Với phần lớn cư dân Quần đảo Anh, ngày 6 tháng 7 năm 1991 chỉ là một ngày hè dài lê thê bình thường như bao ngày khác.
Nhưng với Ollie Waters, ngày này lại chẳng khác gì bản án được Thượng Đế tự tay ký tên, chính thức ném cô lên bánh xe số phận.
__
Tại quận Surrey, London, giữa tiếng ve râm ran, làn gió ấm và những vệt nắng nhảy nhót qua tán cây, một căn biệt thự ba tầng màu nguyệt quế sừng sững mọc lên ở tận cùng khu phố – ngay trong một công viên bỏ hoang suốt nhiều năm.
Tất nhiên, với mấy người Muggle bên ngoài, chỗ này chỉ là một mảnh đất hoang xập xệ bị tiềm thức tự động bỏ qua.
Tòa nhà trông cũng ra dáng quý tộc nếu nhìn từ xa, nhưng hễ lại gần sẽ thấy khắp nơi đều là dấu vết của thời gian và sự mục nát.
Lớp sơn bong tróc, lan can phủ bụi, sân vườn đầy cỏ dại, cửa ra vào và cửa sổ cứ mãi không thể đóng chặt… và một cô gái nhỏ đang ngồi chễm chệ trên bậc thềm, tay cầm phong thư, mặt ủ mày chau.
Nội dung trong thư, Ollie không cần mở ra cũng đoán được. Cái phù hiệu quen thuộc đến mức chói mắt kia nói lên tất cả — “phúc thì không thấy đâu, họa thì đừng mơ tránh được.” Cho dù có không cam lòng đến đâu, thì ngày 1 tháng 9, cô vẫn phải lên con tàu hơi nước kia, chính thức trở thành một nền cảnh nhạt màu trong cốt truyện chính.
Sau khi tiễn con cú đi gửi thư hồi đáp cho trường, Ollie thở dài mười mấy lần trên đường trở về phòng.
Hai bên hành lang, những bức tranh chân dung lại bắt đầu buôn chuyện ầm ĩ:
Tranh 1: “Ollie! Ngồi thẳng lên! Một tiểu thư danh giá đâu thể còng lưng như thế được!”
Tranh 2: “Thôi đi bà Grendy, bà còn nghĩ nhà Waters là danh gia vọng tộc à? Một nhà thuốc danh tiếng tới mức cạo sạch két sắt không nổi một Gallon?”
Tranh 3: “Trời ơi sợi râu Merlin, tôi chết rồi mà vẫn phải chứng kiến nhà mình bị lăng nhục thế này…”
Tranh 4: “Ôi con bé Ollie đáng thương của tôi, đều tại cái mầm họa này khiến cơ nghiệp tiêu tan, tiểu thư nhà Waters mà giờ phải mặc tạp dề nấu ăn…”
Tranh 3: “Mầm họa tôi sinh ra? Đúng ra là cháu nội bà mới là đứa phá của, nó còn lột luôn lớp mạ vàng khung tranh đem bán cơ mà…”
Tranh 5: “Nếu không phải ông mê nghiên cứu rồi tự nổ banh xác, nhà Waters sao sa sút tới mức này? Biết vậy tôi đã không cưới ông rồi!”
...
Ollie đã quá quen cảnh này. Cô bé bịt tai lại, bước thật nhanh đến góc tường, giật mạnh sợi dây, kéo tấm rèm đen dày cộp rũ xuống che kín cả dãy tranh — cuối cùng cũng được yên tĩnh một lát.
__
Cái mô-típ xuyên vào thế giới Harry Potter nghe có vẻ nhàm rồi, nhưng Ollie đã trải qua nó suốt 11 năm. Tính ra thì, cô đúng là kiểu chuyển sinh may mắn:
— Có đủ thời gian làm quen thế giới mới, học ngôn ngữ;
— Gia tộc xưa kia cũng khá có máu mặt, sách vở cổ xưa đầy nhà;
— Là cô nhi, không có họ hàng "cẩu huyết" nào cần đối phó;
— Nhớ rõ các tình tiết chính của truyện, lại sống trong thập niên 90 đầy hy vọng;
Chỉ cần cầm cự đến năm 1998 lúc "Cậu bé cứu thế" hạ được Chúa tể Hắc ám, là có thể sống bình yên qua ngày đoạn tháng.
Vấn đề là — Ollie xuyên tới đây đã 11 năm, mà cuộc sống thì chẳng có chút gì gọi là “may mắn”.
Gia tộc Waters từng là một trong những gia tộc danh tiếng về chế dược, sánh ngang với gia tộc Prince. Nhưng đáng buồn là ba đời gần nhất toàn gặp trúng mấy tay nghiện cờ bạc nặng đô, ăn mòn gia sản đến tận gốc rễ, để lại cho Ollie mỗi căn nhà cũ kỹ nát bươm này mà trú thân. Kho báu trong hầm ngân hàng đã bị vét sạch từ lâu, đến cả nội thất cổ và đồ quý trong nhà cũng bị bán sạch sẽ không chừa thứ gì.
Khi Ollie mới một tuổi, cha mẹ cô qua đời vì một tai nạn trong lúc thí nghiệm ma dược. Những gì cô biết về họ chỉ là qua mấy bức tranh trên tường – nơi họ đang... cãi nhau không ngừng.
Cũng may, còn sót lại một con gia tinh già chăm cô khôn lớn. Nhưng đến năm cô chín tuổi, gia tinh ấy cũng già yếu quá mức, không nâng nổi khay trà nữa, rồi lặng lẽ nhắm mắt rời đi, mang theo nỗi lo lắng cho tiểu thư nhỏ của mình.
Từ đó, Ollie trở nên "một mình một cõi". May mắn là đời trước cô cũng từng vào bếp vài lần, còn biết chút kỹ năng sinh tồn nên vẫn sống sót được. Thỉnh thoảng giúp hàng xóm Muggle dọn cỏ, dắt chó, gom đồ cận hạn ở siêu thị phía sau phố – như vậy cũng đủ không chết đói.
Thật ra, Ollie đã chuẩn bị sẵn sàng cho một tương lai không-cần-đến-Hogwarts. Dù cô có phép thuật, biết đâu trường lại… quên gửi thư mời nhập học thì sao?
Như vậy cô sẽ không phải cắn răng sống cả tuổi trẻ giữa một lâu đài đầy nguy hiểm, làm phông nền cho mấy cảnh bị hóa đá, bị nguyền rủa hay "ăn đạn lạc" nữa. Chỉ cần bán nhà, trốn ra nước ngoài, chờ đến 1998 khi mọi thứ yên ổn là có thể bắt đầu cuộc sống bình thường.
Tiếc là — cốt truyện chính dù đến muộn, thì vẫn… đến.
Nhìn vài bộ đồ cũ kỹ treo trên giá, đếm đếm mấy đồng xu lẻ còn sót trong ngăn kéo, Ollie ngồi phịch xuống giường, thở dài nhìn bản danh sách vật phẩm nhập học dài như sớ.
May mà năm nhất không yêu cầu sách mới, còn đủ loại lọ thủy tinh và nồi nung thì dưới tầng hầm nhà cô chất đống. Động vật nuôi – loại chi phí "không cần thiết" – đương nhiên bị gạch bỏ. Vấn đề chỉ còn lại cây đũa phép và áo choàng… có lẽ đành dùng tạm đồ cũ của mẹ vậy? Hy vọng cây đũa ấy không quá khó xài, Ollie không muốn làm Ron phiên bản nữ – phun sên ra từ miệng đâu!
Sự thật tàn khốc là: thứ Ollie cần lo không phải là "cốt truyện chính", mà là làm thế nào sống sót suốt 7 năm trời trong cái trường đó…
Ollie: “Sao mấy nữ chính xuyên không khác người thì giàu sụ, người thì có siêu năng lực, người thì được đại Boss nuôi từ bé… Còn đến lượt mình thì sống còn thảm hơn nhà Weasley???”
Vừa lầm bầm, Ollie vừa ngã nhào xuống giường. Cùng lúc đó, một mảnh giấy nhỏ không mấy nổi bật bất ngờ rơi ra khỏi phong bì thư nhập học, rơi xuống ngay bên má cô.
__
Giáo sư McGonagall:
"Gửi cô Waters thân mến,
Xét đến hoàn cảnh đặc biệt của gia đình cô, Hogwarts sẽ cử giáo sư đương nhiệm môn Ma dược – Severus Snape – hộ tống cô đến Hẻm Xéo vào ngày 31 tháng 7 để mua sắm đồ dùng nhập học.
Kinh phí sẽ được trích từ quỹ học bổng của Hội đồng Trường.
Trân trọng,
Minerva McGonagall"