên nền nhà ấm áp đi vào bên trong, cứ như đang đi trong một phòng trưng bày trắng tinh và yên tĩnh, không gian thông thoáng sạch sẽ, vì vậy mọi đồ vật đều dễ dàng lọt vào tầm mắt. 

Thư Lật nhanh chóng tìm thấy máy cho ăn tự động và máy uống nước trông như một đài phun nước nhỏ, còn dây dắt thì được treo vòng ở tủ chứa đồ cuối ban công, bên trong tủ có bảng lỗ, máy hút bụi Dyson đã tháo rời và các loại dụng cụ vệ sinh khác cũng được đặt gọn gàng trên đó.

Đóng cửa tủ lại, Thư Lật quay đầu tìm con chó.

Con chó đã đổi vị trí, nằm phục bên sô pha, tiếp tục phá đôi bao giày rách nát đó.

Thư Lật quấn dây dắt vào tay, bước lại gần, tung ra thuật triệu hồi ba chữ vạn năng dành cho loài chó: "Đi chơi nào~"

Con chó rất ngoan, ngoại trừ vài giây phóng nhanh như cơn lốc khi thấy lại ánh mặt trời lúc vừa ra khỏi hành lang, sau đó nó đi đều đều như được huấn luyện chuyên nghiệp, giữ tốc độ đồng đều cùng người dắt chó.

Do giờ cao điểm buổi sáng, bên Hồ Kính tụ tập đầy người tập thể dục buổi sáng, người dắt chó đi dạo cũng nhiều, phần lớn là các giống chó thuần chủng, nhiều đứa trẻ quây quanh gốc cây, như đi hành hương mà giơ những que ngô lên thi nhau cho sóc ăn. 

Thư Lật rút ngắn dây dắt trước để đề phòng mất kiểm soát.

Tính tình của chó con rất ổn định, dọc đường gặp vô số đồng loại, bất kể là Shiba khiêu khích hay Westie tinh nghịch, nó đều lễ phép từ chối, tránh được thì tránh.

Vì thế, Thư Lật có thể tranh thủ ngắm sóng hồ lấp lánh ánh vàng và dãy núi trập trùng.

Khoảnh khắc đàn chim bay tụ lại, cô không kìm được hít sâu làn không khí trong lành buổi sớm, người sống ở nơi như thế này thì có phiền não gì chứ.

Kiểu bùi ngùi này càng rõ rệt hơn khi trở lại trong nhà, ánh nắng nhàn nhạt, cửa sổ sát đất nguyên bức tường là một bức tranh thiên nhiên, gom trọn ánh hồ sắc núi vào trong.

Quay lại video chó con ăn uống theo thời gian thực, Thư Lật gom lại những thứ liên quan đến việc dắt chó đi dạo rồi gửi vào WeChat của chủ chó.

Anh vẫn không trả lời.

Gần mười giờ, Thư Lật dọn rác xong, rời khỏi đây.

Đây là lần đầu tiên cô ở trong một ngôi nhà lâu hơn mọi khi.

Khi nhét mình vào vách ngăn chật chội trong phòng tự học, khó tránh cảm giác chênh lệch, Thư Lật uống một ngụm cà phê trong bình giữ nhiệt để tự tiếp sức, rồi lấy bút cảm ứng ra, mở bản vẽ còn dang dở ngày hôm qua tiếp tục bổ sung chi tiết.

Sau khi quyết tâm khởi nghiệp, Thư Lật đã học hỏi và tổng hợp ưu điểm từ nhiều nguồn, lập ra một bộ kế hoạch tuy chưa hoàn thiện nhưng chi tiết và cụ thể.

IP sáng tạo văn hóa mà cô đăng ký trùng với tài khoản mạng xã hội của mình, tên là "Túi Cây Nhỏ". 

Xác định xong tên và logo cửa hàng chẳng khác gì đã khoanh định tâm vòng tròn, các bước tiếp theo triển khai song song trên nhiều hướng. 

Bản vẽ do chính cô tự tay vẽ và thiết kế, không cần mua từ ngoài nên có thể tiết kiệm được một phần phí ủy quyền, còn lại là việc lựa chọn sản phẩm cho đợt ra mắt đầu tiên, cùng với làm thế nào để tìm được nhà máy đạt tiêu chuẩn, hợp quy định, sản phẩm chất lượng tốt mà giá cả lại phải chăng. 

Hiện tại, tiến độ đã đến phần bản nền cần cho sticker, vì thế Thư Lật dành phần lớn thời gian để chạy bản thảo, lúc rảnh thì làm thêm để dành tiền.

Gần trưa, Thư Lật sang quán mì bên cạnh gọi một phần mì bảo tử bò, trong lúc đó cuối cùng cũng nhận được hồi âm từ chủ chó, chỉ vỏn vẹn một con số.

Avis: 1.

"…"

Tiếng hút mì của Thư Lật đột ngột dừng lại, cô cũng nuốt luôn lời khen chó con vào trong lòng.

Sự hồi đáp của khách hàng giống như phòng khách gọn gàng đúng trọng tâm của anh, chẳng liên quan gì đến sự hiếu khách, cô mới không tự chuốc lấy xấu hổ.

Buổi chiều, lần thứ hai dắt chó đi dạo, Thư Lật không ở lại lâu, cho dù chó con ngoan ngoãn đáng yêu, cho dù Hồ Kính dưới ánh hoàng hôn đẹp như giấc mơ màu vàng kim của giấy gói kẹo, thì nhịp sống dày đặc cũng khiến cô không có thời gian thưởng thức.

Hai ngày sau cũng vậy.

Chó con nhỏ nhếch nhác tinh thần bình thường, ăn uống bình thường, bài tiết bình thường, tâm trạng cũng bình thường, chỉ có một điểm không bình thường, mỗi lần dắt chó về, nó đều ra cào cửa phòng ngủ một lúc, không được kết quả gì mới ủ rũ quay lại.

Thư Lật đoán chắc chắn là nó nhớ chủ.

Phần lớn chó đều cần có người bầu bạn, cho dù cơm áo không thiếu, có người chăm nom, còn sống trong biệt thự cao cấp được cung cấp sưởi nền cả ngày.

Thư Lật không có tính tò mò thừa thãi, phạm vi hoạt động cũng giữ chừng mực, cô chưa từng tùy tiện động vào đồ vật hay mở bất kỳ cánh cửa phòng nào, ngoại trừ hôm nay, vì thực sự buồn tiểu nên phải dùng nhà vệ sinh.

Vừa bước vào, nắp bồn cầu tự động cởi mũ chào nghiêm, Thư Lật bị dọa giật nảy mình.

Sự hoảng hốt của cô khiến chó con sủa ầm ĩ lần đầu tiên trong mấy ngày qua.

Thư Lật vội chạy ra trấn an, móc vũ khí đồ ăn vặt, lại ôm nó ngồi xuống sàn vuốt lông thì sống lưng căng cứng của chó con mới dần dần thả lỏng.

"Sao mày lại không có tên, nói chuyện với mày cũng chẳng biết mở đầu thế nào." Cô thuận miệng trò chuyện với chó.

Chú chó ủi cái mũi tròn tròn chui vào dưới cánh tay cô, khẽ kêu ư ử, như thể nghe hiểu được lời cô nói.

Thư Lật cúi đầu hít trán nó: "Mày chẳng hôi chút nào, có phải trước khi tao tới chủ của mày vừa mang mày đi tắm không?" 

Sau đó định đặt nó xuống đất.

Chó không chịu, hai chân trước đồng loạt đè lên cánh tay cô, còn ngẩng đôi mắt đen láy lên nhìn chằm chằm vào cô.

Thư Lật dừng động tác, nó động đậy tai, đuôi quay thành cánh quạt.

Cô nào còn đứng dậy nổi, chỉ đành tiếp tục ôm nó lắc lư qua lại như dỗ trẻ con.

Vừa định tiếp tục trò chuyện thân mật kiểu xuyên giống loài với nó thì chó con bỗng vùng thoát khỏi vòng tay cô, phấn khích chạy về phía cái cửa mà nó thường hay cào.

Tần suất cào cửa của nó nhanh đến mức gần như tạo thành tàn ảnh. ( truyện trên app t.y.t )

Thư Lật hơi sững lại, chống tay đứng dậy, vừa định bước lên ngăn thì cánh cửa đơn sắc đó bất ngờ mở ra từ bên trong.

Bước ra là một chàng trai đang ngáp.

Nói chính xác thì, anh chưa hoàn toàn bước ra.

Bởi vì chó con hưng phấn đến cực điểm, nên cũng đẩy anh lùi lại vào trong phòng.

Thư Lật đứng ở góc chếch bên, không thể nhìn rõ diện mạo cụ thể, chỉ cảm thấy dáng người khá cao, thấp hơn khung cửa một chút, nhưng cũng không đến mức dùng từ "to lớn" để hình dung, thân hình anh gầy mảnh, bộ đồ nhà màu xám nhạt với cảm giác mềm mại, rũ xuống trên người anh lại có phần trống trải.

Anh lặng lẽ đối diện với chú chó, dưới mái tóc mái là sống mũi rất nổi bật.

Dưới ánh nhìn của anh, chú chó dần yên lặng, nằm rạp xuống đất, chỉ còn cái đuôi để bộc lộ cảm xúc.

So với thân mật, dường như anh thích xử lý mối quan hệ người và thú cưng bằng cách áp chế hơn.

Nhưng dường như chú chó cũng không thực sự sợ anh.

Khi anh lê dép bước ra, nó lại bật dậy, quấn quanh bắp chân anh chạy vòng vòng, cọ vào ống quần anh một cách nịnh nọt.

Ngay khi Thư Lật đang nghĩ xem nên chào hỏi thế nào, anh quay đầu lại.

Thư Lật lập tức câm nín.

Bài nói đã chuẩn bị sẵn trong đầu bị xóa sạch trong một giây, đầu óc như chiếc đĩa hát bị kẹt.

Chàng trai có gương mặt khiến người ta ngẩn ngơ ngay lập tức, là đòn tấn công ma thuật cấp siêu cao, cô gần như nín thở.

Thư Lật không phải chưa từng gặp trai đẹp.

Nhưng cho dù là trai đẹp thì cũng có ba sáu chín hạng, trai đẹp vừa vừa hay trai đẹp cực phẩm, đánh giá cơ bản nhất là dễ nhìn, thân thiện với thị giác, nhưng người trước mặt cô không chỉ dễ nhìn mà gương mặt anh còn có thể tạo nên một cú va chạm cảm quan sáng rực rỡ, sắc như lưỡi dao, chém xuống không hề phòng bị. 

Gu thẩm mỹ mang tính chủ quan khi đặt trên gương mặt anh lại trở nên khách quan, trở nên uy quyền, trở nên có sức thống trị.

Há hốc mồm sửng sốt là cách tán thưởng duy nhất mà cô có thể làm.

Có lẽ vẻ mặt của cô trông hơi kinh hoàng, chàng trai hơi khó hiểu mà nhíu mày: "Dọa cô à?"

Lúc này Thư Lật mới hoàn hồn: "Không có."

Cô tránh ánh mắt, bắt đầu vài câu hỏi han giả vờ tự nhiên: "Cậu về sớm à."

"Đợi chút." Chàng trai nghiêng đầu, đưa tay, lần lượt lấy thứ trong tai ra rồi nhìn lại: "Vừa nãy cô nói gì? Tôi đeo nút tai, không nghe rõ."

Thì ra đó chỉ là nút tai.

Thư Lật hoàn toàn nhìn nhầm, nút tai trên người anh lại bị lầm tưởng thành tai nghe bluetooth cao cấp.

Lần này, Thư Lật xác nhận thân phận trước: "Cậu là người liên lạc với tôi trên WeChat phải không?"

Anh gật đầu: "Ừ."

Lúc này Thư Lật mới nhắc lại: "Cậu về sớm à?"

Anh điềm nhiên trả lời: "Tôi vẫn luôn ở nhà."

Thư Lật: "…"

Nếu biểu tượng cảm xúc có thể hiển thị trong không khí, cô sẽ lập tức spam biểu tượng cảm xúc con mèo bò sữa ngạc nhiên.

Cảm thấy hơi khó tin, Thư Lật xác nhận lại: "Mấy hôm nay vẫn luôn ở đây?"

Chàng trai "Ừ" một tiếng.

Thư Lật muốn hỏi vậy sao anh không tự dắt chó đi dạo? Nhưng đó không nằm trong phạm vi quản lý của cô, nếu anh tự làm thì cũng chẳng đến lượt cô nhận công việc này. 

Cô mím môi, chậm rãi gật đầu.

Chàng trai không có hứng tiếp tục nói chuyện, ánh mắt vô cảm viết rõ "cô cứ tự nhiên", sau đó đi về phía phòng vệ sinh.

Chú chó lẽo đẽo đi theo, chỉ để lại Thư Lật đứng một mình tại chỗ.

Tiếng bàn chải điện rè rè vang ra từ bên trong.

Thư Lật có chút bối rối, suy nghĩ xem có phải mình nên rời đi hay không, tất nhiên, cô cũng nên đi rồi, dù sao nhiệm vụ dắt chó đi dạo và cho ăn đã hoàn thành.

Cô bước đến lối ra vào, rút ra một túi rác mini mang theo, mở ra, lần lượt nhét bao giày đã thay và khăn ướt đã dùng vào bên trong.

Thu dọn xong hết thảy, tay cô dừng lại trên tay nắm cửa, do dự không biết có nên chào tạm biệt chủ nhà hay không. 

Thôi được, dù chủ nhà có lạnh lùng thì cũng là người thuê mình, cô biết nhún biết thẳng.

Thư Lật hơi nâng giọng: "Này!"

Chỉ có thể gọi như vậy, anh và con chó của anh đều không có tên trong mắt cô.

Tiếng nước đột ngột dừng lại.

Chàng trai lại xuất hiện trong tầm mắt cô, nước trên mặt chưa lau khô hoàn toàn, tóc mái trên trán bị bàn tay ướt tùy ý vuốt qua, lộn xộn bừa bãi, nhưng trên gương mặt anh chúng lại trở nên ngoan ngoãn, như thể sắp chụp hình trong studio của VOGUE, rõ ràng đã chuẩn bị sẵn sàng tạo hình đẹp nhất.

"Tôi đi trước đây." Thư Lật vừa nói, vừa đưa tay làm động tác ống nghe bên tai để ra hiệu: "Có vấn đề gì thì liên lạc qua WeChat hoặc gọi điện."

Chàng trai không trả lời, chỉ trầm ngâm nhìn cô.

Thư Lật đoán có thể anh muốn hỏi một số chuyện liên quan đến con chó, nên không vội mở cửa.

Khoảnh khắc tiếp theo, anh đưa ra một câu hỏi chẳng liên quan gì đến con chó: "Muốn ăn sáng rồi hẵng đi không?"

 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play