Vân Khuynh một tay ôm hộp bắp rang bơ
cỡ đại, một tay cầm ly trà sữa, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.
Sở Diệu duỗi tay ôm lấy eo cô, muốn giữ
cho cô khỏi té ngã.
Tiến vào rạp chiếu phim, Vân Khuynh mới
phát hiện ra phòng chiếu này có vẻ không lớn lắm, hơn nữa chỗ ngồi cũng khác
hoàn toàn so với các rạp chiếu phim bình thường.
“Đây là phòng dành cho tình nhân, vị
trí của chúng ta nằm ở hàng cuối cùng.”
“Chẳng trách em cứ cảm thấy là lạ.”
Bây giờ là mười giờ trưa, hôm nay đúng
vào ngày làm việc trong tuần, cũng chẳng phải ngày đặc biệt gì, vì vậy nên rạp
chiếu phim chẳng có lấy một khán giả nào, cho tới tận lúc phim bắt đầu, cả rạp
chỉ có mỗi hai người họ.
“Đặt vị trí hàng trước hay sau làm gì
không biết, chẳng phải đều giống nhau cả sao?”
“Như vậy có giống như chúng ta đã bao
cả rạp không thế?” Sở Diệu dựa lưng ra đằng sau, cánh tay tùy ý gác lên thành
ghế mềm mại, ngón tay dịu dàng vuốt ve mái tóc dài của Vân Khuynh.
Tóc của cô càng ngày càng dài nhỉ.
“Anh sẽ không thật sự bao hết cả rạp
đấy chứ?” Vân Khuynh quay đầu qua nhìn anh, dù sao thì với khí chất của một tên
“giàu xổi” trên người chàng trai này, nói không chừng anh sẽ bao hết cả rạp cho
xem.
“Không hề nhé!” Sở Diệu nhún vai: “Chỗ
này vốn đã chẳng có mấy ai rồi.” Hơn nữa giá vé ở rạp chiếu phim này tương đối
cao, các cặp tình nhân bình thường cũng sẽ không tới nơi này.
“Vậy thì tốt rồi, dù anh có tiền cũng
không được tiêu pha bừa bãi như thế.” Vân Khuynh uống một ngụm trà sữa, vị
khoai môn nồng nàn thơm ngọt khôn tả, giữa mùa đông thế này, uống trà sữa vị
khoai môn quả là một lựa chọn sáng suốt.
Sở Diệu chăm chú nhìn Vân Khuynh, thấy
cô uống một ngụm trà sữa, thỏa mãn nheo mắt lại. Trong lòng anh thầm than, vậy
mà còn nói không cần, rõ ràng cô rất thích dạng đồ ngọt như vậy, cô nhóc này
chỉ được cái mạnh miệng mà thôi.
“Trà sữa ngon như vậy sao? Cho anh một
ngụm với nào!” Sở Diệu ghé người về phía trước, kê cằm lên bờ vai cô.
“Anh cũng muốn uống sao? Vừa rồi kêu
anh mua vì sao lại không mua.” Vân Khuynh đưa trà sữa ra trước miệng anh.
“Thật sự cho anh uống à?” Sở Diệu
nhướng mày: “Không chê nước miếng của anh sao?”
Vân Khuynh nghe vậy thì hai má đỏ lựng,
cô dùng khuỷu tay huých nhẹ anh một cái, thấp giọng lẩm bẩm: “Hôn cũng hôn rồi,
còn nói cái gì nữa!”
“Ha ha ha, thì ra là thế, xem ra Khuynh
Khuynh cũng không ghét việc hôn môi lắm đâu nhỉ?”
“Anh còn nói nữa thì khỏi phải uống
nhé!” Vân Khuynh đưa mắt nhìn đi chỗ khác, mỗi lần nói đến chuyện này, cô đều
bị anh trêu cho đỏ bừng cả mặt.
“Không cho cũng phải cho nhé!” Sở Diệu
kéo tay Vân Khuynh, cúi đầu ngậm lấy ống hút.
“Có ngon không?” Vân Khuynh nhìn anh,
đôi mắt ngập tràn vui sướng: “Em thích nhất là trà sữa vị này!”
“Ngọt quá!”
“Đâu có ngọt lắm đâu, em đã lưu ý giảm
xuống còn ba mươi phần trăm đường rồi mà!”
“Vậy nhất định là vì đã qua miệng của
em, nên trà sữa này mới trở nên ngọt ngào như thế.” Sở Diệu kê tay lên bả vai
Vân Khuynh, kéo cô vào tron ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.