Phủ Nguyên Soái tọa lạc dưới chân núi Phương Thanh, lưng tựa núi, mặt hướng biển, chiếm diện tích hơn hai trăm mẫu. Chung quanh không có hàng xóm, chỉ có một mình hắn ở đây. Từ phòng khách, qua lớp cửa sổ sát đất là cảnh biển cuồn cuộn, mênh mông vô tận.

Thấy Tấn Uyên dẫn theo một cậu bé phía sau, quản gia không khỏi ngạc nhiên.

Ông đã làm việc ở phủ Tấn gia hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên thấy Nguyên Soái chủ động đưa khách về nhà.

“Nguyên soái, xin hỏi vị tiểu tiên sinh này nên xưng hô thế nào ạ?” Quản gia lễ phép hỏi.

Nhớ lại lúc trước La Dương tự giới thiệu nhũ danh là “Mị Mị”, Tấn Uyên hơi ngập ngừng một chút rồi đáp: “Đây là… La tiên sinh.”

La Dương ngoan ngoãn đứng bên cạnh, vẫy tay chào quản gia, giọng mềm mại: “Buổi tối tốt lành, làm phiền rồi ạ.”

Cậu lễ phép đến mức khiến người ta không thể không yêu quý.

Quản gia đưa La Dương vào phòng khách, bưng lên một mâm trái cây tươi ngon.

Khi Tấn Uyên chuẩn bị nghỉ ngơi, hắn cảm nhận được tín hiệu bất thường từ Xích Tiêu.

Thông thường, vào giờ này sẽ không có ai liên lạc. Mà đã liên hệ được với Xích Tiêu, chắc chắn là chuyện quân sự khẩn cấp.

Xích Tiêu kiểm tra trạng thái cảm xúc của Tấn Uyên — vẫn bình thản như thường — rồi bắt đầu báo cáo:

“Ám Tinh, vốn yên lặng suốt mấy ngàn năm, đột nhiên chủ động phát tín hiệu đến Thái Cách Tinh. Sinh vật trên Ám Tinh tự xưng là Huyễn thú cấp cao. Không chỉ có thể hóa thành hình người, mà theo điều tra sơ bộ, trình độ nghiên cứu khoa học của họ cũng không thể xem thường.”

Tinh hệ hắc ám gồm vài hành tinh tạo thành, quanh năm bị sương đen bao phủ, thiên thạch rơi tứ phía, từ trường hỗn loạn khiến phi thuyền không thể tiếp cận. Không ai từng đổ bộ thành công lên Ám Tinh, những người từng thử đều không sống sót trở về.

Có giả thuyết cho rằng Ám Tinh chứa lượng lớn kim cương, kim loại hiếm, thậm chí có thể có mạch khoáng hắc kim khổng lồ.

Hắc kim là kim loại duy nhất dùng để chế tạo cơ giáp, một ounce* có giá hàng triệu tinh tệ, dù có tiền cũng không dễ mua. Trên chợ đen, giá bị đẩy lên tận trời.

*Ounce: đơn vị đo, thường ≈ 28,35 g; vàng bạc dùng ounce troy ≈ 31,1 g.

Ám Tinh, chính là một kho báu khổng lồ chưa ai khai phá.

Huyễn thú trong mắt người dân tinh tế vốn là sinh vật có chỉ số thông minh thấp nhưng sức mạnh khủng khiếp. Nay nghe nói chúng có thể hóa hình, trí tuệ cao, còn nghiên cứu khoa học vượt chuẩn — tin tức này chẳng khác gì một quả bom, làm chấn động toàn bộ Bắc tinh vực.

“Đến quân bộ.”

Tấn Uyên nghe xong, lập tức khởi động cơ giáp.

Trước khi rời đi, quản gia hỏi: “Nguyên soái, xin hỏi tiểu La tiên sinh nên sắp xếp ở đâu ạ?”

Biệt thự có hai khu: nhà chính và nhà phụ. Nhà chính năm tầng, là khu vực riêng tư, gồm phòng ngủ và xưởng chế tạo cơ giáp. Nhà phụ là nơi ở của người hầu và dành cho khách.

Tấn Uyên liếc nhìn La Dương một cái.

Cậu đang ngồi ngay ngắn trên sofa, tay nhỏ nhắn cầm một quả nho tím, vụng về lột vỏ. Nước nho chảy xuống cổ tay trắng nõn, càng làm đôi tay cậu thêm nổi bật.

Lột xong một quả, cậu bỏ vào miệng, đôi mắt nheo lại đầy thỏa mãn, tai thỏ trên đầu lắc lư theo nhịp vui vẻ.

“Tùy ý.”

Nói xong, Tấn Uyên lao vào bầu trời đêm đen như mực.

Quản gia hiểu ngay: La Dương không phải khách quan trọng, cứ tùy tiện sắp xếp. Ông đưa cậu đến phòng khách ở nhà phụ.

La Dương ăn xong trái cây, lau mặt và tay sạch sẽ, rồi leo lên giường ngủ.

Phòng khách phủ Nguyên Soái so với cái lều rách của cậu thì đúng là thiên đường. Giường sạch sẽ, chăn lông vịt thơm mềm, nệm nhung tơ mịn màng. Quản gia còn chuẩn bị áo ngủ và xông hương quýt giúp dễ ngủ.

Mới ngủ ba ngày liền, giờ cậu lại chẳng buồn ngủ chút nào, ngược lại còn thấy phấn khích. Cậu lăn một vòng trên giường, dụi đầu vào gối.

Đây là nhà mới của cậu. Hy vọng có thể ở lại mãi mãi.

Toàn thân cuộn trong chăn, chỉ lộ ra cái đầu nhỏ. La Dương mở quang não, click vào một tập tin tên là 《Tiểu Hùng Bảo Bảo và Tiểu Lang Bảo Bảo – Thủ pháp hằng ngày》, bắt đầu xem phim hoạt hình.

Bộ phim này do bác gái tổ dân phố gửi cho cậu, dùng hình ảnh đáng yêu của Tiểu Hùng và Tiểu Lang để giải thích luật pháp Liên Bang, điều lệ trị an, và các quy định pháp lý khác.

Không biết đã xem bao nhiêu tập, cậu mơ màng thiếp đi… thì bỗng nghe thấy tiếng động ngoài cửa sổ.

La Dương mở mắt, dụi dụi mắt.

Thị lực ban đêm của cậu cực tốt, nhìn thấy ngoài cửa sổ là một đám lông đen, to bằng nắm tay, chen chúc chồng chất, khiến da đầu cậu tê rần.

“Cái gì thế này?!” Cậu giật mình.

Đám lông đen ấy có đôi mắt dựng đứng màu vàng kim, phát sáng như đom đóm trong đêm tối.

Chúng cứ thế lặng lẽ nhìn chằm chằm vào La Dương, không nhúc nhích.

Cậu nhìn kỹ, phát hiện quanh thân chúng có sương đen và tia điện lượn lờ — giống hệt những Huyễn thú thu nhỏ mà cậu từng thấy trên đường.

Dù chúng đã nhỏ lại, nhưng số lượng đông đảo vẫn khiến người ta sởn gai ốc.

La Dương vớ lấy cái gối, đập mạnh lên đầu mình.

Không đau chút nào.

Thì ra là… đang nằm mơ.

Cậu thở phào, kéo chăn trùm kín đầu, tiếp tục ngủ ngon lành.

La Dương nằm xuống, cố ép mình nhắm mắt ngủ, nhưng lại bị… cảm giác buồn tiểu quấy rầy.

Cậu bắt đầu nghi ngờ: có khi nào không phải đang nằm mơ?

Cắn răng, cậu há miệng cắn mạnh vào cánh tay mình một cái.

“Ái da!” Đau thật!

La Dương hốt hoảng kêu lên một tiếng, phản ứng đầu tiên là túm lấy chăn, quấn kín người lại.

Cậu chuẩn bị bọc chăn chạy trốn. Nếu không thoát được thì… trốn trong chăn cũng được. Trước kia từng nghe một chân lý bất diệt: yêu ma quỷ quái sẽ không tấn công người trốn trong chăn.

Cảm nhận được sự sợ hãi và bất an của La Dương, đám lông đen ngoài cửa sổ đồng loạt phát ra tần số rung động thấp.

Chúng đang… biểu đạt sự phẫn nộ.

La Dương vừa lộ ra cảm xúc tiêu cực, đám lông đen ấy liền giận dữ không thôi.

Những quả cầu lông nhỏ như một đám mây đen, quanh thân lấp lóe sấm sét, rồi — xông vào!

“Đừng lại đây mà!!”

Trong khoảnh khắc hoảng loạn, La Dương ngã lăn từ trên giường xuống.

Giường phòng khách hơi cao, dù có bọc chăn thì ngã vẫn đau.

Nhưng… cậu không thấy đau. Ngược lại, cảm giác như rơi xuống một đống bông mềm mại, sau đó được nhẹ nhàng đặt xuống đất.

Ngay sau đó — ẦM! — giường nổ tung.

“Gì vậy trời?! Tại sao lại nổ giường?! Giường có làm gì sai đâu?!”

La Dương sợ đến mức kẹp chặt cái đuôi, dúi đầu vào chăn, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Làm sao bây giờ… Có phải bước tiếp theo là cậu cũng sẽ bị nổ tung?

Cậu nằm im trong chăn suốt nửa tiếng. Với cậu, thời gian đó đủ để ngủ một giấc rồi.

Nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra.

La Dương rón rén bò dậy, hé chăn ra một khe nhỏ, lén nhìn ra ngoài.

Không thấy đám lông đen đâu cả.

Thật sự là… mơ à?

Cậu cẩn thận xốc chăn lên, ló đầu ra.

Hai tai thỏ cụp xuống, vểnh sang hai bên — dáng vẻ cảnh giác cao độ.

Đám lông đen nghìn nghịt vừa rồi biến mất, chỉ còn lại một quả cầu lông đen nhỏ đang lơ lửng giữa không trung.

Quả cầu này nhỏ hơn hẳn, phía sau có một cái đuôi dài, trông như một con chuột tròn mập.

Giống như đang cố tình bắt chước chuột.

“Ơ… cái này…”

Là để cậu bớt sợ sao?

Chỉ cần tưởng tượng đối phương là chuột, La Dương liền không thấy sợ nữa. Thậm chí còn muốn… đè nó xuống chơi.

Nghĩ là làm ngay.

La Dương biến thành một quả cầu lông trắng, nhảy vọt lên, ngoạm lấy quả cầu lông đen, rồi rơi xuống đất, nhả ra, đạp lên dưới chân.

“Lợi hại chưa!”

Xuyên qua thế giới này rồi, cậu vẫn giữ được sức mạnh như cũ.

La Dương ưỡn ngực, mặt mày kiêu ngạo.

Nếu có thú hai chân nào nhìn thấy, chắc chắn sẽ vỗ tay ba lần liền để tán thưởng.

Nhưng tiếc thay, màn kịch một vai này… không có khán giả.

Haiz…

“Bộp bộp bộp ——”

Phía sau vang lên tiếng vỗ tay lác đác.

La Dương quay đầu lại, thấy cả một đám quả cầu lông đen đang tụ lại phía sau cậu.

Nói là vỗ tay thì không đúng, phải gọi là… chúng va vào nhau phát ra tiếng động.

Chúng đang… cổ vũ cậu?

La Dương vận dụng trực giác nhạy bén và bản năng động vật ăn thịt, cảm nhận được đám quả cầu lông đen này không có ác ý với cậu.

Cậu híp mắt, lay lay chòm râu, thả quả cầu lông đen dưới chân ra.

Một đám quả cầu lông đen nhỏ như nòng nọc bơi tới bên cậu, phát ra tiếng “Pi pi” đáng yêu.

Để kiểm chứng phán đoán của mình, La Dương ưỡn ngực, ngẩng đầu, gầm lên như sư tử:

“Ngao ô ——!”

Tiếng gầm non nớt vang vọng khắp phòng.

Bên cạnh có một tấm gương thay đồ, La Dương nhìn thấy chính mình trong đó.

Bộ dạng hiện tại của cậu… không thể gọi là uy vũ. Nói đúng hơn, chẳng liên quan gì đến uy vũ cả. Trông như một con mèo béo đang ngáp ngủ.

Nhưng đám quả cầu lông đen lại cực kỳ phấn khích, đuôi dài rũ xuống, cố gắng bắt chước dáng vẻ run rẩy chân tay của cậu.

La Dương lập tức phồng mũi.

Dù kỹ thuật diễn của chúng còn hơi vụng về, nhưng được đối đãi cẩn thận như vậy, lòng cậu thấy ngọt ngào vô cùng.

Cậu nhéo một quả cầu lông đen lên.

Nó nằm gọn trong móng vuốt cậu, lăn qua lăn lại, phát ra tiếng “Pi pi” như đang làm nũng.

La Dương nhẹ nhàng kéo kéo nó.

Đám quả cầu lông đen này to cỡ quả bóng bàn, mềm như bông, đôi mắt tròn xoe màu vàng kim.

“Các ngươi là Huyễn thú sao?”

“Pi pi.”

Giọng điệu khẳng định.

La Dương… thật sự nghe hiểu chúng nói.

Vậy có tính là học được một ngoại ngữ không?

Biết đâu sau này cậu còn có thể làm phiên dịch viên nữa ấy chứ!

La Dương vừa mơ màng suy tưởng, vừa vung vẩy móng vuốt với cục lông đen.

Ở tinh tế, hai chữ “Huyễn thú” vốn là đại danh từ cho sự hung tàn và lạnh lẽo. Những truyền thuyết kinh hoàng về chúng, ai cũng từng nghe qua. Quân nhân bình thường gặp Huyễn thú chỉ có nước bỏ chạy. Chỉ có chiến sĩ cơ giáp trong quân đội mới dám đối đầu, mà thường thì… tổn thất thảm khốc.

Vậy mà, một đám “quái vật” hoang dã không thể thuần hóa, không có lý trí, lại biến thành những quả cầu lông đáng yêu, đang vui vẻ vây quanh một cậu bé.

Nói ra chắc chẳng ai tin.

La Dương cũng không tin nổi.

Cậu xuyên đến thời đại tinh tế đã ba tháng, cũng chẳng am hiểu tường tận những kiến thức thông thường về Tinh Tế. Phần lớn những gì cậu biết đều học từ… phim hoạt hình.

Cậu đoán, có lẽ đây là một loại đồ chơi công nghệ cao, giúp trẻ em học tập và làm quen với Huyễn thú.

Nhưng mà… thiết kế Huyễn thú dễ thương thế này, chẳng phải sẽ khiến trẻ con hiểu lầm sao?

“Các ngươi có thể biến lớn không?” – La Dương hỏi thử.

“Pi pi!” – Được!

“Biến lớn cho ta xem nào.”

Cậu chỉ thuận miệng nói chơi, không ngờ vừa dứt lời, cả đám Huyễn thú nhỏ đồng loạt “Pi pi” gọi loạn lên.

Chúng bắt đầu… đánh nhau.

Ai thắng sẽ được quyền biến lớn trước mặt La Dương.

Cuối cùng, một quả cầu lông đen to hơn nắm tay một chút giành chiến thắng.

Nó bay lắc lư đến trước mặt La Dương, phía sau là cả đám quả cầu lông khác theo sát.

Nó quay đầu lại, quanh thân bắt đầu xuất hiện những tia chớp bạc. Đám còn lại lập tức lùi ra, nhường không gian cho nó.

Quả cầu lông đen như một miếng bọt biển hút đầy nước, chậm rãi phình to, lan rộng ra bốn phía.

Sương đen dày đặc quấn quanh thân thể, trong đó phát ra tiếng “Xẹt xẹt” của tia chớp.

Y hệt như Huyễn thú mà La Dương từng thấy trên đường.

La Dương: ?!

“Các ngươi… thật sự là Huyễn thú?!”

“Pi pi!” – Đúng rùi!

“Khoan khoan! Dừng lại đã!”

La Dương vội vươn móng vuốt ngăn quả cầu lông tiếp tục biến lớn.

Nó lập tức thu nhỏ lại như ban đầu.

Cậu ngồi đờ ra một lúc.

Không thể nào… Đây chắc chắn là ảo giác!

Chắc là cậu chưa tỉnh ngủ.

Có thể do lúc nãy ăn nho hơi quá đà. Có vài quả hình như lên men rồi, nhưng cậu tiếc không nỡ bỏ, cứ thế ăn hết.

Thôi, ngủ tiếp một lát. Tỉnh dậy là mọi thứ sẽ trở lại bình thường.

La Dương cuộn người lại thành một cục, nhắm mắt.

Đám quả cầu lông đen xúm lại, nhẹ nhàng nâng cậu lên, động tác mềm mại như bông.

Chúng xếp hàng, hợp lại thành một chiếc hộp giấy khổng lồ, đặt La Dương vào giữa, rồi còn đậy cả nắp lên.

“Ha ——”

La Dương cảm thấy vô cùng thoải mái, tràn đầy cảm giác an toàn, ngọt ngào chìm vào giấc ngủ.

Trong mơ, cậu dường như nghe thấy tiếng gọi vọng về từ phương xa:

“Vương… Bệ hạ của chúng ta…”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play