Thứ hai Sở Diệu
đi làm về, cầm theo một tấm thư mời: “Thứ bảy là Lễ kỷ niệm 100 năm của trường
trung học số 1, mời hai chúng ta, em đi không?”
“Lễ kỷ niệm
thành lập trường, nhanh vậy đã được một trăm năm rồi sao.” Vân Khuynh lấy thư
mời qua nhìn một cái, lại rất tinh xảo: “Nói ra thì lâu rồi chúng ta chưa về
lại thăm lại trường trung học số 1.”
Cô chỉ học ở
trường trung học số 1 một năm, nhưng lúc tốt nghiệp cũng được bình chọn là sinh
viên tốt nghiệp ưu tú, bây giờ so lại thì cũng được xem là cựu sinh viên ưu tú
nhỉ?
“Vậy thì cùng
nhau về thăm lại trường, anh cũng vậy, lúc đó chắc có rất nhiều bạn học về
lại.” Những bạn học trong lớp của họ lúc đó chắc là đều nhận được thư mời.
“Được ạ, may mà
là thứ bảy, chủ nhật em phải đi công tác.” Sau khi Sơ Sơ tròn một tuổi thì Vân
Khuynh quay lại công ty làm việc, mặc dù không bận như lúc trước, nhưng thỉnh
thoảng cũng phải đi công tác.
Sở Diệu đi công
tác thì Vân Khuynh trông con, Vân Khuynh đi công tác thì Sở Diệu trông con, nếu
như hai người không may trùng hợp đi công tác thì nhờ Thẩm Diệu trông cho mấy
ngày, ai mà càng khiến cho Sơ Sơ vui hơn người anh trai Hứa Sâm kia chứ, đấy
thấy chưa, đến lúc ăn cơm tốt rồi vẫn còn ở bên nhà kia.
“Được, vậy
chuẩn bị một lát, đem theo Sơ Sơ cùng đi đi.” Cũng đã tốt nghiệp nhiều năm như
vậy rồi, chắc là có rất nhiều người có con cái rồi.
“Anh mà còn
không đem con bé đi thì con bé khóc cho anh xem, chắc là Tiểu Sâm cũng đi, đến
lúc đó đi với Diệu Diệu bọn họ luôn.”
Sơ Sơ thích náo
nhiệt, gan cũng rất lớn, không sợ gì cả, đi đâu cũng muốn đi theo, không đem
con bé đi không chừng nó lại không vui.
“Được, anh đi
gọi Sơ Sơ về ăn cơm.” Bây giờ Sở Diệu cũng chấp nhận số phận rồi, như thể đang
nuôi con gái cho Hứa Trí vậy, ngày nào cũng chạy tới nhà cậu ta, sớm biết vậy
lúc đầu đã không mua nhà ở đối diện cho rồi.
Sở Diệu gõ cửa,
Hứa Trí đi ra mở cửa: “Anh Diệu, ăn cơm chưa.”
“Sắp rồi, Sơ Sơ
đâu, gọi con bé về ăn cơm.”
“Sơ Sơ đã ăn
rồi, con trai tôi đút cơm cho con bé rồi.” Hứa Trí đóng cửa lại.
Hai người đi
vào trong, Sở Diệu nhìn Sơ Sơ ngồi trên sô pha, Tiểu Sâm ngồi trên ghế nhỏ đút
cơm cho con bé, hai đứa nhỏ vô cùng hòa hợp.
“Sơ Sơ, đói rồi
không biết về nhà hả con?”
“Bố ơi.” Sơ Sơ
nghe thấy giọng nói bèn quay đầu, trong miệng còn có một con tôm đã bóc vỏ.
“Chú Sở.” Tiểu
Sâm đứng lên chào Sở Diệu, mặc dù Sở Diệu luôn thấy Tiểu Sâm “không thuận mắt”,
nhưng không thể không thừa nhận, Thẩm Diệu và Hứa Trí rất biết cách dạy con
trai, tuổi còn nhỏ mà đã có dáng vẻ của một quý công tử.
Sở Diệu khẽ gật
đầu: “Sơ Sơ đã bao nhiêu tuổi rồi, sao lại đòi anh trai đút cơm vậy con.”
“Chú Sở, là
cháu muốn đút cơm cho em gái.” Tiểu Sâm sợ Sở Diệu trách Sơ Sơ.
“Anh Diệu, kệ
hai đứa nhỏ đi, hay là cậu ở lại ăn chút cơm đi.” Hứa Trí vui vẻ nhìn hai đứa
nhỏ chơi đùa, Sơ Sơ lanh lợi đáng yêu, Hứa Trí và Thẩm Diệu đều rất thích con
bé.
“Không đâu, ăn
cơm trong nhà là được rồi, Sơ Sơ muốn về ăn cơm với bố không con?” Sở Diệu vẫn
đang giằng co.
“Bố ơi, lát nữa
con về ạ, con muốn ăn ở đây.” Ở nhà muốn tự mình ăn cơm, ở đây thì có anh trai
đút, con bé mới không muốn về nhà đâu.
Sở Diệu khẽ vỗ
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.