Lương Yến Châu tuy miệng nói sau này sẽ tìm Tần Sương lấy cao dán, nhưng thực ra chỉ là buột miệng nói thế thôi.

Thực tế là, từ sau lần chia tay ở Hồng Kông, hai người cũng không còn liên lạc nữa. Đối với Lương Yến Châu mà nói, bất kể là lần gặp đầu tiên hay lần gặp thứ hai, cái cảm giác rung động thoáng qua đó cũng chưa đủ để khiến anh phải nhớ nhung Tần Sương.

Hơn nữa, sau khi trở về Bắc Kinh anh vẫn luôn bận rộn, gần như đã sắp quên mất con người tên Tần Sương này rồi.

Mãi đến tận cuối tháng Mười, hôm đó nhà hàng do Cố Nhiễm mở thử nghiệm khai trương, buổi tối anh hiếm hoi rảnh rỗi, cũng đến góp mặt.

Đến giờ ăn, một nhóm người đã ngồi quây quần quanh bàn, kết quả đợi mãi mà vẫn chưa thấy đồ ăn bưng lên.

Lý Mục chơi xong một ván game, bụng đói đến kêu òng ọc, ngẩng đầu nhìn về phía Cố Nhiễm đang đứng ở cửa phòng bao ngó ra ngoài, mở miệng nói: “Bà chủ Cố, chị Nhiễm, bà chủ Nhiễm, tôi nói chứ bao giờ mới có đồ ăn đây? Bụng tôi bắt đầu làm loạn rồi, không ăn sớm chắc tôi ngất ngay ở đây mất.”

Cố Nhiễm nói: “Ây da, đừng nóng mà.”

Cô ấy vừa nói vừa nhìn về phía hành lang, bảo: “Sương Sương còn chưa tới.”

Lý Mục một giây trước còn kêu đói, giây sau nghe thấy tên Tần Sương, mắt lập tức sáng rực, khó giấu nổi vẻ phấn khích mà hỏi: “Tần Sương cũng đến sao?”

Lương Yến Châu vốn đang ngồi đối diện, thả lỏng người tựa vào lưng ghế, tay nhàm chán nghịch cái bật lửa trong lúc thất thần. Nghe thấy giọng phấn khích của Lý Mục, anh ngẩng mắt liếc anh ta một cái.

Cố Nhiễm nói: “Đúng vậy.”

“Có điều dạo này Sương Sương hình như hơi bận, cậu ấy nói sẽ đến muộn một chút, bảo chúng ta cứ ăn trước.”

Lời còn chưa dứt, đã thấy cửa thang máy cuối hành lang mở ra, Tần Sương mặc chiếc áo khoác dài màu đen từ trong bước ra.

Cô ấy vui vẻ vẫy tay với Tần Sương: “Sương Sương! Bên này!”

Dạo này Tần Sương đang làm gia sư cho một học sinh tiểu học, dạy tiếng Anh. Sau khi tan dạy đã sáu giờ, trên đường tới lại gặp tắc xe, nên đến trễ nửa tiếng.

Cô thấy Cố Nhiễm, liền nhanh bước đi tới: “Xin lỗi Nhiễm Nhiễm, trên đường tắc quá, tớ đến muộn rồi.”

Trông cô có vẻ vừa chạy tới, mái tóc bị gió thổi hơi rối, gò má trắng mịn cũng hơi ửng đỏ.

Cố Nhiễm nói: “Chẳng muộn chút nào! Bọn tớ đang chờ cậu đây.”

Cô ấy kéo Tần Sương vào phòng bao, giới thiệu với bạn bè trong phòng: “Giới thiệu với mọi người một chút, đây là bạn thân của tôi – Tần Sương.”

Lý Mục nói: “Thôi nào Cố Nhiễm, lần trước ở KTV gặp qua rồi, bọn tôi đều quen cả.”

Cố Nhiễm nói: “Đây chẳng phải là sợ các cậu quên sao.”

Lý Mục kéo ghế dịch sang bên cạnh, nhiệt tình tiếp đón Tần Sương: “Tần Sương, ngồi bên này nè.”

Lý Mục nổi tiếng là đào hoa trong giới, Cố Nhiễm vừa liếc một cái liền nhìn ra anh ta muốn tán tỉnh Tần Sương, bèn kéo cô ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Lương Yến Châu, nói: “Sương Sương, cậu ngồi ở đây đi.”

Nói xong cô ấy lại nhìn về phía Lương Yến Châu: “Lương Yến Châu, đây là Tần Sương, lần trước hai người đã gặp rồi, còn nhớ không?”

Lương Yến Châu vô cớ bật cười một tiếng, hờ hững đáp: “Tôi hai mươi bảy chứ không phải bảy mươi hai, trí nhớ vẫn còn đấy.”

Sắp xếp cho Tần Sương xong, Cố Nhiễm liền đi ra ngoài gọi người chuẩn bị mang đồ ăn lên.

Tần Sương ngồi xuống bên cạnh Lương Yến Châu.

Bạn bè của Cố Nhiễm nhiều, một bàn ngồi hơi chật.

Tần Sương đặt cuốn Tiếng Anh vui nhộn đang ôm trong lòng lên đùi, hai tay khẽ thu lại, sợ chạm phải người ngồi hai bên.

Lương Yến Châu vẫn tùy ý tựa vào lưng ghế.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play