Vân Khuynh cũng đã nói như vậy rồi, Sở Diệu đâu dám nói gì nữa, lẽ nào thật sự để Vân Khuynh cắm sừng anh à? Sinh hay không sinh là do Vân Khuynh quyết định, anh đúng là cũng không có quyền nói không được.

Haiz, làm chồng thật khó.

Có điều Sơ Sơ còn nhỏ, nào đâu suy nghĩ đến chuyện này nhanh như vậy.

Chuyện này cứ đến đây là kết thúc.

Theo sự lớn lên của Sơ Sơ, khí hậu càng ngày càng nóng, cô cũng không đưa bé con ra ngoài, mỗi ngày đều chôn ở trong nhà, giống hệt với lúc mang thai, nhưng mang thai không có chuyện gì phải làm cả, nhưng bây giờ lại rất bận rộn.

Mấy tháng trước, Sơ Sơ còn nhỏ, không ăn thì ngủ, cũng xem như yên lặng dễ nuôi, đợi qua giai đoạn mấy tháng chỉ biết ăn ngủ này, cả ngày đến tối đều ồn ào, muốn có người chơi cùng, nếu như Vân Khuynh đang bận làm chuyện gì đó, dì Hà ở trong nhà cảm giác như vô cùng bận rộn, bà ấy muốn nghỉ trưa cũng không được.

Mới nằm xuống một lát, Sơ Sơ lại khóc lên, Vân Khuynh thức dậy thấy dì Hà đang ôm dỗ con bé.

“Tiểu Khuynh, có lẽ Sơ Sơ đói rồi.” Dì Hà cũng không biết làm sao với Sơ Sơ, bởi vì Sơ Sơ quá dính mẹ, không muốn những người khác bế mình.

“Đưa cho cháu.” Vân Khuynh đón lấy bé con, cô khẽ vỗ mông con bé: “Nhóc dính người, chỉ biết tìm đến mẹ, mẹ sắp bị con làm cho mệt chết rồi.”

Trừ Vân Khuynh ra, Sơ Sơ chỉ cho bố bế mình, những người khác, đừng nói là dì Hà, đến cả Vệ Thục ôm con bé cũng không ch

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play