Những lời này làm cho sắc mặt Sở Diệu
trở nên khó coi.
Anh nhìn Yến Hưng bằng ánh mắt sắc bén:
“Cậu không xứng, đi xuống căng tin đi.”
Đúng là cái hay thì không nói, chỉ thấy
nói toàn cái dở.
Anh đã kết giao với một vài người mà
anh gọi là bạn tốt nhưng những người này lại đâm cho anh một dao.
“Này, anh Diệu, anh đừng nói thế chứ,
em không nói nữa, em đáng đánh.” Yến Hưng vỗ vào má mình.
Thật không biết nhìn sắc mặt người
khác, chuyện gì cũng nói được.
“Anh Diệu, khi nào chúng ta đi? Anh dẫn
cả chị dâu theo sao?”
“Đi thôi, các cậu tới giúp tôi một
tay.”
“Chúng tôi cũng có phần sao?” Diệp Minh
Thành và Kế Lương Bình ngạc nhiên, họ còn tưởng rằng Sở Diệu đang nói với Yến
Hưng.
“Nói nhảm gì vậy, không phải lúc nào đi
ăn tôi cũng dẫn theo hai cậu sao?”
“Vâng vâng, anh Diệu đã ra chỉ thị
đương nhiên chúng em phải nghe theo.”
Nếu không phải là Sở Diệu đưa họ đi, họ
cũng không thể đến khách sạn Royal Court.
Đây không phải là khách sạn hạng sang
thông thường,
Muốn vào nơi đây cần phải có thẻ hội
viên, cả cái trường này không biết được mấy người có được thẻ hội viên ở nơi
đây.
“Tối nói chuyện sau, tôi có việc phải
đi trước.”
Người thành công trong chuyện tình cảm
đang rất đắc ý.
Nhưng không được thất bại trong sự
nghiệp, vẫn phải đi học.
Buổi chiều, sau khi học xong, Sở Diệu
đi siêu thị mua một chút đồ ăn để mang tới phòng của Vân Khuynh. Cô đang viết
luận văn, sang năm là cô đã tốt nghiệp rồi.
Sở Diệu nhìn máy tính của cô: “Đã suy
nghĩ tới việc học cao học chưa?”
“Anh thật sự muốn em học cao học à?”
Vân Khuynh tưởng rằng anh đang đùa.
“Thật chứ, đọc nhiều sách rất tốt, có
điều kiện thì nên học, chỉ có tri thức mới giúp con người tiến bộ được.”
Miễn là có khả năng và điều kiện thì
việc học tiếp không có gì là xấu, cuộc sống cũng chỉ vừa mới bắt đầu, không cần
vội vàng suy tính những chuyện khác.
“Nhưng nếu em học cao học, chúng ta sẽ
phải sống xa nhau, anh không lo sao?” Vân Khuynh vừa nói vừa rót một ly nước.
“Không, có gì phải lo chứ, có một người
bạn trai tốt như anh mà em còn để ý đến người khác thì chẳng phải là mù rồi
sao?” Sở Diệu mang túi rau đi rửa và trả lời cô.
“Anh vẫn như vậy, lúc nào cũng tự cao
tự đại, em sẽ suy nghĩ lại.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.