“……”

Tần Sương choáng váng.

Cô cúi đầu nhìn cái ly trong tay, lại theo bản năng quay đầu nhìn cái ly khác trên bàn, sợ Lương Yến Châu đang lừa mình.

Nhưng khi thấy cái ly của mình lúc này đang yên ổn đặt ngay bên tay trái, thì khoảnh khắc đó, cô bỗng cảm thấy cái mình đang cầm trên tay không phải là ly nữa, mà giống như một củ khoai lang nóng bỏng tay. Cầm cũng không phải, mà đặt xuống cũng chẳng xong.

Cô như bị người ta hạ định thân chú, ngẩn người rất lâu.

Cuối cùng chỉ có thể cứng đầu quay lại, nhìn Lương Yến Châu, ngượng ngập giải thích: “Cái đó… xin lỗi, vừa nãy tôi thất thần, vô ý cầm nhầm rồi.”

Cô vừa nói, vừa vội vàng quay đầu bưng cái ly của mình lên, đưa tới trước mặt Lương Yến Châu, thành khẩn nhìn anh nói: “Anh uống của tôi đi, cái này tôi vẫn chưa chạm qua.”

Ánh mắt cô tràn đầy mong chờ, chỉ mong anh chịu khó nhận lấy, rồi đừng nhắc đến chuyện khiến cô xấu hổ muốn độn thổ này nữa.

Thế nhưng Lương Yến Châu lại chẳng làm theo ý cô.

Anh chỉ nhìn cô, trong mắt thoáng hiện nụ cười lười nhác mơ hồ, sau một thoáng im lặng thì chậm rãi mở miệng trêu chọc: “Nhưng mà tôi uống rồi.”

Tần Sương: “……”

Tần Sương nhìn Lương Yến Châu.

Rồi theo bản năng cúi đầu nhìn cái ly mình cầm nhầm, chiếc ly thủy tinh trong suốt, trên vành có một dấu môi nhàn nhạt, rõ ràng là dấu cô vừa để lại.

Nhưng tìm mãi cô lại chẳng thấy dấu môi của Lương Yến Châu, vậy chẳng lẽ hai người bọn họ đã uống đúng cùng một chỗ sao?

Vậy thì khác gì gián tiếp hôn nhau chứ???

Cô thấy khóe môi Lương Yến Châu mang theo ý cười trêu chọc nhìn mình, bỗng dưng nghĩ tới——

Anh sẽ không cho rằng cô cố tình chứ???

Hiếm khi cô cảm thấy hoảng loạn, vội vàng giải thích: “Tôi thật sự không cố ý đâu!”

Lương Yến Châu thấy dáng vẻ cô đột ngột luống cuống, không nhịn được bật cười, nói: “Tôi có nói là cô cố ý sao?”

“……”

Lúc này Tần Sương thực sự chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó mà chui xuống.

Cô nhìn Lương Yến Châu, vô thức mím môi một cái, rồi lại nhỏ giọng nói thêm một lần: “Xin lỗi, thật ngại quá.”

Lương Yến Châu khẽ ừ một tiếng, cúi đầu tiếp tục xem điện thoại.

Tần Sương thấy anh cuối cùng cũng không nhắc lại chuyện vừa rồi nữa, trong lòng bỗng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Cô quay đầu lại, lập tức đặt cái ly trong tay xuống.

Sợ lát nữa mình lại vô ý cầm lên uống, nghĩ một chút, cô lại đẩy cái ly ra xa thêm một đoạn.

Cô chìm trong thế giới riêng, không nhận ra rằng Lương Yến Châu đã sớm bỏ điện thoại xuống, lúc này đang nhìn cô.

Anh thấy cô vươn tay lén lút đẩy cái ly ra xa.

Anh lười nhác dựa vào ghế, trong tay xoay xoay cái bật lửa, ánh mắt rơi trên dấu môi đỏ nhạt in trên thành cốc, thần sắc tựa hồ có chút suy nghĩ, nhưng chẳng ai đoán được trong đầu anh đang nghĩ gì.

    *

Lần thứ tư Lương Yến Châu gặp Tần Sương là vào giữa tháng mười một.

Tối hôm đó ở khách sạn Rosewood có một buổi tiệc thương vụ. Vốn dĩ anh chẳng hứng thú gì với loại tiệc này, nhưng tối đó ở nhà lại bị thúc giục kết hôn, nên dứt khoát ra ngoài tìm chỗ yên tĩnh.

Nhưng cả buổi tối anh cũng lười xã giao, bèn lên tầng hai tìm một góc thanh tĩnh giết thời gian.

Lúc nhìn thấy Tần Sương, anh đang cầm một ly sâm panh, lười biếng dựa vào cột đá cẩm thạch xem điện thoại.

Ban đầu anh nghe thấy một giọng quen thuộc, ngẩng đầu theo hướng âm thanh truyền đến, sau đó mới nhìn thấy Tần Sương.

Rõ ràng cô lại đang làm một công việc bán thời gian nào đó, mặc một bộ vest đen, bên trong là sơ mi trắng, mái tóc dài vén sau tai, để lộ gương mặt xinh đẹp sạch sẽ.

Toàn bộ hành trình cô đi theo sát bên một đôi vợ chồng người nước ngoài, đang làm phiên dịch cho bọn họ.

Thoạt đầu Lương Yến Châu nghĩ cô đang dịch tiếng Anh, nghe vài câu mới phát hiện hóa ra lại là phiên dịch tiếng Pháp.

Anh hơi bất ngờ, có chút hứng thú, chăm chú nhìn Tần Sương lâu hơn một chút.

Vì khoảng cách không xa, Tần Sương mơ hồ cảm nhận được có ánh mắt nhìn mình, nên sau khi dịch xong lời của khách thuê, cô theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía ấy.

Khi thấy Lương Yến Châu, cô hơi ngạc nhiên.

Lương Yến Châu lại chẳng có chút tự giác nào vì bị phát hiện, vẫn thản nhiên nhìn chằm chằm Tần Sương, hoàn toàn không có ý định dời ánh mắt đi.

Còn Tần Sương lúc này vẫn đang làm việc, cũng không tiện chào hỏi Lương Yến Châu, nên chỉ liếc nhìn một cái, rồi lập tức thu hồi ánh mắt, tiếp tục tập trung vào công việc phiên dịch.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play