Ông lão bị đá ngã sõng soài trên mặt đất, vẫn cố chấp bám lấy chân La Dương không buông.

La Dương giãy giụa mấy lần, không thoát ra được, liền giơ chân lên định đá thêm vài cái vào mặt đối phương. Cảnh tượng thoáng chốc trở nên đầy mùi máu tanh.

Một bạn nhỏ chừng năm sáu tuổi, đầu đội tai thỏ dựng thẳng, lông tơ rung rung theo nhịp thở.

Cậu nhe răng, cố tình làm bộ hung dữ, trông như một con mèo nhỏ đang nổi giận.

Chỉ là, sát khí không đủ, mềm mại lại có thừa.

Xích Tiêu: “Nguyên soái, ngài thật sự có khả năng bị hắn khi dễ.”

Tấn Uyên: “Ngươi làm sao còn nói được?”

Xích Tiêu: “Tôi có quyền tự chủ hạn chế, vẫn khống chế được hệ thống giọng nói.”

Tấn Uyên: “……”

Ngay khi tình hình sắp chuyển biến xấu thêm, Tấn Uyên kịp thời ra mặt. Ông lão được xe cứu thương đưa đi, La Dương không phải chịu bất kỳ trách nhiệm nào.

La Dương đứng bên cạnh, nhìn bộ cơ giáp bạc của Tấn Uyên, ánh mắt đầy sợ sệt.

Cậu vừa được phổ cập kiến thức: đây là đại nguyên soái giết người không chớp mắt, hung tàn vô cùng, thường xuyên đánh chết người.

Vậy mà hiện tại, vị nguyên soái khát máu này lại đưa cậu về nhà.

Trong căn lều tạm bợ ở hạ thành, cơ giáp bạc khoanh tay đứng lặng.

Trên nóc nhà có hai lỗ thủng lớn, có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao. Vết máu trên mặt đất đã được xử lý sạch sẽ. Trong phòng không có giường, góc tường chất đầy rơm rạ khô khốc.

Nghèo đến mức này, chắc không ai giả mạo được.

Tấn Uyên: “Đây là nhà của ngươi?”

“Đúng vậy.” La Dương nhéo nhéo tay nhỏ, chạm vào tai thỏ, giọng lí nhí, “Nguyên soái đại nhân, tôi vô tội. Tôi không vi phạm pháp luật Liên Bang. Tôi chỉ có lòng tốt đỡ lão già đó, là ông ta vu oan tôi.”

Bộ dáng cậu đầy ủy khuất, hoàn toàn khác với khí thế vừa rồi khi đá người già.

Giọng nói mềm như bánh mật, biểu cảm như một người bị hại đáng thương.

Có người đúng là kỳ diệu như vậy—khi nổi giận, tai thỏ dựng thẳng, lông tơ trên tai cũng dựng lên theo.

Giờ phút này, tai cụp xuống, dáng vẻ đáng thương vô cùng, mềm mại dễ bị bắt nạt, như một chiếc bánh mềm vừa ra lò.

Tấn Uyên không nói gì, chỉ lặng lẽ đánh giá cậu một lúc.

Sau đó, lạnh nhạt mở miệng: “Tôi thấy cậu đánh người, lại là người già, tội thêm một bậc.”

Xích Tiêu dùng tần số chỉ Tấn Uyên nghe được nói: “Nguyên soái, ngài dọa vị hôn phu như vậy, đối phương sẽ không đồng ý kết hôn với ngài đâu.”

Tấn Uyên lãnh đạm đáp: “Tôi theo chủ nghĩa không kết hôn.”   (Editor: 🤨📸)

Xích Tiêu bình tĩnh ghi chú: Nguyên soái cả đời không kết hôn.

Quả nhiên, La Dương bị dọa đến mông nhỏ căng thẳng, cái đuôi phía sau kẹp chặt giữa hai chân, tai thỏ cũng cuộn lại, dán sát vào đầu.

Tấn Uyên híp mắt, nhìn cậu biến hóa, tiếp tục nói: “Cậu sẽ bị bắt vào ngục giam.”

“A?!” La Dương nghe thấy hai chữ “ngục giam”, nước mắt lập tức lưng tròng, hai tay hoảng hốt ôm lấy mặt.

Cậu bỗng nhớ ra, trước kia người hầu từng nói: phạm pháp sẽ bị cảnh sát bắt vào ngục, trong đó có nhiều cai phục, phạm nhân mới sẽ bị đánh hội đồng, còn phải cống nạp để được yên thân.

La Dương lắc đầu, giọng mang theo chút nghẹn ngào, cố gắng phân trần: “Nguyên soái đại nhân, tôi thật ra vẫn là vị thành niên. Vị thành niên hình như không bị bắt vào ngục giam.”

Tấn Uyên: “Ngày mai cậu tròn 18 tuổi. Thành niên rồi. Ngày mai tôi sẽ đến bắt cậu.”

“A a a.” La Dương duỗi tay ôm lấy tai thỏ, nói năng lắp bắp: “Tôi hôm nay đánh người, nhưng ngày mai tôi sẽ không đánh người…”

Ngay sau đó, La Dương đáng thương vô cùng, giọng mềm như sữa vang lên đầy bảo đảm: “Ngày mai tôi nhất định sẽ ngoan!”

Xích Tiêu: "Vị hôn phu của ngài trật tự rõ ràng, không bị ngài lừa đâu.”

Lúc này, Tấn Uyên mới thu hồi cơ giáp, lộ ra mái tóc bạc, quân phục chỉnh tề cùng gương mặt tuấn tú lạnh lùng.

La Dương cúi đầu từ đầu đến cuối, hai mắt chỉ dám nhìn chằm chằm mũi chân mình.

Nghe thấy tiếng cơ giáp thu hồi, cậu khẽ ngẩng mắt lên, ánh nhìn dừng lại ở chiếc cúc áo kim sắc trên cổ tay áo Tấn Uyên.

Chiếc cúc nhỏ hình tròn, mặt trên khắc hoa văn phức tạp. Càng nhìn càng thấy quen, giống hệt chiếc “giày thủy tinh” trong túi của cậu.

Đây là…Cô gái ốc đồng?

La Dương đánh bạo ngẩng đầu, ánh mắt chuyển lên gương mặt Tấn Uyên.

Quả nhiên!

Tấn Uyên tỏa ra vẻ uy nghiêm của kẻ trên cao nhìn xuống, ánh mắt sắc như dao. Chỉ một cái liếc nhẹ cũng đủ khiến người ta lạnh sống lưng.

Nhưng La Dương không sợ. Trong lòng cậu căng thẳng, nhưng lại hơi thả lỏng. Tai thỏ trên đầu cũng từ từ dựng lên.

Wow, thì ra là người một nhà.

Cậu cảm nhận được cảm xúc của đối phương—chỉ là mím môi, biểu cảm nhàn nhạt, không hề nghiêm khắc. Cái đuôi đang kẹp chặt cũng được thả lỏng.

Nguyên soái đại nhân không ghét cậu.

Trước kia khi bị thương, sắc mặt Tấn Uyên tái nhợt, trông như một bệnh mỹ nam yếu ớt. Giờ đây đã hồi phục, sắc mặt hồng nhuận, chỉ có giữa mày vẫn lạnh lùng xa cách.

“Ba ngày trước, là ai đã cứu tôi?” – Tấn Uyên hỏi.

La Dương ngẩng đầu, chớp chớp đôi mắt to, lông mi còn vương nước mắt.

Cậu giơ tay nhỏ lên: “Là tôi! Là tôi cứu anh!”

Thấy Tấn Uyên lộ vẻ nghi hoặc, La Dương chủ động tiến lên, nhón chân, dùng ngón trỏ chạm nhẹ vào ngực hắn: "Anh bị thương ở đây. Toi dùng ngọn lửa màu cam trong thân thể để cứu anh.”

Nghe đến “ngọn lửa màu cam”, ánh mắt Tấn Uyên lóe lên một tia sáng: “Ngọn lửa màu cam? Có thể gọi ra lần nữa không?”

“Không thể.” – La Dương lắc lắc tai thỏ, cúi đầu thở dài – “Ngọn lửa màu cam trốn mất rồi, không chịu ra nữa. Nhưng tôi bảo đảm, thật sự là nó trong cơ thể tôi.”

Tấn Uyên trầm ngâm một lát, tiến lên một bước, đưa tay nhấc bổng La Dương lên giữa không trung, quan sát từ trên xuống dưới.

Tấn Uyên: “Xích Tiêu, tiến hành rà soát và kiểm tra.”

Một tia xạ tuyến từ vòng tay phát ra, quét toàn thân La Dương.

La Dương không nhìn thấy xạ tuyến, chỉ biết mình bị nhấc lên, cái đuôi và mông nhỏ lại căng thẳng kẹp chặt.

Phát hiện đối phương chỉ giơ cậu lên mà không làm gì khác, La Dương yên tâm.

Làm gì vậy, nâng lên cao sao?

Thú hai chân đúng là thích chơi mấy trò trẻ con như vậy, thật sự không có cách nào với họ.

La Dương phối hợp dang tay, nghiêng đầu cười toe toét, lộ ra hai chiếc răng nanh trắng nhỏ.

Cái đuôi phía sau cũng thả lỏng, hai tai thỏ nhẹ nhàng rung rung.

Xích Tiêu: “Nguyên soái, vị hôn phu của ngài đáng yêu quá, có thể mang cậu ấy về nhà không? Tôi muốn nuôi.”

Tấn Uyên: “Không được.”

Giọng nói hệ thống lập tức bị đóng lại.

Năm phút sau, Xích Tiêu truyền hình ảnh rà quét đến trước mắt Tấn Uyên.

Tấn Uyên liếc nhìn: “Có gì bất thường không?”

Giọng nói hệ thống được mở lại.

Xích Tiêu: “Cậu ây rớt một chiếc răng. Căn cứ vào phát triển lợi, đó là răng sữa. Nguyên soái, vị hôn phu của ngài xác thực là bé răng sữa.”

Tấn Uyên: “……”

Giọng nói hệ thống lại bị đóng.

Khi La Dương được thả xuống, cậu chủ động nhào tới, biến thành một cục lông mềm mềm, ôm lấy chân Tấn Uyên.

Tấn Uyên hơi sững người, định giơ tay đẩy ra.

La Dương dùng đầu dụi nhẹ vào chân hắn, giọng mềm mại ngây ngô vang lên: “Tôi thực sự rất thích anh.”

Yêu cầu người khác báo ân đúng là hơi xấu hổ, chỉ có thể nói bóng gió, hy vọng “Cô gái ốc đồng” hiểu ý mà đưa cậu về nhà.

La Dương từng thấy vô số mèo lưu lạc dùng chiêu này để tìm người hầu. Mèo lưu lạc không biết nói, chỉ biết kêu “meo meo”.

Cậu lợi hại hơn mèo lưu lạc một vạn lần—cậu biết nói lời dễ nghe.

Đôi mắt đen láy ngập nước, đầy kỳ vọng.

Tấn Uyên hô hấp cứng lại, đứng bất động tại chỗ.

~

Trong đêm tối, cơ giáp bạc lặng lẽ bay giữa không trung. Nhìn kỹ sẽ thấy, đôi tay cơ giáp đang nâng một đứa bé.

Gió lạnh đêm đông thấu xương, nhưng bé con không hề cảm thấy chút lạnh nào.

Lớp phòng hộ của cơ giáp đã mở ra, bao bọc đứa bé bên trong.

Giọng nói hệ thống của Xích Tiêu bị cưỡng chế đóng, không thể đặt câu hỏi.

Ở vùng địa cực âm mấy chục độ, nguyên soái chưa từng mở phòng hộ tráo. Hôm nay là lần đầu tiên.

Khí hậu hiện tại chưa tới mức linh độ, đứa nhỏ trên người toàn là lông xù, hẳn là không sợ lạnh. Vậy nguyên soái vì sao lại mở phòng hộ tráo?

Xích Tiêu mở bản ghi nhớ, ghi lại câu hỏi này.

Còn nữa—vừa rồi không phải nói sẽ không mang đứa bé về nhà sao?

Hiện tại lộ tuyến phi hành lại hướng về phía nhà.

Giờ kỳ phản nghịch của nguyên soái phản nghịch tới thì đã quá muộn.

“Xin chào, tôi tên là La Dương, nhũ danh* Mị Mị.” – La Dương quay đầu lại, đôi mắt sáng lấp lánh – “Anh có thể gọi tôi là Mị Mị. Tôi nên gọi anh là gì đây?”

*Nhũ danh là tên gọi lúc nhỏ, thường dùng trong gia đình, mang tính thân mật và không phải tên chính thức

Nếu đã xác nhận là quan hệ chủ tớ, thì gọi đối phương là “Nguyên soái đại nhân” nghe có vẻ không còn thích hợp nữa.

Trước kia khi còn là mèo, chỉ cần kêu “meo meo” là được. Giờ đã biết nói, nếu vẫn “meo meo” thì lại thành có lệ quá.

Trong phim hoạt hình, những lời lễ phép đều khiến cậu bối rối.

“Tấn Uyên.” – Giọng nói lãnh đạm xuyên qua tiếng gió, truyền ra từ đôi môi mỏng.

“Nhũ danh thì sao?” – La Dương hỏi, giọng ngây ngô đầy tò mò.

“Không có nhũ danh.”

“Vậy… tôi có thể đặt cho anh một cái không?”

“…… Không thể.”

Tất cả mọi người ở trụ sở quân đội đều biết, nguyên soái rất ít nói, không thích mở miệng.

Nói ít làm nhiều—đó là phong cách nhất quán của nguyên soái.

Tối nay, số câu hắn nói còn nhiều hơn cả lúc hắn nói trong một vòng tuần tra.

Đêm khuya là thời điểm nguyên soái dễ bị kích động nhất. Tinh thần căng thẳng, cảm xúc bức bối, duy nhất có thể phát tiết là thông qua chiến đấu, giết chóc. Chỉ có vũ lực mới khiến hắn thư giãn khỏi sự sắc bén vô tận trong lòng.

Cho dù có chuyện khẩn cấp đến đâu, quốc hội hay quân bộ cũng sẽ không dám liên hệ nguyên soái vào giờ này.

Thế nhưng hiện tại, nguyên soái lại đang phi hành với tốc độ ổn định.

Một bông tuyết nhẹ nhàng rơi xuống trên lớp giáp bạc.

Toàn bộ thế giới, trong khoảnh khắc ấy, trở nên tĩnh lặng và yên bình.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play