Nếu Vân Khuynh
đã muốn mang thai, Sở Diệu cũng chỉ có thể ngoan ngoãn chuẩn bị để có thai.
Phôi thai này
khó có thai được hơn Sơ Sơ một chút, thời gian thụ thai của hai người khoảng
một năm mới thành công, đợi đến lúc Vân Khuynh phát hiện mình có thai thì Sơ Sơ
đã học lớp ba rồi.
Sơ Sơ về nhà nghe
bố nói mình sẽ có em trai em gái nhỏ nên rất tò mò, xoay quanh hỏi mẹ.
“Mẹ ơi, em trai
em gái ở đâu ạ?”
“Vẫn còn sớm,
phải rất lâu nữa thì em trai em gái mới ra đời và chơi cùng với Sơ Sơ, Sơ Sơ
thích em không con?”
Vân Khuynh vuốt
tóc Sơ Sơ, thật ra cũng từng lo lắng Sơ Sơ sẽ không thích em nhỏ, nhưng với nhà
họ mà nói, em nhỏ sẽ không phải là gánh nặng của Sơ Sơ, trong nhà nuôi mấy đứa
con cũng có thể nuôi nổi.
Sơ Sơ là đứa
con đầu tiên của hai người.
Cho dù thế nào
cũng sẽ không thể không yêu con bé.
“Em nhỏ có chơi
với con không? Giống như anh Sâm vậy.” Ở trường Sơ Sơ cũng nghe bạn học nói
trong nhà có em nhỏ, nhưng con bé lại không có, con bé chỉ có anh Sâm.
“Có chứ, đợi
sau khi em nhỏ ra đời sẽ chơi với con, sau này em không nghe lời con có thể dạy
dỗ em mình, Sơ Sơ phải làm chị rồi.” Khóe miệng Vân Khuynh mang theo ý cười ấm
áp, nhìn con bé.
“Ồ ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.