Bố Trương Tuyền đứng dậy khỏi ghế bên cạnh đi tới kéo tay áo mẹ Trương Tuyền ra hiệu bà ấy xin lỗi.
Mẹ Trương Tuyền không còn cách nào khác ngoài nói lời xin lỗi.
Thầy Châu thấy việc hòa giải đã xong, liền đưa cho họ kết quả xử lý của trường: hai học sinh vi phạm kỷ luật, mỗi người bị đình chỉ học về nhà tự kiểm điểm hai ngày.
Bố mẹ Trương Tuyền đưa Trương Tuyền về trước.
Từ Tiểu Khê nhìn Từ Hoài vẫn không chịu ngẩng đầu sau khi cảm ơn thầy Châu thì dẫn cậu về.
Hai người đi trước đi sau trong sân trường, đã hơn năm giờ chiều.
Từ Tiểu Khê quay đầu nhìn cậu, mười bốn tuổi, cao một mét tám cao hơn mình cả cái đầu. “Dì đưa con đi xem vết thương trước.”
“Dì khi nào đi?”
Hai người đồng thanh lên tiếng.
Từ Tiểu Khê quay đầu lại không nhìn rõ biểu cảm trên mặt cậu.
“Dì từ chức rồi, chuyển về đây sống. Đi xem vết thương cho con trước đã.”
Từ Hoài hơi không tin nhưng cũng không nói thêm, khập khiễng đi theo sau.
Từ Tiểu Khê tìm một phòng khám nhỏ gần trường cho cậu sát trùng và băng bó, lấy thêm thuốc sát trùng và băng gạc để về nhà tự thay thuốc.
Ông cụ ở phòng khám nhỏ nhìn đồng phục trên người Từ Hoài, tay vẫn làm việc không ngừng, đeo kính lão lải nhải: “Mấy đứa trẻ bây giờ không nghe lời chút nào, vết thương này trên mặt mà nhích lên xíu nữa là trúng mắt rồi.”
Băng bó chỉ năm tệ. Từ Tiểu Khê cảm ơn rồi trả tiền.
Từ Hoài mím môi đứng ở cửa phòng khám: “Con về trường.”
Từ Tiểu Khê hơi cau mày: “Về trường cái gì? Con bị đình chỉ học hai ngày rồi, về trường cũng không đi học được.”
“Về nhà thì không có chỗ ở, con có thể ở kí túc xá, không lên lớp học.” Từ Hoài lâu rồi không về nhà. Cậu thường đến trường tiểu học thăm em trai vào thứ bảy chủ nhật, sau đó hai người đều quay lại trường của mình.
Từ Tiểu Khê không tiếp lời, dẫn cậu đến bến xe buýt. Xe buýt ở huyện nhỏ rất chậm, cô đang cân nhắc mua một chiếc xe điện.
“Đi chợ với dì.”
Từ Hoài không phản bác, chỉ theo cô lên xe.
Chợ ở khu phố cổ nằm trong một khu chợ có mái che, bên trong bán đủ thứ rau củ, vừa rẻ lại vừa nhiều.
Từ Hoài đút tay vào túi áo đồng phục, bước theo sát bên cạnh.
Từ Tiểu Khê vào trong, đi thẳng đến các cửa hàng bán nồi niêu xoong chảo. Lúc này trời đã gần tối, các cửa hàng chuẩn bị đóng cửa. Chủ các cửa hàng đều là hàng xóm nhiều năm, tuổi cũng khoảng bốn năm mươi. Mùa hè oi bức nên hầu như ai cũng cầm quạt cói trên tay. Trước cửa hàng đặt một chiếc ghế để họ ngồi đó tán gẫu hoặc lướt điện thoại.
Người trẻ tuổi ở lại huyện rất ít.
Từ Tiểu Khê chọn xong một số đồ gia dụng như nồi niêu xoong chảo: “Bà chủ, mấy thứ này tổng cộng hết bao nhiêu tiền?”
Bà chủ là một phụ nữ khoảng năm mươi tuổi, trông có vẻ vội vàng dọn hàng về nhà: “Cô gái, cháu lấy hết chỗ này à?”
Từ Tiểu Khê mua một cái chảo xào rau, một cái nồi hấp, ba cái bát, một hộp đũa, sáu cái đĩa, một con dao thái rau củ, muôi lớn và mấy thứ lặt vặt khác. Nghe bà chủ, cô gật đầu.
Bà chủ xua tay: “Hai cái nồi này không bớt giá cho cháu được, đũa coi như quà tặng cháu nhé. Tổng cộng một trăm tệ.”
Từ Tiểu Khê không trả giá: “Từ Hoài, con tới lấy đi.”
Từ Hoài vốn đứng sau tay đút túi quần thảnh thơi, nghe gọi tên, nhìn đống nồi niêu xoong chảo đó, tiến lên một bước xác nhận với giọng điệu nghiêm túc lần nữa: “Dì thật sự không đi sao?”
Từ Tiểu Khê chỉ bình tĩnh 'ừ' một tiếng.
Từ Hoài nhìn đống đồ này cũng biết không thể cầm hết được.
Từ Tiểu Khê cũng nhận ra: “Bác gái, ở đây có xe nào cho cháu mượn được không? Chúng cháu không mang hết được, nhà chúng cháu ở ngõ Nam Hương.”
Bà chủ vừa nhìn Từ Tiểu Khê biết ngay đang mua đồ cho nhà mới, liền quay sang cửa hàng bán nước bên cạnh: “Ông Lưu ơi, cái xe ba bánh điện nhà ông đâu rồi? Con bé này mua nhiều đồ quá không cầm hết được.”
Ông Lưu vẫn còn ngậm điếu thuốc trong miệng, nhìn thấy một cô bé và một cậu học sinh liền dụi điếu thuốc bằng một tay, tay kia lấy chìa khóa từ trong ngăn kéo ra.
“Cho cô này, cái xe màu xanh lá cây ở ngoài đó. Mai qua trả tôi là được .”
Từ Tiểu Khê 'a' một tiếng: “Cháu cảm ơn chú, cháu tên Từ Tiểu Khê, nhất định cháu sẽ mang đến trả chú.”
Ông Lưu xua tay không để tâm. Ông sống ở đây mấy chục năm rồi, cả huyện Giang này chẳng có ai mà ông không quen biết.
Từ Tiểu Khê thanh toán xong thì bảo Từ Hoài chuyển đồ lên xe. Cô mua thêm một số thứ khác cần dùng và rau củ. Ban đầu cô định mua ít thôi, nhưng nhân tiện có xe nên dứt khoát mua sắm đầy đủ luôn.
Ra khỏi cửa chợ, Từ Hoài lập tức lên xe điện.
“Con biết lái, dì ngồi đây đi.”
Từ Tiểu Khê không ngăn cản, hôm nay cô hơi mệt.
“Bắt đầu từ ngày mai dì sẽ đến trường xin cho con và em con không ở ký túc xá nữa, về nhà ở hết đi.” Cô nhớ lại ký ức của nguyên chủ chị gái đã đối xử tốt với mình thế nào. Sau khi chị gái mất, nguyên chủ đêm nào cũng trằn trọc khó ngủ, một mặt cảm thấy việc mình làm là sai, mặt khác lại không muốn đối mặt.
Từ Hoài nhìn thẳng về phía trước, trên mặt không có biểu cảm. Đã hơn sáu giờ, trời vẫn chưa tối hẳn.
“Dì không cần quản bọn con.”
Từ Tiểu Khê vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe thấy vậy liền mở mắt quay đầu nhìn cậu. Từ Hoài nhìn đẹp, giống chị gái. Cô cũng không trả lời cậu. Đứa trẻ ở tuổi này thường hay nói một đằng nghĩ một nẻo.
Chợ cách con ngõ về nhà cũng không xa, đi xe chỉ mất khoảng mười phút.
Hai người đến dưới chân khu nhà thì dừng lại. Từ Tiểu Khê lên lầu mở cửa, dùng ghế chống cửa chống trộm, sau đó xuống lầu chuyển đồ lên.
Hàng xóm đối diện là một cặp giáo viên già đã nghỉ hưu. Ông cụ họ Uông, bà cụ họ Triệu. Con cái đều đã lập gia đình riêng và không còn sống ở huyện. Hai vợ chồng già không muốn rời xa quê hương nên đã sống ở đây mấy chục năm nay.