Nghe thấy động tĩnh, bà Triệu mở cửa nhìn thử.
Từ Tiểu Khê vừa lúc gặp được bà. Cô nhận ra họ vì năm đó nguyên chủ từng về đây giải quyết công việc, hai người giúp đỡ không ít.
“Cháu chào bà Triệu.”
Tóc bà Triệu đã bạc trắng. Ban đầu ánh mắt bà đầy vẻ đề phòng nhưng nhìn một lát lại hơi nghi hoặc.
“Cháu là con nhà họ Từ à?”
Từ Tiểu Khê đáp một tiếng: “Dạ, cháu tên Từ Tiểu Khê.”
Bà Triệu lúc này mới chợt hiểu ra. Nhà họ Từ thật đáng thương, chẳng hiểu sao mấy năm ấy cứ gặp chuyện liên tục, cuối cùng chỉ còn lại một cô con gái và hai đứa trẻ, thật không dễ dàng.
“Cháu về ở luôn hả?”
“Dạ bà, cháu nghỉ việc rồi nên về đây tìm việc làm.” Từ Tiểu Khê đứng ở cửa nói chuyện, Hứa Hoài cũng xách túi đồ đi lên.
Bà Triệu nhìn cậu bé mặc đồng phục trường Nhất Trung: “Đây là đứa lớn của chị cháu à?”
Từ Tiểu Khê quay đầu gọi vào trong: “Hứa Hoài, lại đây chào bà đi con.”
Hứa Hoài đi tới chào rất lễ phép.
Bà Triệu thấy hai người đang bận nên không tiện nói nhiều.
“Vậy hai dì cháu cứ dọn trước đi. Thiếu gì thì sang nhà bà mà lấy.”
Từ Tiểu Khê cười đáp lời.
Hai dì cháu chạy thêm mấy chuyến mới mang xong đồ. Rau củ cho hết vào tủ lạnh, những thứ còn lại cũng được thu dọn gọn gàng.
Hứa Hoài ngồi xuống nhìn quanh một vòng. Nhà cửa sạch sẽ, điều hòa và tủ lạnh trong bếp đều mới.
Từ Tiểu Khê ngồi xuống chiếc ghế khác nghỉ một lát. Phòng khách còn thiếu bộ sofa, cô định ngày mai ra chợ nội thất xem thử.
“Sau này con ngủ chung với em một phòng. Dì sẽ chăm sóc tốt hai đứa.”
Căn nhà rất yên tĩnh, bên ngoài chỉ vang lên vài tiếng ồn ào xa gần.
Hứa Hoài ngồi đó rất lâu mới đáp một tiếng.
Từ Tiểu Khê nhìn đứa nhỏ này cảm thấy cũng không khó quản lý. Cậu chỉ hơi thích đánh nhau và học hơi yếu một chút, nhưng không sao vẫn còn sửa được. Nghĩ vậy cô đứng lên, hôm nay ở chợ cô có mua một miếng thịt dê và một túi bột mì năm cân. Cô nhớ nhà nguyên chủ ở quê còn năm mẫu ruộng cho người ta thuê, trước đây hàng quý đều gửi tiền cho cô, về sau có lẽ gửi thẳng bột mì luôn thì tốt hơn.
“Đói rồi phải không.” Vừa nói cô vừa mở túi bột mì ra. Trước khi về đây cô trả tiền gas qua ứng dụng, bếp gas còn tốt nên dùng được ngay. Cô lấy cái chậu mới mua rửa sạch rồi nhào một khối bột, trong bột đập thêm một quả trứng gà xong xuôi đậy lại cho bột nghỉ trước.
Tiếp theo cô rửa thịt dê. Vì đi muộn nên miếng thịt dê này được cắt ra từ một khối lớn, giá rẻ hơn bình thường một chút.
Hứa Hoài tự giác tới bên cạnh bóc hành giúp cô.
Từ Tiểu Khê biết rõ đứa cháu bị nguyên chủ bỏ mặc nhiều năm này không phải thiếu niên hư hỏng. Cậu chỉ hơi ngang bướng, phản nghịch và ít nói, trẻ con tuổi này đều vậy. Cô năm đó cũng như thế, sư phụ mất không ít công sức để chăm sóc cô.
Từ Tiểu Khê đem thịt dê ướp với rượu nấu ăn trước, rồi xử lý nồi mới, đổ một chậu nước lớn lên bếp đun sôi.
Xong xuôi cô ngồi xổm trong bếp lấy thìa cạo vỏ gừng.
Hai dì cháu đều ít nói. Đợi đến khi xử lý nồi xong cả hai cũng không mở miệng thêm câu nào.
Từ Tiểu Khê nhanh nhẹn thái thịt dê thành từng lát mỏng, làm nóng chảo rồi đổ dầu vào. Cô cho thịt dê vào đảo đều rồi thêm hành, gừng và muối, đảo đến khi thịt xèo xèo tiết dầu thơm phức cả nhà. Thực ra nấu ăn quan trọng nhất là độ lửa và tỷ lệ gia vị, hôm nay chuẩn bị chưa đủ, hôm khác cô ra chợ tự mua gia vị về phối hợp sẽ càng thơm ngon hơn.
Nhà bà Triệu cũng đang nấu cơm. Ngày thường bà với ông chỉ ăn uống đơn giản, tối nay định nấu ít canh gạo, hâm nóng lại mấy cái sủi cảo từ trưa và làm một đĩa dưa chuột trộn.
Ông Uông mặc áo ba lỗ, tay cầm quạt ngồi trong phòng khách xem tivi, đột nhiên ngửi thấy mùi thơm.
“Ai đang nấu cơm vậy nhỉ, khu này người quen cả nhưng đâu thấy ai nấu thơm vậy bao giờ.”
Bà Triệu vừa rót cốc nước vừa nói: “Hay là cháu gái nhà họ Từ đối diện. Hôm nay nó mới về, lúc nãy tôi gặp nó xách lên nhiều đồ lắm, nói sẽ không về Đế Đô nữa.” Con bé này giỏi thật vừa về một ngày mà nhà cửa gọn gàng, tối còn tự nấu ăn.
Phải công nhận thơm thật.
“Đây là thịt dê hả?”
Ông Uông cũng ngửi thấy mùi đúng là thịt dê: “Bà nó, ngày mai ra chợ mua ít thịt dê về đi.” Ông ngửi thôi đã thấy thèm rồi.
Bên này Từ Tiểu Khê múc thịt dê vừa xào ra bát. Cô đổ thêm nước sôi vào nồi, lấy bột đã nghỉ cán mì trên thớt. Bột nghỉ đủ thì làm mì ngon nhất.
Nước vừa sôi thì mì cũng cán xong, cô bỏ mì vào nồi, đổ thịt dê đã xào vào chung. Hành lá bóc sẵn cắt nhỏ, đợi mì sôi lại thì rắc hành vào.
Hứa Hoài ở bên cạnh bắt đầu nuốt nước miếng.
“Lấy bát lại đây.” Từ Tiểu Khê nêm thêm gia vị rồi nói.
Hứa Hoài lấy hai cái bát đặt bên cạnh nồi, múc đầy mì vào cả hai bát.
Từ Tiểu Khê nghĩ phòng khách thiếu một cái bàn ăn, về sau hai dì cháu ăn cơm ở nhà nhưng giờ không có chỗ bày.
Hứa Hoài không sợ nóng, bưng một bát mì, ngồi xổm xuống bắt đầu ăn ngay.
Từ Tiểu Khê không vội, cô bóc hai tép tỏi bỏ vào bát cậu một tép.
“Ăn mì không ăn tỏi mất nửa phần ngon.”
Hứa Hoài ăn bát mì thịt dê cán tay, sợi mì dai, nước dùng thơm, thịt dê đậm đà thêm chút hành lá, cậu nhanh chóng ăn hết một bát rồi đứng lên múc thêm bát nữa.
Từ Tiểu Khê ăn một bát mới vơi một nửa. Điều hòa mới mở nên nhà không nóng lắm.
Hứa Hoài ăn ba bát liền, trán đầy mồ hôi nhưng ăn rất sạch.