Cửu Thiên Thần Điện, hương khói nghi ngút, linh khí hưng thịnh.

Tại điện chính, kim thân của “Hống” được thờ phụng — hình thể to lớn, nanh vuốt sắc bén, khí thế mãnh liệt, uy nghiêm dị thường.

Tư tế khoác áo dài thêu chỉ vàng, cung kính dâng hương, nghi lễ trang nghiêm.

Ánh sáng trong điện dần chuyển từ sáng sang tối, một bản đồ tinh tú hiện lên lấp lánh trước mắt.

Vòm điện đầy sao rực rỡ, những chòm sao vốn mờ nhạt bỗng đồng loạt sáng lên theo vị trí của La Hầu tinh, như thể quỹ đạo u tối kia vừa được đánh thức.

Đúng lúc đó, pháp trận trung tâm của Thần điện phát ra ánh đỏ rực rỡ, luồng sáng đỏ ngày càng chói lòa, cuối cùng ngưng tụ thành một quả cầu lông rực lửa, khoác lớp da trần.

Quả cầu lông nằm giữa pháp trận, bụng phập phồng, run rẩy không ngừng.

Chỉ trong chớp mắt, quả cầu ấy như được thổi phồng, lớn dần lên, hóa thành một mãnh thú toàn thân bọc lửa, hình thể dần hiện rõ.

Lông trên thân nó dày mượt, tuy nhỏ hơn kim thân thần thú “Hống” được thờ trong điện, nhưng hình dáng lại vô cùng tương đồng.

Các thần chức xung quanh nín thở, răng va lập cập, mắt không rời khỏi pháp trận trung tâm.

“Hống! Là Hống! Thần thú Hống cuối cùng cũng xuất hiện rồi!!!” Một thần chức xúc động đến rơi lệ, niềm vui sướng không thể diễn tả.

Một số tu sĩ còn non kém kích động đến mức ngã ngồi xuống đất.

Kế hoạch triệu hoán kéo dài suốt mười năm — cuối cùng đã thành công!

Là thần thú bảo hộ Bắc Tinh Vực, có “Hống” trấn giữ, Huyễn thú không dám bén mảng, kẻ xâm lược cũng phải dè chừng. Từ khi thần thú biến mất trăm năm trước, Huyễn thú liên tục quấy phá, tinh tặc ngày càng lộng hành.

Có thể nói, Bắc Tinh Vực luôn sống trong hy vọng thần thú trở về.

Giờ phút này, khi pháp trận triệu hoán thành công, toàn bộ thần chức đều phấn khích đến mức múa tay loạn xạ ——

“Trong lòng ta là ánh sáng, tín ngưỡng vĩnh bất biến…”

“Thần minh cứu vớt chúng sinh…”

“Thần chỉ đã giáng lâm!!”

La Dương bị tiếng ồn ào đánh thức, cậu duỗi người một cái thật dài, nheo mắt lại, nhìn đám hai chân đang vừa khóc vừa cười vây quanh mình.

?!

Đám hai chân này điên thật rồi!

La Dương là một yêu miêu — miêu yêu đực.

Trong cộng đồng miêu yêu có tuổi đời trung bình vài ngàn năm, thì một đứa 17 tuổi chưa thể hóa hình như cậu vẫn chỉ là một đứa bé chính hiệu.

Cậu cúi đầu nhìn hai móng vuốt, phát hiện chúng đã trở nên sắc bén, lông trên người dày và bung xù, toàn thân phủ lớp lửa cam hồng rực rỡ.

Kết hợp với biểu cảm của đám hai chân kia, không khó để tưởng tượng cậu lúc này oai phong đến mức nào.

La Dương vốn là một con mèo lông dài chân ngắn, hình thể mini, từ nhỏ đã mơ ước sau này trở thành một mãnh thú to lớn.

Do cắn bạc hà mèo nhiều quá?

Hay là giấc mộng đẹp đã thành sự thật?

Cậu “ngao ô” gào lên vài tiếng ——

“Yên lặng coi! Các ngươi làm bụng ta đói meo rồi đây!”

Như thể bị kích thích mạnh hơn nữa, đám hai chân không những không yên lặng mà còn càng thêm kích động, khóc rống lên ——

“Hống biết nói chuyện!! Giọng ngài ấy quá uy nghiêm, nhất định sẽ khiến Huyễn thú nghe mà vỡ mật!!”

“Ngài ấy vừa nói gì thế? Mau gọi chuyên gia nghiên cứu ngôn ngữ Hống tới!”

“Ngài ấy đang nhìn ta!!!”

“Không hổ là thần thú, quá oai mãnh rồi!!”

“Mau lên! Nguyên soái đâu rồi, mau tới đây…”

La Dương thở hổn hển, ưỡn ngực, cái đuôi phía sau khẽ vung lên, đôi mắt mơ màng đánh giá đám hai chân đang vây quanh.

Nhìn cách bài trí, nơi này giống như một ngôi miếu cổ. Cậu đang đứng giữa một vòng tròn pháp trận với hoa văn phức tạp.

Đám hai chân mặc áo dài đồng phục, đầu trọc, cổ đeo chuỗi ngọc — trông rất giống các vị tăng nhân mà cậu từng thấy trên TV.

Ở giữa đám người là một nam nhân mặc quân phục xanh sẫm, khí chất lãnh đạm, đứng thẳng như hạc giữa bầy gà. Trên người toát ra phong thái của kẻ nắm quyền, khiến người khác không thể làm ngơ.

Dù không nhìn rõ mặt, nhưng trực giác mách bảo La Dương rằng người này chắc chắn rất đẹp trai.

Mà cậu thì cực kỳ thích thú hai chân đẹp trai.

“Anh, làm người hầu của tôi đi!” La Dương phấn khích giơ móng vuốt, một tia sáng vàng từ đầu ngón tay bắn thẳng về phía nam nhân kia.

“Ban thưởng cho anh một miếng cá khô, ngao ô ——”

Tia sáng vàng lập tức nhập vào cơ thể nam nhân. Hắn cầm lấy cống phẩm bên cạnh, nhấc chân bước tới.

Một bước, hai bước, ba bước… càng lúc càng gần…

La Dương sắp được nhìn rõ mặt hắn rồi! Sắp được ăn cá khô rồi!

Cậu há miệng, vui sướng chờ đợi.

……

Ngay khi nam nhân sắp bước đến trước mặt, La Dương rùng mình tỉnh lại ——

Cậu vẫn đang nằm trên một đống rơm khô.

Mắt mờ mịt nhìn lên trời, đưa tay kéo tai thỏ đang rũ xuống trên đầu.

Từ lúc xuyên không đến đây, La Dương không biết đã mơ thấy cảnh tượng kia bao nhiêu lần ——

Trong giấc mơ, cậu hóa thành một mãnh thú khổng lồ, giọng nói uy nghiêm, khiến đám hai chân phải quỳ xuống bái lạy.

Dù chỉ là mộng, nhưng mỗi lần tỉnh lại đều khiến cậu xúc động. Cảnh trong mơ chân thực đến mức như đã từng xảy ra.

Cậu nhanh chóng hiểu rõ tình hình của mình —— xuyên đến thời đại tinh tế, nơi vũ trụ có hàng trăm triệu chủng tộc sinh sống. Một số loài động vật trên tinh cầu đã thức tỉnh dị năng, trí tuệ tăng cao, có thể sống hòa bình cùng nhân loại.

La Dương — một bé thú đáng yêu cấp chí tôn — cũng phải dựa vào đôi tay nhỏ bé của mình để tự lực cánh sinh.

Nói trắng ra là: cậu phải đi làm thuê như đám thú hai chân, tự nuôi sống bản thân.

Bé con sắp đi làm thuê nuôi thân?!

Bé con đi làm chẳng phải là trái luật sao?!

Thật là tức chết đi được!

Sau khi xuyên không, căn nhà của cậu là một túp lều rách nát, gió lùa tứ phía, tuyết rơi xuyên qua mái. Đống rơm khô là giường ngủ của cậu.

Nhà nghèo đến mức: một người ăn no thì cả nhà không đói, mà ăn no rồi vẫn phải chịu lạnh.

Cậu ngẩng đầu, một mảng tuyết từ mái rơi xuống.

“Ngao ngao ——”

Cậu cắn vào không khí hai cái, nuốt luôn bông tuyết.

Tình hình hiện tại: nghèo đến mức chỉ có thể ăn băng.

Cái đuôi lông xù phía sau vung qua vung lại, làm tuyết rơi xuống mông.

Cậu đứng trước một mảnh gương vỡ, miễn cưỡng soi được hình người.

Trong gương là một bé trai khoảng năm sáu tuổi, ngũ quan tinh xảo, xinh đẹp như tranh Tết của gia đình giàu có.

Nếu không tính đôi tai thú cụp xuống trên đầu, thì cậu chẳng khác gì một bé con quý tộc nhân loại.

Tai thú của cậu ngắn hơn tai thỏ, dài hơn tai mèo, hai tai dựng thẳng, vỗ vỗ đỉnh đầu để phủi tuyết.

Gió lạnh thổi vào nhà, làm đôi tai lông xù bay phấp phới, lộ ra lớp thịt hồng nhạt bên trong.

La Dương xoa mặt bị lạnh đến đỏ hồng, liếm môi, ngẩng đầu lên mái nhà rách nát mà gào to:

“Muốn ăn thịt heo quá —— thịt —— thịt ——”

“Còn muốn ăn kem dâu —— chảy —— chảy——”

Mái nhà rách tự động tạo hiệu ứng vang vọng.

Cậu nhảy dựng lên, lăn một vòng về phía trước, biến thành một cục bột lông trắng xù xù.

Cục bông trắng ưỡn ngực, ngửa mặt lên trời hú dài một tiếng, “Ngao ~~~”

Vươn vai lười nhác.

Giọng nói mềm như bơ.

Cậu lắc lắc tai thỏ, dùng hết kỹ năng toàn thân để ngáp thêm hai cái.

“Ngao ngao a ~~~~”

“Ngao ô ô ~~~~”

Mềm mại, thơm ngọt, yếu ớt mà ngon miệng.

Nghe như tiếng gọi đồ ăn, chứ chẳng giống tiếng gầm của mãnh thú.

Giọng nói bá khí, khiến thiên hạ run sợ — có vẻ không dành cho cậu rồi!

Nhưng cậu đã chấp nhận điều đó. Dù sao thì giọng này chỉ có trong mơ thôi.

Trước kia dù là bé con, nhưng ít ra cậu còn là mèo — động vật ăn thịt. Giờ lại biến thành thỏ — động vật ăn cỏ — địa vị càng tụt dốc.

Thôi không than nữa, bụng đói meo rồi, phải đi nhận trợ cấp thôi.

La Dương mở quang não, truy cập trang web chính thức của trung tâm phúc lợi, đặt trước một lọ dịch dinh dưỡng, sau đó theo đường quen thuộc đi đến trung tâm.

……

“Ngẩn người làm gì đấy?!” Dolly từ trong kho lấy ra một lọ dịch dinh dưỡng sắp hết hạn.

Dolly là nhân viên của hội phúc lợi, hôm nay đến phiên cô trực, phụ trách phát lương thực cứu trợ cho các cá thể yếu ớt.

Nhân viên ở đây đều không thích công việc này.

Người đến nhận cứu trợ hầu hết là nhược thú* — địa vị xã hội thấp, lại lười biếng.

*“Nhược thú” là loài thú yếu, cấp thấp trong thế giới tu tiên hoặc huyền huyễn. Thường làm mồi hoặc bị khinh thường.

Trong mắt Dolly, nhược thú thường không sạch sẽ, yếu ớt, chẳng làm được gì, ăn thì không đủ, chỉ biết hưởng thụ, lại cực kỳ vô lễ. Trên lông thường dính bẩn, người thì có mùi lạ.

"Cho tôi.” La Dương ngẩng đầu, đưa đôi tay mũm mĩm ra trước mặt cô.

Dolly đưa lọ dinh dưỡng ra, ánh mắt sáng lên.

Thú nhỏ trước mặt… có vẻ hơi khác.

Một bé trai khoảng năm sáu tuổi, tuy ăn mặc đơn sơ nhưng rất sạch sẽ.

Đôi mắt cậu trong veo, ánh nhìn ngây thơ, thuần khiết.

Khóe miệng có lúm đồng tiền nhỏ, khiến người ta không thể cưỡng lại cảm giác muốn gần gũi.

Đặc biệt là đôi tai thỏ trên đầu — lông mềm mượt, hồng hồng, chắc chắn sờ vào sẽ rất thích.

Lần đầu tiên cô thấy một bé thú cấp thấp… đáng yêu đến thế.

Dolly nhìn kỹ thêm một lần.

Trời ơi, cậu còn có cái đuôi lông xù nữa!

La Dương đưa tay ra, chưa kịp nhận lọ dinh dưỡng thì đã thấy ánh mắt si mê của Dolly.

Ánh mắt kiểu này… cậu từng thấy rất nhiều ở đám người hầu hai chân trước kia.

Muốn ôm.

Muốn sờ.

Muốn mang về nhà nuôi.

La Dương: “!!”

Bất ngờ vui sướng!

Hai chân thú này… chẳng lẽ người này là chủ mới của mình?

Người này muốn nuôi một bé thú lông xù sao?!

La Dương nhớ lại những ngày sống cùng người hầu hai chân, bèn nhe răng, nghiêng đầu sát lại gần Dolly.

Dolly hét lên một tiếng, lọ dinh dưỡng rơi xuống đất.

Cô ôm ngực, mắt lấp lánh như có sao trời.

La Dương cúi đầu cười thầm: quả nhiên, cô nàng này đã bị cậu mê hoặc.

Dolly không đưa dinh dưỡng dịch ngay, mà bảo La Dương ngồi chờ một chút.

La Dương ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế băng lạnh ngắt, hai tay đặt lên đầu gối, đôi tai thỏ lông xù khẽ đong đưa theo nhịp như có tiết tấu riêng.

Trước kia cậu là một chú mèo Napoleon chân ngắn, giờ thì cả người đã biến thành một cục lông trắng mềm mại. Tuy là động vật ăn cỏ, nhưng độ đáng yêu thì vẫn ở đỉnh cao!

Mặc kệ là giống gì, chỉ cần đủ “manh” là đủ rồi!

Dù không còn uy phong lẫm liệt như trước, La Dương vẫn rất tự tin — cậu tin chắc mình có thể khiến Dolly thần hồn điên đảo.

Mới tìm được một người hầu tiềm năng, lần này cậu nhất định sẽ trân trọng thật tốt.

Nửa giờ sau, Dolly phát xong dinh dưỡng dịch cho các thú yếu khác, rồi quay lại đưa cho La Dương gần nửa rương còn dư. Trước khi rời đi, cô còn lưu luyến nhìn cậu một lúc lâu.

Ở Thái Cách Tinh, việc mang động vật về nhà nuôi là hành vi phạm pháp — bị xem là buôn bán sinh vật sống. Vuốt ve tai thỏ của cậu? Cũng bị liệt vào hành vi quấy rối trẻ vị thành niên.

Dù rất thích La Dương, Dolly cũng chỉ dám đứng xa nhìn, lặng lẽ đưa dinh dưỡng dịch, không dám vượt quá giới hạn.

“?!”

Vậy là… hết rồi sao?!

Không ai muốn nhận nuôi một bé thú lông xù dễ thương như cậu à?!

Cậu đã bật chế độ đáng yêu max rồi mà!

Đôi tai thỏ trên đầu cụp xuống, rũ xuống hai bên má như thất vọng toàn tập.

La Dương vớ lấy một lọ dinh dưỡng dịch, vặn nắp bằng sức của chín trâu hai hổ, rồi tu một hơi hết sạch.

Say chết cũng được!

Loại dinh dưỡng dịch màu trắng ngà này, vị như tường vôi hóa lỏng — uống xong chỉ muốn khóc.

Cậu đánh một cái ợ đầy khí, đầu lưỡi phấn nộn thò ra, rung rung trong miệng như đang cố gắng tiêu hóa.

Còn ba ngày nữa là đến sinh nhật 18 tuổi của cậu. Sau khi trưởng thành, cậu sẽ không được nhận trợ cấp nữa.

Hình dạng hiện tại của cậu — rõ ràng là một bé trai sáu tuổi, nhỏ xíu, mềm mại, đáng yêu. Vậy mà giấy tờ lại ghi: sắp 18 tuổi.

Không được nhận cứu trợ nữa. Thật sự là… quá bất công!

La Dương lấy hết dinh dưỡng dịch trong rương, bỏ vào túi vải mang theo. Những chai đã uống hết thì cậu cẩn thận cho vào túi phụ bên cạnh, vừa rung đùi vừa lẩm bẩm:

“Mười cái chai bán được một tinh tệ… nếu nhặt được… cái, mười, trăm, ngàn, vạn…”

Cậu bẻ ngón tay tính toán:

“Nhặt được một vạn cái… là có thể ăn thịt!”

Vì sao một con thỏ ăn cỏ lại muốn ăn thịt?

La Dương cho rằng đó là chấp niệm sâu trong linh hồn mình. Dù có biến thành cây cỏ, cậu cũng muốn ăn thịt!

Những chai dinh dưỡng dịch này tương đương với chai nước ở địa cầu cổ — có thể bán như ve chai. Một cái đùi gà ở nhà ăn giá 100 tinh tệ, cậu đã điều tra kỹ rồi.

Trong ba tháng qua, cậu đã học được cách sử dụng từ ngữ đơn giản trong giao tiếp hàng ngày, và đang cố gắng bắt chước hành vi chuẩn mực của người dân nơi đây.

Thông qua tự học, cậu đã nắm vững kiến thức toán học cơ bản.

“Mỗi ngày nhặt mười cái, một tháng nhặt 300 cái, một năm nhặt 3.650 cái…”.

Nhặt một vạn cái chai rỗng… cần tới ba năm.

Ba năm?!

Nhặt ba năm mới được ăn thịt?!

Đây là bi kịch nhân gian gì vậy trời?!

La Dương nhíu cái mũi nhỏ, đưa tay mũm mĩm xoa xoa khuôn mặt phúng phính.

Việc cấp bách bây giờ là phải tìm một công việc.

Xã hội này đối với một bé thú nhỏ yếu, bất lực, đáng thương như cậu — thật sự quá thiếu thân thiện!

Ở Thái Cách Tinh, thực lực là trên hết. Những thú yếu như cậu, địa vị thấp hèn, việc làm khó tìm, cuộc sống thì khổ sở.

Không nói nữa… sắp khóc rồi.

……

Rời khỏi trung tâm phúc lợi, La Dương trở về nhà.

Nhà cậu nằm ở khu hạ thành thưa thớt dân cư, nổi tiếng là xóm nghèo.

Trong phòng chẳng có món đồ nào đáng giá, nghèo đến mức bị trộm cũng bị đưa vào danh sách đen — không đáng để lấy.

Cửa không có khóa, chỉ cần đẩy nhẹ là mở. Vừa bước vào, La Dương đã ngửi thấy một mùi lạ.

Khứu giác và thính giác của cậu cực kỳ nhạy, dễ dàng phát hiện từ góc tối ẩm thấp có một làn hương đàn hương nhàn nhạt bay tới.

Có người trong phòng.

“Á á á!” — La Dương giật mình, lập tức biến về nguyên hình — một cục len trắng to đùng, co rúm lại thành một khối run rẩy.

Cậu nghèo đến mức có thể làm rung động cả trung ương, vậy mà vẫn có kẻ xấu mò tới?!

Giờ cậu là một con thỏ, không thể bị hù chết được!

Người trong phòng không có bất kỳ động tĩnh nào. La Dương nằm im trên sàn một lúc, cảm nhận được tiếng thở của đối phương có gì đó không bình thường.

Cậu lấy cái chậu rửa mặt úp lên đầu như mũ bảo hiểm, hai tay ngắn bé xíu giữ chặt mép chậu để khỏi rơi, rồi từ từ bò về phía phát ra khí tức.

Trong góc tối, có một người đang nằm nghiêng dựa vào vách tường.

Toàn thân người đó bị bao phủ bởi một lớp sương đen dày đặc, hoàn toàn không phản ứng gì khi La Dương đến gần.

Lớp sương đen trông rất đáng sợ, không ngừng chuyển động, càng lúc càng dày.

Nhưng La Dương lại ngửi thấy một mùi hương quen thuộc — mùi đồ ăn.

Cậu nuốt nước miếng, mắt mở to, nằm rạp xuống đất, nấp một bên quan sát.

Cậu là thiên tài săn mồi — thằn lằn, sóc, bọ ngựa, hamster… không con nào thoát khỏi móng vuốt của cậu.

Trong lớp sương đen kia… có con mồi.

Cảm nhận được La Dương tiếp cận, sương đen bắt đầu lan ra bốn phía, những xúc tua đen như tơ nhện tràn tới không kiêng nể.

Ngay khi sắp chạm vào cậu, lớp sương đen “vèo” một tiếng co rút lại, phát ra tiếng nổ điện giật lách tách.

La Dương hưng phấn, cái đuôi nhỏ run lên, thân thể điều chỉnh trọng tâm, chuẩn bị tung đòn.

Răng nanh cắn trúng sau gáy lớp sương đen, hai móng vuốt lông xù đè lên thân thể đối phương.

“Aaaaaargh!!!” — con mồi phát ra tiếng thét thảm thiết.

La Dương bị tiếng hét làm giật mình, mông ngồi phịch xuống đất, móng vuốt lơi lỏng. Lớp sương đen co lại thành một khối, phát ra tia lửa, rồi bay vọt lên trời qua lỗ hổng trên mái nhà.

Miếng thịt đến miệng rồi mà còn bay mất.

Tức chết mất QAQ.

Cục len trắng to đùng xoay một vòng giữa không trung, rồi biến lại thành hình dáng bé trai nhỏ nhắn.

Cậu ôm lấy cánh tay, cảnh giác nhìn người đang nằm trên sàn.

Đợi khoảng nửa giờ, thấy đối phương không phải giả chết, La Dương mới từ từ bò lại gần.

Lần đầu tiên cậu thấy một nam nhân có ngũ quan sâu sắc đến thế. Vừa nhìn vào mắt hắn, cậu đã có cảm giác quen thuộc kỳ lạ.

Nam nhân cau mày, quai hàm siết chặt, càng làm nổi bật đường nét cằm lạnh lùng.

Sau khi lớp sương đen biến mất, thân thể hắn dần bình tĩnh lại.

Thấy rõ mặt hắn rồi, La Dương chuyển ánh nhìn sang quần áo.

Một bộ quân phục màu xanh thẫm.

Chất liệu cao cấp, giá trị xa xỉ. Trên cổ tay là quang não phiên bản giới hạn mới ra mắt, giá trị hơn vạn tinh tệ. Trên vai là quân chương cấp cao.

Đây là một người có tiền.

Cậu vừa cứu một người có tiền khỏi tay sinh vật tà ác.

Miếng thịt thì chạy mất, nhưng trong đầu cậu toàn là chuyện cổ tích: tiên hạc báo ân, cô bé ốc đồng…

La Dương ngồi xổm bên cạnh, ghé sát tai nam nhân, thì thầm:

“Tôi cứu anh rồi, anh phải báo ân đó nha.”

“Nói cho anh một bí mật… tôi thích nhất là ăn thịt.”
 

Tác giả có lời muốn nói: 

Tấn Uyên: Nghe đồn tôi là nàng tiên ốc…

 

Tiểu kịch trường:

La Dương: Ô ô ô... tôi biến thành một bé con làm công

Tác giả: Lý sinh nghe xong tưởng đâu bị trừ lương.

La Dương: ……

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play