Anh liếc thấy Tần Sương đặt hai cuốn sách trên đùi, hiếu kỳ nhìn qua, vừa nhìn thấy mấy chữ to Tiếng Anh vui nhộn cho học sinh tiểu học trên bìa, như chạm trúng điểm buồn cười, trong cổ họng bật ra một tiếng cười khẽ.

Tần Sương nghe thấy, vô thức quay đầu nhìn về phía Lương Yến Châu.

Đúng lúc Lương Yến Châu cũng ngẩng mắt nhìn cô, ánh mắt hai người chạm nhau, anh mang theo ý cười, thuận miệng hỏi: “Sao thế? Học tiếng Anh à?”

Lúc này Tần Sương mới ý thức được, chắc là Lương Yến Châu đã nhìn thấy hai cuốn Tiếng Anh vui nhộn tiểu học đặt trên đùi mình.

Cô giải thích: “Không phải, dạo này tôi đang dạy kèm tiếng Anh cho một bạn nhỏ.”

Lương Yến Châu nhìn sang Tần Sương, ngạc nhiên nói: “Không phải cô học Học viện Điện ảnh sao?”

Tần Sương gật đầu, nói: “Ừm, thỉnh thoảng tôi cũng làm chút việc làm thêm.”

Lương Yến Châu khẽ cười, nói: “Cô đổi ngành cũng lớn thật đấy.”

Nói xong, anh liền thu lại ánh mắt.

Tần Sương thấy anh cúi đầu xem điện thoại, cũng không chủ động bắt chuyện nữa, quay sang nghe mọi người trò chuyện.

Nhưng dù trông như đang nghe, thật ra cô chẳng nghe lọt chữ nào. Tuần trước cô đã đi Hoành Điếm thử vai một bộ phim cổ trang, vai nữ số ba, gần đây đang chờ tin tức. Đạo diễn có nói với cô, hôm nay họp xong sẽ có kết quả, rồi báo cho cô biết.

Cho nên cả ngày nay cô đều ngóng tin, ngay cả lúc ăn cơm cũng hơi mất tập trung, cách một lúc lại mở WeChat ra xem, giống như đang rất sốt ruột chờ tin nhắn của ai đó.

Ngồi bên cạnh, Lương Yến Châu bị động tác mở WeChat liên tục của cô làm cho cũng thấy hơi tò mò.

Khi Tần Sương không biết đã mở WeChat lần thứ bao nhiêu, anh như chỉ đơn thuần vì hiếu kỳ mà hỏi một câu: “Đang đợi tin nhắn của bạn trai à?”

“À?” Tần Sương ngẩng đầu, nhìn về phía Lương Yến Châu.

Giọng Lương Yến Châu nhàn nhạt, nghe không ra cảm xúc gì: “Thấy cô chờ tin nhắn cả buổi tối rồi.”

Tần Sương lúc này mới phản ứng lại, giải thích: “Không phải, tôi…”

Ban đầu cô định nói mình đang chờ kết quả thử vai tuần trước, nhưng nghĩ lại, hình như cũng chẳng cần thiết phải kể chuyện này cho Lương Yến Châu. Dù sao hai người cũng không thân.

Vì thế cô sửa lại lời nói: “Tôi không phải đang đợi tin nhắn của bạn trai.”

“Phải không.” Lương Yến Châu đã sớm đặt đũa xuống, tựa lưng vào ghế, ánh mắt nhìn Tần Sương có chút khó đoán, giống như chỉ thuận miệng hỏi thêm một câu: “Tôi còn tưởng cô với bạn trai cãi nhau, nên cả tối cứ ôm điện thoại chờ tin nhắn chứ.”

“Ách…” Tần Sương theo bản năng giải thích: “Tôi không có bạn trai.”

Lương Yến Châu nhìn cô, không nói thêm gì.

Nhưng tư thế lười nhác tựa vào ghế của anh, trông rõ ràng thoải mái hơn nhiều.

Thậm chí anh còn bắt chéo chân, tư thế thoải mái ấy khiến người ta có cảm giác tâm trạng anh lúc này khá tốt.

Ngay lúc này, WeChat của Tần Sương cuối cùng cũng rung lên.

Tim cô khựng một nhịp, vội vàng cúi đầu nhìn.

Đạo diễn Khương: [Tần Sương, thật ngại quá, vai nữ số ba này phía nhà đầu tư đã có người chọn rồi, sau này có cơ hội chúng ta lại hợp tác nhé.]

Nhìn thấy tin nhắn này, trái tim vốn còn ôm chút mong đợi của Tần Sương, rốt cuộc chìm hẳn xuống đáy vực.

Cô cất điện thoại đi, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào bát cơm trước mặt một lúc lâu.

Một lát sau, cô thấy ngực hơi nghẹn, bèn cầm cốc nước bên cạnh lên uống.

Uống được một nửa, Lương Yến Châu bỗng gọi cô: “Tần Sương.”

Tần Sương quay đầu lại, nhìn về phía anh, “?”

Lúc này tâm trạng cô không tốt lắm, chẳng muốn nói chuyện, nên chỉ nghi hoặc nhìn Lương Yến Châu.

Lương Yến Châu khẽ hất cằm lên, ra hiệu về phía chiếc cái ly trong tay cô.

Cô cúi đầu nhìn chiếc cốc, rồi lại ngẩng đầu nhìn anh, không hiểu mà hỏi: “Cái ly làm sao à?”

Lương Yến Châu nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên như có như không, cuối cùng cất tiếng: “Tần tiểu thư, cái ly cô đang cầm là của tôi đấy.”

Tần Sương: “……???”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play