"Ở công ty có thích ứng được
không?" Sở Diệu đạp thắng xe, đúng lúc gặp đèn đỏ.
"Cũng không tệ lắm, có thể thấy
bầu không khí của công ty rất tốt."
"Đúng vậy, em cũng nên nhìn xem ai
là lãnh đạo." Sở Diệu hất cằm, đắc ý.
Vân Khuynh kéo dây an toàn: "Thôi
đi, đó cũng là công lao của bố, anh mới đến công ty được bao lâu chứ?"
"Aiz, lời này của vợ không đúng
rồi."
"Anh không phải nói vợ anh luôn
đúng sao?" Vân Khuynh hai tay ôm ngực liếc xéo anh một cái, ánh mắt kia
phảng phất đang nói anh dám làm càn?
"Ha ha ha, đúng, vợ anh nói gì
cũng đúng." Người thức thời là trang tuấn kiệt.
"Đừng lảm nhảm nữa, chú ý lái xe,
bận rộn cả ngày thật đúng là có chút đói bụng."
"Tuân lệnh!"
Mắt thấy đã vào tiểu khu, Sở Diệu tấp
xe vào lề đường: "Chờ anh một lát."
Vân Khuynh gật đầu, lấy điện thoại ra
lướt một lúc, đợi vài phút còn không thấy anh trở về, nghĩ thầm mua bao thuốc
lá có cần phải mua lâu như vậy không?
Sở Diệu sau khi tốt nghiệp vào công ty
học được hút thuốc, cũng không chắc chắn, cũng có thể đã sớm biết, chỉ là không
có lộ ra trước mặt Vân Khuynh.
Vân Khuynh cũng chỉ là ngẫu nhiên phát
hiện, lần đó trở về tương đối muộn, vừa lúc nhìn thấy Sở Diệu ngồi trên sô pha
hút thuốc, chỉ còn lại nửa điếu.
Đối với chuyện hút thuốc lá này, Vân
Khuynh không quản, chỉ nói là đúng liều lượng, thuốc lá và rượu đều như thế,
nếu như không đúng liều lượng, về sau cô liền mang theo tài sản kếch xù đi tái
giá.
Cô vừa nói ra lời này, Sở Diệu làm sao
còn dám hút nhiều.
Phần lớn đều là ở xã giao, thật sự từ
c ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.