Từ Tiểu Khê mở tủ ra, bên trong đủ thứ linh tinh: tua vít, đinh, cờ-lê rỉ sét và một túi ni lông màu đỏ, mở ra bên trong là một tờ giấy đỏ, nhìn kỹ mới biết là giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà.

“Số mười tám ngõ Ô Thạch.” Mà tên chủ hộ chính là cô.

Từ Hoài vừa bê một giá lớn ra ngoài, quay lại thấy cô đứng yên tại chỗ.

Từ Tiểu Khê vẫy tay gọi cậu lại: “Ngõ Ô Thạch số mười tám ở đâu?”

“Ngay hẻm bên cạnh trường mình.”

Từ Tiểu Khê nhìn diện tích ghi trên giấy hai mươi chín mét vuông, là căn hộ tầng trệt. So với khoản tiền hiện tại, đủ để sắm ít đồ dùng rồi mở một quán nhỏ chắc không thành vấn đề.

Ngay cả nguyên chủ cũng không biết có căn nhà này, có lẽ ba mẹ cô để lại, chỉ là tai nạn đến quá đột ngột chưa kịp nói cho cô biết.

Từ Tiểu Khê nghĩ bụng vậy là chiều có việc làm rồi nên hai người ăn một bữa cơm đơn giản rồi ngủ trưa, đến chiều liền tới số mười tám ngõ Ô Thạch. Cứ đi thẳng ra khỏi ngõ, rẽ phải thêm 100 mét nữa sẽ thấy cổng trường Nhất Trung đối diện.

Cánh cửa gỗ cũ kỹ khóa bằng một ổ khóa đã bạc màu, Từ Tiểu Khê dùng chiếc chìa lấy từ trong túi mở thử, vừa vặn mở được. Bên trong phủ đầy bụi, nhưng may không phải nhà thô, nó đã được sửa sang hoàn chỉnh.

Từ Tiểu Khê nghĩ có người làm thì không nên để phí, liền đi mua cây lau nhà với chậu nhựa bảo Từ Hoài dọn dẹp.

Từ Hoài là đứa rất nghe lời, bảo làm gì là làm nấy chẳng kêu ca mệt mỏi.

“Mai con muốn ăn gì? Ngoài sủi cảo ra còn thích món nào không?” Từ Tiểu Khê đưa cậu chai nước.

Từ Hoài nhận lấy, lau mồ hôi trên trán: “Dì thật sự không đi nữa sao?”

Từ Tiểu Khê hiểu cảm giác của cậu: “Đừng lo. Dì không đi, mấy năm qua dì học được ít tay nghề, dự định về đây mở quán. Hồi ông bà mới mất, mẹ con từng nói dì là người thân nhất còn lại của mẹ trên đời. Giờ đến lượt dì nói với hai đứa, dì cũng là người thân nhất của các con.”

Mắt Từ Hoài đỏ lên, gật đầu thật mạnh.

Từ Tiểu Khê cười vỗ vai cậu: “Có thể gọi cô là dì chưa?”

“Dì ơi.” Từ hôm qua tới giờ, cậu vẫn chưa gọi cô một tiếng nào.

“Làm tiếp đi nhé, năm giờ chúng ta phải đến trường đón Từ Trì.”

Bốn rưỡi, hai người mới dọn xong. Sàn nhà lát gỗ, trong phòng chỉ có hai cái ghế gỗ, ngày mai phải ra chợ tìm thợ đặt bàn ghế. Bếp gas đã lắp sẵn, cô phải chạy đi lo giấy phép kinh doanh.

Từ Tiểu Khê có rất nhiều việc phải làm.

Vừa khóa cửa chuẩn bị rời đi thì gặp hai cô hàng xóm đang ghé đầu vào nhìn.

Thấy họ bước ra, một cô cười ngại: “Căn nhà này bỏ không mấy năm rồi, cứ tưởng chẳng có ai ở.”

Từ Tiểu Khê nhìn thấy các bà đang trông cháu nhỏ: “Mấy năm nay tôi không về quê.”

Cô kia ừ một tiếng rồi không nói thêm.

Từ Tiểu Khê không nấn ná, cùng Từ Hoài đi bộ đến trường tiểu học Lục Nhất, mất chừng hai mươi phút, hai người đứng đợi ở cổng.

Lúc này cổng trường đông nghịt người, toàn là phụ huynh đến đón con, xe điện đỗ kín một hàng.

Cô Lý dắt Từ Trì ra khỏi cổng, vừa thấy Từ Tiểu Khê liền vẫy tay.

“Bên này.”

Từ Tiểu Khê nhìn Từ Trì mặc đồng phục chỉnh tề, đầu húi cua, sạch sẽ gọn gàng. Đôi mắt rất giống cô, nhìn là biết cô Lý đã dành rất nhiều tâm huyết để chăm sóc.

“Cảm ơn cô Lý.”

Cô Lý giao Từ Trì cho Từ Tiểu Khê, coi như chính thức hoàn thành nhiệm vụ. “Không cần khách sáo.” Cô Lý không ở lại lâu, quay vào trường, công việc vẫn còn nhiều.

Từ Tiểu Khê khom người nhìn bé: “Từ Trì, chào con. Cô là dì của con, chúng ta về nhà nhé?”

Từ Trì nhìn cô rồi nhìn Từ Hoài đang đứng bên cạnh.

“Chào dì ạ.”

Từ Tiểu Khê xoa đầu cậu.

“Ngoan lắm, mình về nào.”

Từ Hoài xách cặp giúp em.

“Đói chưa? Mai dì ra chợ mua thịt làm sủi cảo, dì nhớ con thích ăn sủi cảo nhất.” Từ Tiểu Khê nắm tay bé.

Từ Trì chỉ vâng một tiếng.

Từ trường về nhà phải vòng qua đèn giao thông. Hôm nay Từ Tiểu Khê làm không ít việc, người hơi mệt nên ghé dưới nhà mua ba suất bún cá cay, thêm hai chiếc bánh kẹp thịt, phần cô ăn không nhiều.

Từ Trì ăn uống rất ngoan, ăn xong liền lấy sách ra làm bài tập, ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh.

Từ Tiểu Khê không cố ý quan sát bé. Ban đầu cô rất lo lắng, nhưng từ khi gặp nhau đến lúc về nhà, thấy cậu bé tuy không chủ động thân thiết, nhưng có lẽ chỉ là chưa quen cách giao tiếp. Khi còn quá nhỏ đã bị gửi vào trường nội trú, sau này từ từ bù đắp, chắc cũng ổn thôi.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play