Nồi sạch trơn cũng may lúc nhào bột Từ Tiểu Khê cố ý đong dư thêm một bát, làm nhiều hơn để cho mấy cậu con trai tuổi ăn tuổi lớn ăn đến no.
“Ăn xong thì đi rửa bát với nồi nhé.” Cô chỉ vào phòng bếp rồi quay về phòng ngủ sắp xếp lại hành lý. Đồ đạc của cô vẫn chưa kịp dọn, ngày mai có chuyển phát nhanh quần áo mùa đông gửi tới.
Từ Hoài thành thật rửa bát trong bếp, thấy cơm nhà đúng là ngon thật.
Từ Tiểu Khê dọn khăn tắm, sắp xếp gọn đồ dùng vệ sinh trong nhà tắm. Nghĩ tới hai đứa nhỏ hình nhưchẳng có mấy bộ đồ, ngày nào cũng mặc đồng phục, sau này còn phải mua thêm quần áo. Cái gì cũng cần tiền. Cô thở dài ngồi xuống mép giường, phải tranh thủ kiếm tiền thôi.
Từ Hoài thu dọn xong bếp rồi về phòng mình.
Từ Tiểu Khê đang trải giường cho cậu, đặt chiếu mỏng lên đệm phủ thêm một lớp chăn nhẹ, lấy thêm một cái chăn để đêm đến còn đắp bụng cho đỡ lạnh.
“Con đi tắm đi, khăn màu xanh là của con. Quần áo thì mặc tạm cái này.” Cô đưa cho cậu một chiếc áo thun rộng tay của mình.
Từ Hoài nhìn cái áo mà thấy ngại, trông kỳ lắm.
Từ Tiểu Khê không nói nhiều, nhét luôn vào tay cậu.
“Mau lên, mai còn phải dậy sớm đến trường tiểu học Lục Nhất xem tình hình của Từ Trì.”
Trước đó, nguyên chủ đã nhờ trường sắp xếp một cô giáo sinh hoạt cho Từ Trì, phụ trách thay đồ, giặt giũ và ăn uống.
Từ Hoài cầm quần áo rồi đi tắm.
Từ Tiểu Khê ngồi trong phòng nghĩ kế sinh nhai. Có thể đi bán hàng rong hoặc xin làm ở tiệm cơm, vừa làm vừa tiết kiệm tiền, sau này mở một quán nhỏ của mình cũng đủ để nuôi sống ba người.
Tắm xong đã mười một giờ, nằm xuống giường cô mới thấy yên lòng. Đêm đó cô ngủ rất sâu. Sáng hôm sau, tám giờ chuông báo thức reo, cô vừa ra khỏi phòng đã thấy bữa sáng đặt trên băng ghế một cốc sữa đậu nành, hai cái bánh bao, còn Từ Hoài ngồi bên cạnh.
“Con mua đấy à?”
Từ Hoài gật đầu.
Từ Tiểu Khê rửa mặt thay đồ, ăn sáng xong đưa Từ Hoài ra ngoài. Hai người vừa ra cửa thì gặp bà Triệu từ dưới tầng đi lên.
“Tiểu Khê ra ngoài à?”
Cô cười đáp: “Bà ăn sáng chưa?”
Bà Triệu vẫn cầm chiếc quạt nan, mới đi dạo về nhưng trời bắt đầu nóng nên quay về sớm. “Ăn rồi, tối qua nhà cháu nấu thịt cừu đúng không? Thơm ghê, đến nhà bà cũng ngửi thấy mùi.”
“Dạ, tối qua cháu làm mì cán tay nấu với thịt cừu, Từ Hoài ăn ba bát liền. Trưa mai cháu gói sủi cảo, bà đừng nấu cơm nhé, cháu làm xong sẽ mang qua.”
Trong trí nhớ của nguyên chủ, Từ Trì thích ăn sủi cảo nhất. Hôm nay thứ Sáu, ngày mai thứ Bảy, ở nhà gói cho bé ăn là vừa.
Bà cụ cười rạng rỡ: “Vậy bà không khách sáo nữa. Cháu đi lo việc đi, người trẻ ai cũng bận rộn.”
Từ Tiểu Khê mới đưa Từ Hoài ra ngoài.
Hai người đi chợ trả xe cho chú Lưu, tiện mua hai cây kem tặng cháu trai chú để cảm ơn.
Lúc này đã hơn chín giờ, dự báo thời tiết hôm nay nắng nóng cực độ, nhiệt độ cao nhất có thể lên tới ba mươi sáu độ.
Trường tiểu học Lục Nhất cách nhà rất gần băng qua đèn xanh đèn đỏ là tới. Quanh trường có nhiều quán ăn nhỏ, vài sạp tạp hóa bán đồ vặt như que cay hay hình dán.
Từ Tiểu Khê đến cổng trường tiểu học mới gọi điện thoại cho giáo viên sinh hoạt của Từ Trì.
Cô giáo họ Lý, là người năm nay cô mới đổi cho bé. Trước đó Từ Hoài từng gọi điện nói cô giáo cũ nấu ăn không ngon.
Cô Lý từ trong trường đi ra, cô cũng có con nhỏ, hiện tại đang phụ trách năm đứa.
“Chào dì nhỏ của Từ Trì.”
Từ Tiểu Khê bắt tay cô rồi cùng vào trường. Cô Lý đưa họ tới ký túc xá.
Cô giáo rót trà mời: “Tôi đang định gọi cho cô đây.”
“Có chuyện gì vậy?”
Cô Lý ngồi đối diện thoáng ngập ngừng: “Chuyện là thế này. Có lẽ tôi không thể tiếp tục chăm sóc Từ Trì được nữa. Thật ra tôi nghĩ người nhà nên tự chăm thì tốt hơn. Thằng bé ít nói gần như không chịu giao tiếp.”
Nghe vậy, Từ Tiểu Khê cau mày: “Ít nói chuyện à?”
Từ Hoài đứng bên cạnh cũng lo lắng: “Không thể nào, em con học giỏi lại rất nghe lời.” Câu cuối cậu nghẹn lại, không nói tiếp.
Cô Lý cũng biết không nên nói quá nặng: “Có thể là do không quen người ngoài nên không thích trò chuyện thôi.”
Từ Tiểu Khê biết cô đã nói rất khéo: “Vậy cảm ơn cô nhiều. Tôi từ Đế Đô về rồi, sau này có thể tự chăm em ở nhà.”
Cô Lý nhẹ cả người. Giữ con người ta nếu suôn sẻ thì không sao chứ lỡ có chuyện thì đúng là chẳng biết đổ cho ai.
“Vậy để tôi thu dọn đồ đạc của em.”
Cuối tuần Từ Trì cũng ở lại ký túc xá nên đồ đạc cũng khá nhiều, gom lại được cả túi lớn.
Từ Tiểu Khê cầm theo túi đồ, cùng Từ Hoài ghé lớp xem Từ Trì một chút.
Khác với Từ Hoài, Từ Trì học rất tốt, cũng chưa từng gây sự hay đánh nhau.
Hai người không gọi em ra.
Từ Tiểu Khê đưa Từ Hoài rẽ vào khu “hang chuột” nơi bán quần áo sớm nhất trong huyện. Trước kia là một sân lớn, sau này chủ đất cho thuê toàn bộ, chia thành từng gian nhỏ san sát như hang chuột nên mới có tên đó.
Cô mua cho hai đứa mỗi người hai bộ đồ mùa hè, thêm vài tấm chăn mỏng rồi về nhà.
Về tới nơi, cô nhờ Từ Hoài dọn phòng chứa đồ cũ. Căn phòng không có cửa sổ nên khá tối, bên trong có mấy kệ gỗ lớn, còn có một chiếc tủ kiểu cũ, cô không thể tự bê ra ngoài.
“Con dọn luôn mấy cái này, gọi thu mua phế liệu dưới tầng hỏi xem ông có lấy không.”
Từ Hoài đáp một tiếng rồi đeo đôi găng tay trắng bắt đầu dọn.