Tần Sương bị Lương Yến Châu ôm eo kéo ra ngoài, cô quay đầu lại nói với Cố Nhiễm: “Nhiễm Nhiễm, tớ đi trước nha, ngày mai để Lương Yến Châu gọi người đến dọn vệ sinh cho cậu.”
Cố Nhiễm không nhịn được bật cười: “Được rồi, Sương Sương bảo bối, về đến nhà nhớ nhắn cho tớ một tiếng.”
“Ừm ừm.” Tần Sương đáp, thay giày rồi cùng Lương Yến Châu về nhà.
Hai người từ nhà Cố Nhiễm đi ra, bước vào thang máy, Lương Yến Châu liền cười, nhìn gương mặt lem nhem như mèo con của Tần Sương mà không nhịn nổi. Anh cũng không lau giúp cô, chỉ cố tình để nguyên để ngắm.
Anh cười nhìn cô, nói: “Sương Sương bảo bối, chẳng phải anh đã dọn phòng bếp cho Cố Nhiễm rồi sao, sao còn bắt anh tìm người đến quét dọn nữa?”
Tần Sương nói: “Anh mà gọi là dọn à? Càng lau càng loạn, hơn nữa sàn cũng chưa lau, lò nướng cũng chưa làm sạch.”
Lương Yến Châu càng nhìn gương mặt mèo của Tần Sương càng thấy đáng yêu, anh cười, đưa tay chạm lên mặt cô, trêu chọc: “Chẳng phải bếp bị loạn là do người nào đó sao? Muốn tìm người, không phải em nên tự tìm à?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT