Lần đầu tiên Lương Yến Châu gặp Tần Sương là trong tiệc sinh nhật của bạn.

Tối hôm đó anh vừa cãi nhau với gia đình, tâm trạng không được tốt lắm, khi đến nơi thì đã gần mười một giờ đêm.

Trong phòng bao, Tần Uẩn đang cầm điện thoại chuẩn bị gọi cho Lương Yến Châu, nghe thấy tiếng mở cửa, ngẩng đầu liền nhìn thấy Lương Yến Châu đút tay trong túi, khoác áo ngoài đi từ ngoài vào.

Anh ta mở miệng nói: “Cậu không đợi tiệc tàn rồi mới đến à, Lương đại công tử.”

Lương Yến Châu nhàn nhạt nói: “Vốn dĩ là không định tới, nhưng nể mặt sinh nhật của cậu, cho cậu chút thể diện.”

Tần Uẩn nói: “Tôi rất cảm ơn ngài.”

Lương Yến Châu tiện tay đặt áo khoác ngoài lên tay vịn sofa.

Anh ngồi xuống, lấy cái ly trên bàn trà tự rót rượu cho mình.

Nhìn dáng vẻ lạnh nhạt đó, Tần Uẩn cũng đoán ra tâm trạng của anh không tốt, bèn hỏi: “Sao vậy? Lại cãi nhau với ba cậu à?”

Lương Yến Châu nói: “Tốn sức cãi với ông ấy, chi bằng tôi ngủ thêm được hai tiếng.”

Trước quầy chọn bài hát có một cô gái đang hát, là một ca khúc cũ của Châu Huệ Mẫn: Yêu Nhất.

Giọng hát rất hay, phát âm Quảng Đông cũng khá chuẩn.

Chỉ vì hiếu kỳ, Lương Yến Châu thuận theo tiếng hát nhìn qua bên đó một cái.

Ngăn cách khá xa, ở giữa còn có nhiều người, Lương Yến Châu không nhìn thấy là ai, cũng chẳng có hứng thú nhìn thêm, anh bình thản thu lại tầm mắt, nâng ly rượu lên uống.

Tần Uẩn hỏi: “Không phải ngày kia cậu sẽ về Hồng Kông sao?”

Lương Yến Châu khẽ ừ một tiếng: “Về cúng ông bà, tiện thể đi thắp hương với mẹ tôi.”

“Khi nào thì về lại?”

“Đầu tháng sau đi, hoặc giữa tháng, đến lúc đó xem tình hình.”

……

Lương Yến Châu ngồi được chừng hai mươi phút, thấy không khí trong phòng bao quá ngột ngạt, anh đặt ly rượu xuống, cầm lấy áo vest khoác trên tay vịn sofa, nói: “Đi đây.”

“Ê! Đợi chút đã!”

Đúng lúc Lương Yến Châu đang định đi, Cố Nhiễm bất ngờ kéo theo một cô gái đi tới, nói: “Lương Yến Châu, cậu sắp về nhà đúng không, giúp tôi đưa bạn về một đoạn nhé. Cô ấy về Học viện Điện ảnh, đúng lúc cùng đường với cậu đấy.”

Lương Yến Châu liếc nhìn cô gái bên cạnh Cố Nhiễm, nhận ra vừa nãy người hát hình như chính là cô.

Anh hỏi một câu: “Biết lái xe không?”

Tuy đối phương không nhìn về phía mình, nhưng Tần Sương cảm thấy câu này hẳn là đang hỏi cô.

Cô khẽ gật đầu, trả lời: “Biết.”

Lương Yến Châu ném chìa khóa xe cho cô, nói: “Tôi uống rượu rồi, cô lái đi.”

Nói xong, anh khoác áo ngoài lên tay, xoay người đi thẳng ra ngoài trước.

Tần Sương đón lấy chìa khóa trong tay, ngẩn người một lúc mới phản ứng lại.

Cô quay sang nói với Cố Nhiễm: “Nhiễm Nhiễm, vậy tớ đi trước nhé.”

“Ừ ừ.” Cố Nhiễm nói: “Hôm khác tớ sẽ tìm cậu, về ký túc nhớ nhắn tin cho tớ.”

“Được, tớ đến nơi sẽ báo với cậu.”

Tạm biệt Cố Nhiễm xong, Tần Sương rời khỏi phòng bao.

Cô cầm chìa khóa xe của Lương Yến Châu, đang nghĩ rốt cuộc mình nên đi xuống gara hay ra ngoài KTV?

Khi còn đang phân vân có nên gọi cho Nhiễm Nhiễm để hỏi thử không, cô ngẩng đầu lên thì thấy Lương Yến Châu đang đứng ở khu hút thuốc cạnh thang máy, tay cầm điếu thuốc.

Cô bước lại gần.

Lương Yến Châu ấn tắt điếu thuốc trên lớp đá trắng của thùng rác, giống như tùy tiện tìm chuyện để nói: “Lâu như vậy.”

Tần Sương áy náy đáp: “Tôi nói chuyện với Nhiễm Nhiễm một lúc, ngại quá,, để anh phải đợi lâu rồi.”

Lương Yến Châu không nói gì thêm, dập tắt thuốc rồi tiện tay ném vào trong, sau đó đưa tay ấn nút thang máy đi xuống.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play