“Bảy tệ.”
Từ Tiểu Khê lấy thêm một chai nước khoáng giá một tệ, cộng lại là tám tệ. Cô thở dài. Tiền là thứ tiêu nhanh nhất. Cô vừa mua lần lượt ba cái điều hòa, một cái máy giặt với một cái tủ lạnh, tốn kém không ít.
Trước kia cuộc sống của cô rất khổ, nhưng không thể sống mãi như vậy. Cô còn phải nuôi hai đứa cháu trai. Cô đã chiếm lấy thân xác này, không thể không có trách nhiệm với người thân duy nhất còn lại của hai cậu bé.
Cô đang đói nên ăn rất nhanh, chỉ hai ba phút là xong.
Bà chủ đi tới dọn bát: “Ngon thì sau này ghé ăn nữa nhé.”
Từ Tiểu Khê tự rót nước, nhớ tới bát mì lạnh vừa ăn: “Nếu thêm chút lạc giã nhuyễn vào tương mè sẽ thơm hơn. Làm dầu ớt phải giữ nhiệt, không thì sẽ cháy.”
Bà chủ đang dọn bàn thì ngẩng đầu lên nhìn. Cô gái này mặt tròn, mắt rõ đen trắng, tóc buộc thấp, da trắng sạch sẽ, nhìn qua đã thấy là người khá kỹ tính. Đợt rồi bà tự làm dầu ớt ở nhà cũng không khống chế được độ cay: “Miệng thế này chắc mở quán được rồi.”
Từ Tiểu Khê ở lại chỉ bà thêm phương pháp chỉnh nhiệt độ rồi mới về nhà.
Lúc đó người giao điều hòa cũng tới.
Cô lắp ba cái, mỗi phòng một cái, phòng khách một cái. Nhà vốn có điều hòa nhưng đã tháo bỏ mấy năm trước nên nên hiên tại việc lắp cũng không khó.
Có điều hòa rồi, Từ Tiểu Khê xuống tầng dưới mua ba chai nước, mỗi người một chai.
Lắp xong điều hòa, tủ lạnh với máy giặt, cô chuẩn bị đi chợ mua thêm nồi niêu và đồ dùng sinh hoạt.
Đúng lúc đó nhận được cuộc gọi từ trường. Là thầy Chu, giáo viên chủ nhiệm của Hứa Hoài. Chủ thân thể này chưa từng gặp thầy.
“Alo, thầy Chu.”
“Dì Hứa Hoài, tôi có chuyện muốn báo. Hứa Hoài lại cãi nhau với bạn học. Dì có muốn gọi cho em ấy không? Tôi biết dì đang ở kinh thành.”
“Không cần đâu, tôi tới ngay. Xin lỗi đã làm phiền thầy.”
Cô Chu mừng: “Dì Hứa Hoài, dì về rồi à? Tốt quá, tôi đợi dì ở văn phòng.”
Từ Tiểu Khê cúp máy. Ba ngày trước khi cô đang ở kinh thành, cũng nhận được cuộc gọi của thầy Chu báo là Hứa Hoài đánh nhau. Hai ngày sau lại thêm lần nữa. Đúng là kiểu thiếu niên gây chuyện.
Cô rửa mặt, mở va-li, trang điểm nhẹ, buộc tóc thấp, thay áo sơ mi trắng tay ngắn với quần jeans mang giày thể thao. Nhìn khỏe khoắn hơn hẳn.
Trường cấp hai của Hứa Hoài là trường tốt nhất ở huyện Giang. Trẻ con các xã khác muốn vào thường phải nhờ người quen. Nhưng Hứa Hoài được phân tuyến nên học chính thức. Thầy Chu là người tốt, biết hoàn cảnh gia đình cậu nên luôn quan tâm.
Từ Tiểu Khê bắt xe buýt số 2, qua hai trạm là tới. Cũng gần.
Trong văn phòng chỉ có Hứa Hoài, bạn học cậu, phụ huynh bạn và cô Chu.
Thầy Chu đeo kính, mặc áo polo sơ vin quần tây đang cố gắng hòa giải.
Hứa Hoài rất giống người nhà họ Hứa. Cậu cúi đầu, vẻ mặt cứng ngắc. Quần đồng phục có vết rách dài đang rỉ máu khóe miệng cũng bầm tím.
Từ Tiểu Khê đứng ngoài cửa thở ra một hơi.
Mẹ của bạn học kia ăn mặc chỉn chu nhưng rõ ràng đang rất kích động.
“Thầy Chu, sao nhà trường không đuổi loại học sinh hư hỏng như thế này đi? Nhìn con tôi bị đánh kìa. Nó không cha không mẹ, không ai dạy, sau này kiểu gì cũng thành phần tử xã hội thôi.”
Nghe vậy, sắc mặt Từ Tiểu Khê trầm hẳn xuống. Cô gõ cửa: “Thầy Chu, tôi vào nhé.”
Lần đầu thầy Chu gặp dì của Hứa Hoài. “Mời dì vào.”
Hứa Hoài nghe thấy tiếng cũng không ngẩng đầu.
Từ Tiểu Khê bước thẳng vào. Phụ huynh bên kia biết rõ câu mình vừa nói bị nghe thấy nhưng vẫn giữ thái độ ban nãy chỉ liếc qua cô.
Thầy Chu không ngờ dì Hứa Hoài còn trẻ vậy. “Chào dì.”
Từ Tiểu Khê bắt tay: “Cảm ơn thầy đã để tâm.” Rồi cô đến bên cạnh Hứa Hoài cúi đầu nhìn chân cậu.
“Đau không?”
Hứa Hoài không nói gì vẫn cúi đầu.
Cô không hỏi thêm chỉ nhìn sang mẹ của bạn học vừa rồi.
“Tôi muốn biết trước, rốt cuộc vì sao lại đánh nhau?”
Thầy Chu lên tiếng: “Hôm đó học thể dục, hai bạn chơi bóng rổ cãi nhau. Hứa Hoài là người ra tay trước. Bạn học với phụ huynh đều nói vậy. Tôi có kiểm tra lại camera, em ấy là đánh trước.”
Từ Tiểu Khê lớn lên trong cô nhi viện. Trước khi được nhận nuôi, trong viện có một cậu bé mập hay lén giật đồ cô, mắng cô rồi quay đi giả vờ ngoan. Có lần cô không nhịn được, đánh lại trước cuối cùng bị viện trưởng mắng là không biết điều.
“Vậy tôi muốn hỏi trước đó hai đứa có cãi nhau không?”
Thầy Chu cũng hỏi: “Trương Tuyền, em nói gì khiến hai bên cãi nhau?”
Trương Tuyền cao gần bằng Hứa Hoài, đứng một bên, khóe miệng sưng to, không rõ còn thương tích nào khác không. Nhưng trong văn phòng rất yên lặng, cậu ta chỉ mím môi không lên tiếng.
Từ Tiểu Khê biết mình đoán đúng. “Phụ huynh em Trương Tuyền, tôi biết đánh nhau là sai, Hứa Hoài cũng không đúng. Nhưng tôi nghĩ trong tình huống này, chắc chắn trước đó con chị đã nói gì khiến em tôi không nhịn được.”
Cô vừa dứt lời, mẹ Trương Tuyền không nói.
Từ Tiểu Khê nói tiếp: “Tôi cũng nghe rõ những lời chị nói ngoài cửa lúc nãy. Tôi nghĩ chị nên xin lỗi chúng tôi. Có phải không?”
Ba mẹ Trương Tuyền đều làm trong huyện, là người trong hệ thống nên rất giữ thể diện. Làm cha mẹ thì ai cũng hiểu con mình. Có câu, con nít đánh nhau không thể trách một phía.
Bị cô gái trẻ nhìn thẳng chất vấn, mẹ Trương Tuyền xấu hổ đến mức đỏ bừng cả tai.