Thái Cách Tinh, 3 giờ sáng.
Viện nghiên cứu quân tình vừa thu được tín hiệu từ Ám Tinh: một chủng loài Huyễn thú cấp cao đang tiến về phía Thái Cách Tinh.
Trong đoạn video truyền đến, hình ảnh một Huyễn thú hình người hiện ra rõ nét. Ánh mắt lạnh lẽo, khí tức tàn bạo toát ra từ giữa mi tâm khiến người ta rợn tóc gáy dù chỉ nhìn qua màn hình.
Tên hắn là Đông.
Một Huyễn thú nam tính, ngũ quan sắc sảo như được điêu khắc, mái tóc bạc dài buông lơi đến tận eo, đôi mắt kim sắc nửa khép nửa mở, toàn thân toát ra hơi thở lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm.
Khác hẳn với đám Huyễn thú cấp thấp chỉ biết cắn nuốt và phá hoại, Đông nói năng rõ ràng, điềm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm không đáy. Hắn là kiểu nhân vật mà chỉ cần nhìn thôi đã biết: tuyệt đối không dễ chọc.
Việc Huyễn thú đến Thái Cách Tinh không phải để xin phép. Thực tế, dù có bị từ chối, bọn họ vẫn có cách đổ bộ.
Chỉ cần muốn, họ có thể dùng bạo lực phá hủy toàn bộ tinh cầu.
Quân bộ triệu tập chuyên gia phân tích hành vi của Huyễn thú. Với năng lực xé rách không gian, chúng có thể xuất hiện ở bất kỳ góc nào trong tinh hệ mà không cần thông báo.
Lần này, việc chúng công khai hành động lại khiến người ta nghi ngờ: rốt cuộc chúng đang tìm kiếm thứ gì?
Thứ đó nhất định vô cùng quan trọng, đến mức khiến Huyễn thú lần đầu tiên phá lệ, công khai xuất hiện trước toàn bộ tinh hệ, thậm chí còn học theo con người mà gửi thông báo trước.
7 giờ sáng, bầu trời Thái Cách Tinh bị bao phủ bởi một đàn Huyễn thú khổng lồ.
Ánh mặt trời biến mất, cả tinh cầu như chìm vào đêm tối.
Số lượng Huyễn thú nhiều đến mức khiến người ta có ảo giác: chỉ cần chúng há miệng, cả Thái Cách Tinh sẽ bị nuốt chửng trong chớp mắt.
Cục Phòng Không phát thông báo khẩn cấp, yêu cầu toàn bộ cư dân tinh cầu ngừng mọi hoạt động ngoài trời.
Dù không có cảnh báo chính thức, dân chúng cũng tự giác ở yên trong nhà, thấp thỏm mở quang não theo dõi tin tức.
Không ai biết vì sao Huyễn thú lại xuất động quy mô lớn như vậy. Mọi hy vọng đều đặt vào nguyên soái đại nhân.
Trong khi dân chúng lo lắng, quân đội đã sẵn sàng nghênh chiến.
Các chiến sĩ cơ giáp từng bất khả chiến bại, giờ lại mồ hôi tay túa ra, không ai dám chắc có thể đánh lui đám quái vật này.
“Nguyên soái, xin chỉ thị!”
“Hệ thống phòng ngự, toàn bộ kích hoạt!”
Thái Cách Tinh có ba tầng phòng ngự:
Tầng một: máy gây nhiễu cao tần
Tầng hai: lá chắn chống va chạm cường độ hàng triệu tấn
Tầng ba: hàng rào điện áp trăm vạn Vôn
Ba tầng này từng giúp tinh cầu chống lại vô số kẻ xâm lược. Nhưng tiêu hao năng lượng cực lớn, nên rất hiếm khi được kích hoạt toàn bộ.
Ngay cả trận chiến mười năm trước với tinh tặc mạnh nhất tinh hệ, cũng chỉ dùng đến tầng hai.
Lần này, ba tầng đều được khởi động toàn bộ.
Viện nghiên cứu gửi tín hiệu hy vọng đàm phán hữu nghị với Huyễn thú. Nhưng tín hiệu như đá ném xuống biển, không một hồi âm.
Vài phút sau, sấm chớp vang trời. Đàn Huyễn thú như châu chấu tràn qua, lao thẳng vào hệ thống phòng ngự.
Dân chúng hoang mang nhưng vẫn cố gắng lạc quan:
“Không sao đâu, thuế 10% mỗi năm đều dùng cho hệ thống phòng ngự mà!”
“Lần trước tên đầu lĩnh hải tặc bị nướng thành than luôn đó!”
“Nguyên soái đại nhân không phải dạng vừa đâu, cứ chiến thôi!”
“Nguyên soái = chiến thần cơ giáp. Huyễn thú = quái vật mạnh nhất. Ai thắng đây?”
Mạng xã hội ban đầu sôi nổi, nhưng khi tầng phòng ngự thứ hai bị phá tan dễ dàng, cả Tinh Võng chìm vào im lặng.
“Có lẽ tầng ba sẽ cản được... giống lần trước ấy mà…”
Chưa kịp gõ xong câu, tầng ba cũng bị xé toạc như giấy vụn.
Thảm!
Xong rồi!
Game over!
Giờ viết di chúc còn kịp không?
Toàn bộ Thái Cách Tinh chìm trong mây đen u ám.
Internet gào thét, quân đội chuẩn bị tử chiến.
Cả tinh cầu đã sẵn sàng cho một trận chiến sinh tử với đám quái vật hung tàn.
Nhưng rồi…
Trăm vạn cơ giáp chiến sĩ chỉ biết trơ mắt nhìn đàn Huyễn thú phá tan phòng ngự, sau đó… biến mất giữa không trung.
Không một lời, không một dấu vết.
“Ơ… không có?!”
Cả Thái Cách Tinh vừa trải qua một trận giương cung bạt kiếm, tưởng như sắp tận thế, vậy mà… chẳng có gì xảy ra.
Dân chúng còn chưa kịp tháo nắp nồi đội đầu, chưa kịp quấn sắt lá quanh người, thì đàn Huyễn thú đã… biến mất.
Không một dấu vết.
Không một lời giải thích.
Một đoàn Huyễn thú như cơn lốc, dưới ánh mắt của hàng triệu người, bỗng dưng tan biến như chưa từng tồn tại.
“Điều tra xem bọn chúng đi đâu rồi!?”
“Rõ!”
Thực ra, đám Huyễn thú không hề rút lui. Mục tiêu của chúng rất rõ ràng, tâm trạng thì cực kỳ kích động: chúng đang tìm kiếm vị quốc vương đã mất tích suốt 500 năm.
Và giờ đây, vị quốc vương ấy… đã xuất hiện.
Tại phủ nguyên soái, trong một căn phòng dành cho khách.
Một nam nhân đang ngồi canh bên một chiếc “thùng giấy” màu đen.
Anh ta tên là Hạ — thủ lĩnh Huyễn Thú của Nam tinh Hắc Ám.
Ngũ quan sắc bén, mái tóc đỏ dựng ngược như vừa bị điện giật, quanh thân tỏa ra khí chất kiêu ngạo không ai thuần phục nổi.
Thế nhưng, cái người nhìn như tra nam cứng đầu này, giờ phút này lại đang dịu dàng đến mức khó tin, chăm chú nhìn vào chiếc thùng giấy như thể đang ngắm báu vật.
Anh ta chống cằm, ánh mắt si mê, lắng nghe tiếng ngáy khe khẽ phát ra từ bên trong.
“Ha… pi… pi…”
Mỗi tiếng khò khè vang lên, tóc đỏ nam nhân lại gõ nhịp theo, như đang thưởng thức một bản giao hưởng cấp đại sư.
“Xoẹt” một tiếng, không gian phía sau Hạ bị xé rách, một nam nhân tóc bạc dài đến eo bước ra, mang theo khí lạnh như mùa đông phương Bắc.
Không cần quay đầu, Hạ cũng biết đó là ai.
Sắc mặt anh ta lập tức trở nên khó chịu: “Ngươi không phải đang ngủ đông ở Đông Miên sao?”
“Bệ hạ…” Đông hoàn toàn phớt lờ Hạ, run rẩy lao về phía chiếc thùng giấy.
Hạ giơ tay chặn lại: “Đừng có lại gần quá! Ngươi muốn đông lạnh bệ hạ thành đá à?”
Đông khựng lại, thu liễm hàn khí, điều chỉnh nhiệt độ xung quanh về mức bình thường.
Vẫn chưa yên tâm, hắn ôm thêm một cái lò sưởi, tự hun mình cho ấm.
Hạ liếc hắn một cái đầy khinh thường: “Buồn cười.”
Đông lạnh giọng đáp trả: “Đừng tưởng ta không biết hôm qua ngươi biến thành chuột già dụ dỗ bệ hạ, còn phát ra cái tiếng ‘pi pi’ ngu ngốc đó.”
Hạ lập tức nổi đóa: “Ngươi—!”
Đông vẫn lạnh lùng: “Suỵt. Ngươi làm ồn, bệ hạ không nghỉ ngơi được.”
Tinh hệ Hắc Ám có bốn hành tinh: Đông, Nam, Tây, Bắc. Mỗi hành tinh có một thủ lĩnh. Tính cách bốn người khác biệt, nhìn nhau chẳng thuận mắt, nhưng vẫn giữ được hòa bình — một trong mười kỳ tích lớn nhất của tinh hệ.
Trong lúc hai thủ lĩnh đang đấu khẩu, La Dương tỉnh giấc.
Cậu ngáp một cái thật lớn, mở mắt ra… toàn một màu đen.
Quang não báo 8 giờ rưỡi sáng.
Ủa? Cậu đang nằm trong một cái hộp thật to, bên trong còn có đệm mềm như bông.
Ngủ đã thật đấy… nhưng cái hộp này từ đâu ra?
Rõ ràng tối qua cậu ngủ trên chiếc giường thơm mềm cơ mà?
Nắp hộp tự động mở ra, La Dương thò đầu ra ngoài… và bắt gặp hai nam nhân lạ hoắc đang nhìn cậu chằm chằm.
!?
Tai thỏ “vèo” một cái dựng đứng, cậu hoảng hốt rụt đầu lại.
Cái gì đây?! Tình huống gì thế này?!
Cậu co người lại, đuôi cong lên, móng vuốt nhỏ xíu run run kiểm tra tình hình.
Không đúng… cái hộp này… sao lại động đậy?
Vừa nhìn kỹ, cậu suýt nữa nhảy dựng: cái “thùng giấy” này chính là con cầu lông đen trong giấc mơ tối qua!
Tối qua… không phải mơ!?
Cảm nhận được cảm xúc hoảng loạn của La Dương, cầu lông đen “pi pi” một tiếng, tự động tách ra, tạo thành hình dạng cái bát.
La Dương với vẻ mặt ngơ ngác, nằm bẹp trong chiếc bát lông ấy, vẫn giữ nguyên hình dạng lông xù xù, một chân nhấc lên, đuôi kẹp chặt, đôi mắt ngốc nghếch.
Tư thế này đúng là hết sức mất hình tượng, kết hợp với vẻ mặt ngốc nghếch đáng yêu kia, trông chẳng khác gì một nhóc con uống quá chén rồi nằm bẹp ra, mềm nhũn như bùn.
Cậu từ từ khép chân lại, ngồi ngay ngắn, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Đông và Hạ lập tức im bặt.
Đông thì cố giữ biểu cảm bình tĩnh, nhưng tay đã siết chặt.
Hạ thì mắt sáng như sao, lấp lánh đầy phấn khích.
Bệ hạ của họ… đáng yêu quá mức cho phép!
Nhỏ xíu, lông xù, chỉ muốn nhào tới sờ sờ!
Đông là người hành động trước, cúi người hành lễ: “Bệ hạ, chúc buổi sáng tốt lành.”
Hạ không chịu thua, tiến lên nâng móng vuốt của cậu, dùng trán nhẹ nhàng chạm vào, lễ độ nói: “Bệ hạ, nguyện vì ngài mà cống hiến tất cả.”
Phản xạ có điều kiện, La Dương vung móng vuốt chém một cái — tát thẳng vào mặt Hạ.
“……”
Ờm… nếu cậu nói là không cố ý, anh ta có tin không?
Đối phương tóc đỏ dựng ngược, nhìn là biết tính khí nóng như lửa.
La Dương có linh cảm không lành… hình như sắp bị đánh rồi.
Xin lỗi nha, đại ca, còn gượng nổi không?
“Không… nổi…”
Ngay lúc La Dương chuẩn bị tinh thần bị túm cổ đánh bay, cậu lại thấy nam nhân tóc đỏ… bật cười ha hả.
La Dương: ??
Anh ta vừa ăn một cú tát móng vuốt, không những không giận, mà còn quay sang nhướng mày khiêu khích với nam nhân tóc bạc bên cạnh.
Giống như… bị đánh mà còn thấy tự hào.
Cái gì vậy trời? Quá ảo ma rồi!
La Dương híp mắt, đánh giá hai người trước mặt.
Cảm nhận được thái độ tôn kính của họ, cộng thêm kỳ ngộ tối qua, cậu mở miệng hỏi:
“Các ngươi… cũng là Huyễn thú?”
“Đúng vậy, bệ hạ.”
Ơ? Huyễn thú không phải không thể hóa hình sao?
La Dương nghiêng đầu, tai thỏ cụp xuống che nửa con mắt.
Đông bước tới, nhẹ nhàng đỡ tai thỏ sang một bên.
La Dương lộ ra đôi mắt đen láy, khẽ nói: “Cảm ơn.”
Đông khẽ cười, khóe miệng cong lên, liếc Hạ một cái đầy đắc ý.
Hạ nghiến răng, tức đến mức muốn bốc khói từ thất khiếu*.
*Thất khiếu: bảy lỗ trên đầu người — 2 mắt, 2 tai, 2 mũi, 1 miệng.
Tên này… quá gian xảo!
Không cam chịu yếu thế, Hạ bỗng hóa thành một đoàn lông đen nhỏ xíu, bay lắc lư tới trước mặt La Dương.
“Bệ hạ, đây là hình dạng thật của tôi.”
La Dương nhìn kỹ: một cục lông đen có sừng nhỏ trên đầu, đuôi như tia chớp, đôi mắt kim sắc tròn xoe nhấp nháy liên tục — đáng yêu không chịu nổi.
Cậu không thể cưỡng lại việc có vật nhỏ lắc lư trước mặt, liền giơ móng vuốt kéo Hạ xuống, ôm vào lòng.
Hạ: !!!
Khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời ta!!!
Hạ lăn một vòng trong ngực La Dương, phát ra tiếng “pi pi” sung sướng.
Đông: Không biết xấu hổ.
Nếu hai thủ lĩnh còn lại mà thấy cảnh này, chắc chắn sẽ cười khẩy: “Ngày thường hắn ta vênh váo như con quái lông đỏ chẳng coi ai ra gì, vậy mà giờ lại không biết xấu hổ mà làm nũng.”
Bán manh cái gì chứ?
Ngươi có đáng yêu bằng bệ hạ không?
Đông mím môi, bước lên, túm lấy Hạ từ ngực La Dương, mặc kệ hắn giãy giụa, giữ chặt trong tay.
Hạ giãy không thoát, tức đến mức bốc hỏa, lập tức hóa lại hình người.
Ngọn lửa bùng lên, lao thẳng về phía Đông.
Đông lùi một bước, hàn khí trên người bốc lên, trong chớp mắt dập tắt toàn bộ ngọn lửa.
Băng hỏa đối đầu, khí thế càng lúc càng dữ dội.
Giống như hai Huyễn thú cấp thấp bất ngờ đụng độ, Đông và Hạ lao vào nhau, phẫn nộ bùng phát không kiểm soát.
Nghe đồn, Huyễn thú một khi không thể phát tiết cảm xúc, sẽ không ngừng bạo động — cho đến khi chết.
Đã từng có Huyễn thú lạc vào chiến trường, bị chọc giận rồi phát cuồng, khiến cả hai phe tử trận toàn bộ.
“Hở?”
La Dương bị cảnh tượng máu lửa trước mắt dọa đến ngây người, mắt tròn xoe, miệng há hốc.
Cậu đứng đơ tại chỗ, quên cả chạy trốn.
“Pi pi ~~”
Bảo vệ bệ hạ!
Một đám Huyễn thú hình cầu lông đen lao tới, kéo La Dương rời khỏi chiến trường, đồng loạt phát ra tiếng kêu.
Một khi Huyễn thú khai chiến, không ai có thể ngăn cản.
Chúng là những cỗ máy giết chóc trong truyền thuyết — cuồng bạo, vô lý trí.
Huống hồ đây lại là hai thủ lĩnh.
Nhưng khi họ nhìn thấy biểu cảm hoảng hốt của La Dương, cả hai lập tức dừng lại.
Không ai có thể ngăn Huyễn thú bạo động — trừ Vương.
Từ khi sinh ra đến nay, đây là lần đầu tiên họ khắc chế được cơn giận.
Đối với một chủng tộc vốn quen với việc phát tiết cảm xúc bằng hủy diệt, đây là một cảm xúc xa lạ.
Thế nhưng… họ lại làm được một cách dễ dàng.
Vì Vương.
Đông và Hạ đồng thời quỳ một gối xuống đất, cúi đầu xin lỗi.
Trong lòng họ, cơn phẫn nộ bị ép lùi, chỉ còn lại niềm vui sướng khi tìm được Vương.
“Bệ hạ… xin ngài trách phạt.”