Kết thúc buổi thiết triều, các quan lần lượt lui ra. Hoàng đế nhẹ nhàng thở ra một hơi, cuối cùng ông cũng có thể nghỉ được một lát rồi, như mọi ngày, trước tiên ông sẽ ghé qua chỗ Thái hậu để ngồi, sau đó là đi đến chỗ của Thục phi.
Có con trai giúp ông dò thám tin tức, truy bắt những kẻ có thể là mối nguy hiểm với ông, ông rất yên tâm, ngôi vị hoàng đế càng thêm vững chãi. Nhưng mà, mối quan hệ này không thể để ai khác biết. Nếu hoàng hậu và thái hậu mà biết ông bắt ép phu nhân của Vĩnh Xương Hầu sinh con cho mình, thì ông sẽ mất hết thể diện.
Vì thế tiếc thay, không thể giới thiệu Quý Văn Diệp với tổ mẫu của mình.
Chỉ có thể bù đắp cho Văn Diệp ở phương diện khác. Hoàng đế đang cân nhắc nên thuyên chuyển hắn đảm nhiệm chức vụ gì thì phù hợp. Quan văn không được, quan võ thì khó tránh khỏi việc phải đến quân doanh một chuyến, vô cùng cực khổ thì không nói, nói không chừng còn phải rời khỏi kinh thành, sau này sẽ càng khó gặp lại nhau hơn.
"Văn Diệp à, trước tiên đừng gấp, đợi con của con lớn hơn một chút rồi thuyên chuyển cũng chẳng muộn." Hoàng đế bước ra khỏi cửa, khẽ nói với Văn Diệp đang theo bên cạnh: "Trẫm cũng đang cân nhắc xem chức quan gì thì phù hợp. Ôi, nếu con muốn có công danh thì dễ rồi, công việc quản lý muối đã chẳng phải rơi vào tay kẻ khác."
"Bệ hạ..." Quý Văn Diệp dường như đang nhớ đến điều gì đó, nói: "Ngày hôm qua có người ở dưới đến mật báo, nói Uông Hàn Lâm y..."
"Ông ta có chuyện gì?" Hoàng đế thờ ơ hỏi. Thật ra cái nhìn của ông rất thoáng, quan viên cũng là người, khó lòng tránh được sai phạm, nếu là sai phạm nhỏ nhặt không đáng kể, ông cũng chẳng thèm để ý. Uông Phụng Vân là một thanh niên tài giỏi và tuấn tú, chắc chắn không phạm phải sai lầm gì lớn.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT