Nơi tổ chức dạ tiệc cách trường của Tần Sương không xa, chỉ mười mấy phút là tới.

Trên đường đi, Tần Sương mấy lần muốn hỏi Lương Yến Châu vì sao lại đột nhiên xin số điện thoại của cô.

Nhưng mãi cho đến khi xe dừng trước ký túc xá nữ, cô vẫn không hỏi ra miệng được.

Sau đó dứt khoát nghĩ, thôi kệ đi!

Chẳng lẽ Lương Yến Châu là nhìn trúng cô thật sao?

Dù sao thì trước đó cô cũng nghe Nhiễm Nhiễm nói qua, Lương Yến Châu nổi tiếng là khó theo đuổi, bao nhiêu năm nay phụ nữ theo đuổi anh nhiều không đếm xuể, tiểu thư danh môn, thiên kim, nữ minh tinh, kiểu gì cũng có, nhưng chưa từng thấy ai theo đuổi thành công.

Người khó đối phó như vậy, Tần Sương cũng không đến mức tự luyến mà nghĩ rằng Lương Yến Châu sẽ có ý với mình.

Thấy xe dừng lại, cô cúi đầu tháo dây an toàn, rồi nhìn sang Lương Yến Châu nói: “Vậy tôi vào đây, cảm ơn anh đã đưa tôi về.”

Cô vừa dứt lời, Lương Yến Châu liền mở miệng: “Cháu gái tôi gần đây vừa hay đang tìm gia sư tiếng Anh, lát nữa tôi đưa số điện thoại của cô cho chị tôi. Nếu cô có hứng thú thì cứ thử xem. Nhưng nói trước, cháu gái tôi không dễ dạy đâu, tính cách con bé hơi nghịch, cô chịu được thì dạy, chịu không được thì thôi.”

Tần Sương: “……”

Cuối cùng cũng hiểu vì sao Lương Yến Châu lại xin số điện thoại của cô.

May mà vừa rồi cô không tự mình đa tình mà hỏi thêm câu dư thừa.

Cô gật đầu, cảm kích nhìn Lương Yến Châu: “Vậy thì tôi cảm ơn anh trước, nếu tôi nhận được việc thì sẽ mời anh ăn cơm.”

Lương Yến Châu khẽ ừ một tiếng.

Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt trắng trẻo, sạch sẽ của cô mấy giây.

Rồi mới mở miệng: “Vào đi, ngủ sớm một chút.”

Tần Sương gật đầu, nói: “Được, vậy tôi đi đây. Anh trên đường về cẩn thận, chú ý an toàn.”

Nói xong cô cũng không làm mất thời gian của Lương Yến Châu nữa, xuống xe rồi đi thẳng về phía ký túc xá.

Lương Yến Châu dõi theo bóng lưng Tần Sương, cho đến khi thấy cô đi xa, mới thu lại ánh mắt, lái xe rời đi.

    *

Công việc gia sư mà Lương Yến Châu giới thiệu cho Tần Sương còn tốt hơn hẳn những công việc dạy kèm mà cô tự tìm trước đây.

Công việc của cô chính là dạy tiếng Anh cho cháu gái nhỏ của Lương Yến Châu.

Cô bé học lớp hai, tuy Lương Yến Châu nói tính cách nghịch ngợm khó dạy, nhưng sau khi Tần Sương đến thì phát hiện, cô bé chỉ là hơi hiếu động một chút, nếu nói chuyện đàng hoàng thì vẫn rất nghe lời, hơn nữa còn cực kỳ thông minh, nhớ từ rất nhanh, chỗ nào không hiểu chỉ cần cô giảng một lần là lập tức hiểu ngay, thậm chí còn tự biết vận dụng để đặt câu.

Hơn nữa, chị gái của Lương Yến Châu cũng rất tốt với cô, biết cô ở xa, đến giờ học đều sắp xếp tài xế đến trường đón cô từ trước.

Tất nhiên, cô hiểu rõ, điều này ít nhiều cũng là nể mặt Lương Yến Châu.

Thực ra cô đã sớm muốn mời Lương Yến Châu ăn một bữa cơm để cảm ơn anh đã giúp giới thiệu công việc, nhưng nghe cô Lương nói, Lương Yến Châu đang đi công tác, chắc phải đến trước Tết mới về.

Vì vậy, tối hôm đó, sau khi tan lớp trở về ký túc xá, cô ngồi trước bàn cầm điện thoại, gửi cho Lương Yến Châu một tin nhắn.

[Hello Lương Yến Châu, tôi là Tần Sương. Cảm ơn anh đã giúp tôi giới thiệu công việc, tôi đã dạy tiếng Anh Miên Miên được hai tuần rồi, cô bé học rất tốt. Trước đây tôi đã nói sẽ mời anh ăn cơm, nhưng cô Lương bảo anh dạo này đang đi công tác, nên tôi muốn hẹn trước một thời gian. Khoảng khi nào anh rảnh? Đợi anh về, tôi muốn mời anh ăn một bữa cơm.]

Tin nhắn gửi đi rất lâu, nhưng Lương Yến Châu vẫn không trả lời.

Mãi đến nửa đêm, lúc cô đã chuẩn bị ngủ, điện thoại mới rung lên một cái.

Cô vội vàng cầm điện thoại, bật sáng màn hình trong bóng tối, thấy Lương Yến Châu trả lời: [Trở về sẽ nói với cô.]

Tần Sương lập tức trả lời lại: [Được.]

Sau khi gửi đi, cô còn cầm điện thoại chờ thêm một lúc, chắc chắn là Lương Yến Châu sẽ không trả lời nữa, lúc đó mới tắt máy, nhét dưới gối, nhắm mắt đi ngủ.

    *

Lương Yến Châu trở về Bắc Kinh đã là tháng Mười Hai, nhưng sau khi về lại bận suốt nên cũng chưa liên lạc với Tần Sương.

Đợi đến khi anh cuối cùng cũng xong việc, thì đã là giữa tháng Mười Hai.

Tối hôm đó, anh ngồi trong thư phòng, cầm điện thoại gọi cho Tần Sương.

Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người nghe.

“Alô?” Một giọng nam truyền đến.

Ánh mắt Lương Yến Châu thoáng hiện ra chút biến hóa vi diệu.

Anh im lặng một lát rồi mới cất giọng: “Tôi tìm Tần Sương.”

Lâm Trạch nói: “Sương Sương đang ngủ, anh tìm cô ấy có việc gì không? Đợi cô ấy dậy, tôi sẽ chuyển lời giúp anh.”

Nghe đến đây, Lương Yến Châu khựng lại mấy giây.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play