Tôm hùm đất bị đánh đến mức cắm cả người xuống đất, chỉ còn cái đầu lòi ra ngoài, run rẩy như đang cầu xin tha mạng.
Sau khi Tấn Uyên phóng xong pháo năng lượng, Xuân, Hạ, Đông ba người như gió lốc lao tới, vung chùy không thương tiếc. Một trận đòn giáng xuống khiến tôm hùm đất kêu cha gọi mẹ, không còn chút khí thế nào.
Đánh đến gần như tơi tả, ba người mới chịu dừng tay, bỏ mặc sinh vật thoi thóp kia mà vội vã chạy đến bên La Dương.
Đầu gối cậu bị trầy, da rách, máu thấm ra một chút. Tấn Uyên cẩn thận cầm miếng bông, dùng povidone sát trùng.
La Dương lúc này đã biến thành dáng vẻ thanh niên, đôi tai thỏ biến mất, thay vào đó là hai chiếc sừng nhỏ xíu giấu trong tóc. Nếu không nhìn kỹ thì chẳng ai phát hiện ra.
Cậu mắt rưng rưng, nhìn chằm chằm vào lọ povidone trong tay hắn, giọng run run: “Có đau không vậy?”
“Sẽ không đau đâu, tôi làm nhẹ thôi.” – Tấn Uyên đáp, môi mím lại, ánh mắt vẫn chăm chú vào vết thương như đang cố kiềm nén cảm xúc gì đó.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play