Ngay sau đó, hai tân sinh cuối cùng cũng được phân viện xong.
Khi trên bàn ăn xuất hiện đủ loại thức ăn thơm lừng, Ron đã cầm sẵn hai cái đùi gà, ngoác miệng nhai ngon lành như thể cả ngày chưa ăn gì.
Ollie phải thừa nhận: nếu Ron mà mở kênh ăn mukbang, chắc chắn sẽ nổi như cồn. Nhưng lúc này, cho dù có là món ngon cỡ nào, cô cũng chẳng có chút hứng thú gì. Đầu cô đau đến mức như thể não đang sắp nổ tung như một quả dưa hấu chín nứt toác.
Harry vừa nhấm nháp bánh nhân bí ngô, vừa thì thầm hồi tưởng lại lễ phân viện:
Harry: “Tớ cứ tưởng mình là người khác biệt ấy, phải ngồi trên cái mũ ấy lâu thế cơ mà… Tớ cứ lo là mình sẽ bị đưa vào Slytherin, hoặc tệ hơn là bị đuổi về nhà. May mà… cậu cũng mất gần từng ấy thời gian… Ý tớ là, chắc chuyện đó cũng bình thường, đúng không?”
Ánh mắt Harry nhìn sang Ollie, như đang tìm kiếm một lời xác nhận an tâm.
Ollie: “...Ừ, tất nhiên rồi.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT