Mãi cho đến mười giờ tối, công việc phiên dịch của Tần Sương mới kết thúc trọn vẹn. Sau khi chào tạm biệt khách thuê, cô đứng trong đại sảnh yến tiệc, vô thức ngẩng đầu nhìn lên lầu.

Thấy Lương Yến Châu vẫn còn ở chỗ cũ, cô bèn đi theo thang cuốn xoắn ốc lên lầu, nghĩ rằng vẫn nên đến chào Lương Yến Châu một tiếng.

Tuy không tính là quá quen thân, nhưng dù gì cũng đã gặp vài lần, hơn nữa còn từng đi nhờ xe anh hai lần, gặp mặt mà không chào thì có vẻ hơi thất lễ.

Khi cô bước lên tầng hai, thấy Lương Yến Châu một tay đút túi quần tây, lười nhác dựa vào cột đá cẩm thạch, trông chẳng biết là đang suy nghĩ gì hay chỉ đang thất thần.

Hoặc có thể nói, anh dường như cố ý đợi cô? Bởi vì khi cô vừa bước lên tầng hai, anh đã nhìn về phía cô, ánh mắt bình thản nhưng lại ẩn chứa cảm xúc khó mà diễn tả rõ ràng.

Nhưng ý nghĩ này chỉ thoáng hiện lên trong đầu Tần Sương một giây, liền lập tức bị cô phủ định.

Cô đúng là gan to thật, lại dám nghĩ rằng Lương Yến Châu cố ý chờ mình.

Cô đi đến trước mặt Lương Yến Châu, nở một nụ cười tự nhiên, chào hỏi: “Lương Yến Châu, trùng hợp quá, lại gặp anh rồi.”

Lương Yến Châu nhìn cô, trêu ghẹo: “Sao? Gần đây không dạy tiếng Anh tiểu học vui nhộn nữa, mà đổi nghề làm phiên dịch rồi à?”

Tần Sương nói: “Không đâu, tiếng Anh thì vẫn đang dạy, chỉ là buổi phiên dịch tối nay là việc tạm thời. Bên trung gian vốn sắp xếp cho một sinh viên của Học viện Ngoại ngữ, nhưng đối phương đột ngột có việc không đến được, nên mới gọi tôi tới thay.”

Tần Sương từ nhỏ đã lớn lên trong khu dân cư, tính tình hoạt bát, quen biết rộng. Năm nhất, khi trường không cho nhận vai ngoài, mà cô lại gấp rút cần tiền, bèn đến chỗ trung gian đăng ký một tờ khai, nói rằng mình biết dạy tiếng Anh, biết dạy diễn xuất, còn có thể chỉnh sửa dáng đứng, nếu có công việc bán thời gian thì mong bên trung gian nhớ đến mình nhiều hơn.

Vì vậy cô thường mời chị Trưởng là người phụ trách giới thiệu việc làm đi ăn, lễ tết cũng gửi quà. Vài năm qua, quan hệ trở nên thân thiết, hễ có việc phù hợp thì chị Trương đều nhớ đến cô.

Nhưng thực ra trình độ tiếng Pháp của cô chỉ ở mức bình thường, toàn là nhờ mấy năm xem phim tiếng Pháp mà học được, giao tiếp cơ bản thì ổn, nhưng hễ dính đến thuật ngữ chuyên ngành là khó xử.

Dù vậy, chị Trương vẫn nhớ đến cô. Sau khi phiên dịch gốc không đến được, chị Trương lập tức gọi điện cho cô. Cô tối nay lại rảnh, vì thế không trâu bắt chó đi cày mà lại đây.

Kết quả, khi thực sự bắt đầu giao tiếp, cô phát hiện trình độ tiếng Pháp của mình cũng không tệ như trong tưởng tượng, cả buổi nói chuyện đều thông suốt, hoàn thành công việc phiên dịch thuận lợi.

Lương Yến Châu nhìn cô, khóe môi hơi nhếch lên, nói: “Người quen thì biết cô là sinh viên Học viện Điện ảnh khoa Biểu diễn, người không quen còn tưởng cô học ở Học viện Ngoại ngữ.”

Anh nhìn về phía cô, bỗng nhiên hỏi một câu: “Cô năm tư rồi nhỉ?”

Tần Sương gật đầu: “Ừm.”

“Vì sao không đóng phim?” Lương Yến Châu chăm chú nhìn vào đôi mắt cô, hỏi: “Không có phim để đóng à?”

Gần đây Tần Sương đúng thật là không có phim nào để đóng. Từ sau khi đắc tội một công ty lớn trong giới hai năm trước, suốt hai năm nay cô rất khó nhận được vai tốt. Cô đã rất nỗ lực đi thử vai ở các đoàn phim, nhưng nhiều nhất cũng chỉ được làm nền, vai nữ phụ ác độc vô não đã là tài nguyên tốt nhất mà cô có thể nhận được.

Lần trước đi Hồng Kông thử vai, cũng chỉ là muốn thử xem bên đó có cơ hội nào không.


Sự thật chứng minh, con đường này còn khó khăn hơn cô tưởng. Nhưng vì bà ngoại đã lớn tuổi, bất cứ lúc nào cũng có thể cần tiền, cho nên cô không dám để mình dừng lại. Những ngày không nhận được phim, cô phải đi làm thêm khắp nơi, dù sao ngồi không ăn hết tiền mà không có thu nhập thì sẽ khiến cô lo lắng đến mức mất ngủ.

May mà từ nhỏ vì muốn kiếm tiền, cô đã học rất nhiều kỹ năng có thể kiếm ra tiền, nên tạm thời cũng chưa đến mức không có cơm ăn.

Nhưng không hiểu vì sao, cô lại không muốn nói với Lương Yến Châu rằng mình không có phim để đóng, nên chỉ nói: “Không có, chỉ là tạm thời chưa vào đoàn thôi. Dù sao tôi cũng không ngồi yên được, làm chút việc bán thời gian coi như giết thời gian vậy.”

“Phải không?” Lương Yến Châu trầm ngâm nhìn cô.

Tần Sương gật đầu, đôi mắt đen sáng ngời thẳng thắn nhìn lại anh.

Lương Yến Châu nhìn vào đôi mắt đen trong sáng ấy, không vạch trần cô.

Anh lấy điện thoại từ trong túi quần ra, cúi đầu mở khóa, rồi đưa về phía Tần Sương, nói: “Cho tôi số điện thoại của cô.”

Tần Sương thấy Lương Yến Châu đột nhiên đưa điện thoại qua thì hơi khó hiểu, ngẩng đầu nhìn anh.

Lương Yến Châu thấy cô mãi chưa nhận điện thoại, liền hỏi: “Sao? Không thể cho à?”

Tần Sương tuy không biết vì sao anh lại đột nhiên muốn số điện thoại của mình, nhưng dường như cũng không tìm được lý do để từ chối. Dù sao thì hai người tuy không quá thân, nhưng ít ra cũng coi như quen biết.

Thế là cô đưa tay nhận điện thoại, cúi đầu nhập số của mình, lưu tên rồi trả lại cho Lương Yến Châu.

Lương Yến Châu nhận lấy, tiện tay bấm gọi luôn vào số đó.

Điện thoại trong túi Tần Sương lập tức rung lên.

Lương Yến Châu tắt máy, cất điện thoại, lười nhác nói: “Đi thôi, tôi đưa cô về trường.”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play