Mục đích của Quý Văn Diệp đã đạt được, bất kể lý do ra gì, chỉ cần Uông Phụng Vân rời khỏi kinh thành là đủ.Những chuyện cũ nhiều năm trước đã bị phơi bày hếttrước mặt Hoàng đế, không đi cũng phải đi. Hàng nghìn sinh mạng đã đổi lấy mạng sống của y, nếu không làm gì cho bách tính nơi đó, thì thật sự không thể nào nói nổi.
Dù là y thật sự cắn rứt lương tâm hay bị dồn vào bước đường cùng trước mặt Hoàng đế, Quý Văn Diệp cũng chẳng bận tâm.
Dù sao ngay từ đầu mục đích của y đã đơn giản và rõ ràng, buộc Uông Phụng Vân phải rời đi. Bất kể là dùng đạo nghĩa hay là quyền uy của Hoàng đế.
Việc hoài nghi thân phận giả mạo của Uông Phụng Vân chẳng qua là để khiến Hoàng đế chú ý đến việc này và đích thân ra mặt mà thôi. Mục đích khác là làm Uông Phụng Vân mất cảnh giác, để y bất ngờ khi nghe chuyện thân thế của mình trước Hoàng đế, từ đó không còn đường chống đỡ.
Thực ra, hắn hoàn toàn có thể dùng cách khác để trừng phạt y, thậm chí lấy mạng y. Nhưng Uông Phụng Vân dù sao cũng là Trạng Nguyên, lại là cháu đích tôn của một trung thần trước đây, nếu thật sự giết chết y, sẽ đắc tội với nhiều người, không có lợi gì cho cuộc sống sau này của Quý Văn Diệp.
Hắn chỉ muốn sống nửa đời còn lại một cách yên bình.
Bắt Uông Phụng Vân tự nguyện đi đến vùng quê hẻo lánh chuộc tội là cách tốt nhất, bởi vì đây là nghiệp chướng do cha y tạo ra, cha mắc nợ thì con phải trả, y đương nhiên nên làm gì đó cho dân chúng ở huyện Lăng Đạo.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play