Vân Khuynh lướt điện thoại, không nghe
thấy động tĩnh bên ngoài, đứng dậy mở khóa trái cửa, sau đó lên giường ngủ.
Nếu như anh không phát hiện, cũng không
thể trách cô.
Sự thật chứng minh, Sở Diệu sẽ phát
hiện, ngày hôm sau Vân Khuynh tỉnh lại trong lòng Sở Diệu.
"Làm sao anh vào được? Không phải
nói cho anh ngủ sô pha sao?"
"Cửa không khóa, anh chỉ biết vợ
luyến tiếc anh." Sở Diệu ôm chặt cô.
"À, đó có thể là lúc mộng du không
cẩn thận mở ra, em không luyến tiếc anh đâu."
"Lúc mộng du còn nghĩ đến chồng,
còn nói không phải luyến tiếc."
"Hừ, rời giường đi, dậy làm bữa
sáng cho em, em đói bụng rồi." Vân Khuynh ra lệnh như nữ hoàng.
"Đói bụng? Vậy được, anh sẽ đút
cho em ăn no." Nói xong tay Sở Diệu bắt đầu không thành thật.
"Anh không được nhúc
nhích..." Vân Khuynh tự nhiên không có ý đó.
Là Sở Diệu nhất định phải phiên dịch
thành ý nghĩa kia, đúng là nhà phiên dịch cấp mười.
Cuối cùng lúc Vân Khuynh ăn sáng đã
mười một giờ, nhất thời không biết nên nói là ăn sáng hay là ăn trưa.
Sở Diệu chọc tức cô, lại phải một lần
nữa dỗ cô rất lâu.
Thời gian trôi qua như nước chảy, đảo
mắt Vân Khuynh đã tốt nghiệp Hoa Đông.
Ngày tốt nghiệp, Sở D ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.