Sở Diệu vội gọi điện thoại qua cho cô:
“Bảo bối à, em không gạt anh đấy chứ?”
Năm ngoái không phải cô mói muốn thi
công chức sao? Sao bỗng dưng lại biến thành thi lên thạc sĩ, không phải là vì
muốn chọc cho anh vui đấy chứ?
Vân Khuynh bật cười, tỏ vẻ vô cùng bất
đắc dĩ: “Phải phải phải, là em lừa gạt anh, đây là phiếu điểm của người khác,
là em sửa lại tên.”
“Ha ha ha, vậy thì cũng không đúng,
ngoại trừ vợ yêu thông minh tuyệt đỉnh của anh, làm gì còn ai thi được điểm cao
như vậy chứ? Vợ à, anh yêu em, yêu em lắm, yêu em cực kỳ, yêu em chết đi được!”
Sở Diệu cũng không biết nên làm như thế
để bày tỏ suy nghĩ trong lòng, cảm xúc vui mừng ngập tràn trong lồng ngực.
Thì ra trong cuộc tình này không phải
chỉ có mình anh cố gắp đi một trăm bước, Vân Khuynh cũng đang đi về phía anh.
Sợ hai người phải xa nhau lâu, cô còn
thi lên thạc sĩ ở đại học Hoa Đông, vốn dĩ lấy thành tích của cô, xin học
nghiên cứu sinh ở Cambridge có khi còn tốt hơn, nhưng cô đã không làm vậy.
Vì anh.
Cô đã thi vào Hoa Đại.
Chuyện này sao có thể không làm người
ta cảm động cơ chứ.
Ngay từ đầu Sở Diệu cũng định bụng sẽ
tới Cambridge học trao đổi, nhưng anh lại tốt nghiệp muộn hơn Vân Khuynh đôi
chút, nên cũng đành từ bỏ ý định này.
Lần này Vân Khuynh thi vào Hoa Đông, Sở
Diệu lại tốt nghiệp sớm hơn Vân Khuynh có thể kê đường trải lối cho sự nghiệp
của cô.
“Này, sao lại buồn nôn như vậy, là ai
trách em không chịu bỏ thời gian ra để đi chơi thế nhỉ? Nếu như em đi hẹn hò
với anh thì lấy đâu ra thời gian học hành cơ chứ.” Khóe miệng Vân Khuynh cười tươi
rói, má lúm đồng tiền lấp ló ở bên môi.
“Đúng, tất cả đồi là lỗi của anh, vợ
anh mới là tốt nhất.” Sở Diệu ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.