Quả nhiên, thầy Snape đã hoàn toàn đánh mất nốt chút kiên nhẫn ít ỏi dành cho Ollie, chỉ ném cho cô một cái túi tiền:

Snape: “Đây là tiền học bổng của trò. Hai tiếng nữa quay lại gặp tôi ở quán Cái Vạc Lủng. Nếu không biết đường thì tự đi hỏi. Mong là cái lỗ dưới mũi cô ngoài việc phun ói ra thì còn biết dùng để hỏi han. Mà nếu trễ giờ… thì tự lo mà về.”

Dứt lời, thầy quay ngoắt bỏ đi, áo choàng đen phất qua phất lại như cơn gió nhỏ, “vù vù” theo từng bước chân.

Cảm tạ Merlin, con dơi biết đi vừa rời đi là không khí cũng lập tức nhẹ nhõm hẳn. Ollie cuối cùng cũng thở được mà không phải nín thở như sắp nghẹt thở đến nơi.

Cũng xin cảm ơn Merlin lần nữa, vì vào ngày 31 tháng 7 năm nay, Harry Potter hẳn đang bị nhốt cùng gia đình Dursley ở một góc biển khỉ ho cò gáy nào đó, vừa chịu đói vừa đón sinh nhật 11 tuổi bị cả thế giới lãng quên.

Tối nay, một gã nửa khổng lồ râu ria xồm xoàm tên Hagrid sẽ đạp cửa nhà Harry, tặng cậu một cái bánh sinh nhật màu hồng nứt toác.

Vì vậy, hành trình mua sắm siêu tốc của Ollie lần này đã không đụng trúng nhân vật chính nào cả, cũng chẳng phát sinh cốt truyện bất ngờ nào.

Cô chỉ việc cầm túi tiền, đến tiệm Ollivander chọn được một cây đũa phép gỗ tuyết tùng vừa tay, rồi mua các món bắt buộc trong danh sách, tiện tay chọn thêm vài nguyên liệu cơ bản cho môn điều chế độc dược.

Mua xong, túi tiền vẫn còn sót lại một ít – chắc đủ cho cô sống đến ngày khai giảng.

__

Ollie: “Giáo sư, em mua xong rồi ạ.”

Chưa đến một tiếng rưỡi sau, Ollie đã ôm đồ trở lại quán Cái Vạc Lủng, tìm thấy Snape đang ngồi trong một góc bàn khuất. Thầy đẩy cốc bia bơ sang bên, liếc cô một cái:

Snape: “Con cú của cô đâu?”

Ollie nghẹn họng. Không rõ đó là câu hỏi thật hay chỉ để móc mỉa, nhưng theo phản xạ, cô bé vẫn trả lời:

Ollie: “Em... em nghĩ dùng cú của trường cũng được, nên không mua nữa…”

Thề với Merlin, dù cô có tính toán kỹ đến đâu, sau khi mua hết đồ bắt buộc, tiền còn lại cũng chẳng đáng là bao. Giữa việc chọn một con cú và bộ nguyên liệu điều chế độc dược mà cô thèm từ lâu, Ollie chỉ phân vân đúng 1 giây — rồi chọn ngay cái sau.

Snape: “Vậy đi thôi. Tạ ơn Merlin, ít nhất trò cũng không ngu đến mức lạc đường.”

Snape đứng lên, đi thẳng ra cửa. Tìm một chỗ trống vắng, thầy túm lấy vai cô rồi độn hình trở về ngay trước cổng nhà Waters. Và chưa kịp để Ollie đứng vững, thầy đã “phụt” một cái biến mất luôn.

Ollie ôm lấy hòm thư ở cổng, nôn khan mấy cái, cuối cùng mới thở nổi. Nhìn quanh, bóng áo choàng đen đã không còn dấu vết, cô mới dám thở phào.

Ollie: “Không trách thầy bị coi là phản diện đầu truyện, khí chất này không làm phản diện thì phí quá còn gì.”

Vừa lẩm bẩm, Ollie vừa dành ba phút mặc niệm cho Harry Potter, người sau này sẽ phải chịu trận trực tiếp từ khẩu thần công Snape.

__

[Ngoại truyện nhỏ – Góc nhìn của Snape]

Quỷ tha ma bắt, tại sao ta lại bị giao cho cái nhiệm vụ ngu xuẩn là dẫn học sinh mới đi mua sắm? Nếu không phải McGonagall viết sai danh sách, thì chắc chắn là Dumbledore lại giở trò quỷ quái.

Sao không giao việc này cho Sprout? Bà ta không phải giỏi dạy trẻ con hơn sao?

Hay lão Albus già tưởng bở rằng đưa học sinh mới cho ta sẽ làm bùng cháy tình yêu giảng dạy trong lòng giáo sư độc dược?

Vậy chi bằng để ta dạy Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám, có khi tâm trạng ta còn tốt hơn.

Tạ ơn Merlin, lão không bắt ta đi đón thằng nhóc Potter cứu thế kia. Nếu giao con nhỏ nhà Waters này cho tên nửa khổng lồ ngốc nghếch kia, có khi ta còn thấy biết ơn.

Nhưng… Waters… nếu nó thừa hưởng được một chút năng khiếu điều chế độc dược từ dòng họ, thì có lẽ năm nay vẫn còn chút hy vọng đáng mong đợi.

__

Được rồi, ta rút lại lời đó.

Ai mà trông mong một đứa trẻ mồ côi có thể được đào tạo bài bản về độc dược?

Nhìn xem cái “di sản” của nhà Waters đi: nhà cửa mục nát, hàng rào gãy đổ, con nhóc gầy trơ xương, áo choàng rách tả tơi…

Nó thậm chí còn không chịu nổi một lần độn hình.

__

Ta để ý thấy nó mua mấy nguyên liệu điều chế độc dược cơ bản?

Chẳng phải trước đó còn đòi mua cú sao? Không mua à?

Tốt. Ít ra cái đầu nó cũng chưa bị nhồi toàn cỏ khô. Biết tiêu tiền đúng chỗ, cũng không đi lạc sang Hẻm Knockturn là được.

Không rõ cái lò sưởi nhà nó còn kết nối được với mạng Floo không. Thôi kệ, ta nắm chặt nó thêm tí, chắc không ói ra lần nữa đâu.

__

…Cái con nhóc đáng ghét này lại muốn ói tiếp kìa.

Rút lui!

Thà về phòng nấu độc dược còn hơn đối phó với đứa tân sinh rắc rối này.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play