Vân Khuynh mất một tháng để chuẩn bị ra
nước ngoài, trong suốt khoảng thời gian này, cô không nói cho bất kỳ ai biết.
Cô sợ Sở Diệu sẽ theo cô đến Cambridge. Vì anh thực sự có khả năng sẽ làm như
vậy.
Cho đến hôm nay, nghĩ tới việc chạm mặt
Sở Diệu, cô vẫn cảm thấy rất xấu hổ, tốt nhất là nên rời đi thì hơn.
Cambridge cũng rất tốt, cứ để Sở Diệu
tới Hoa Đông một mình đi.
Ngày xuất phát, trời nắng rất đẹp,
người nhà Vân Cao Lãng tiễn Vân Khuynh ra sân bay. Vốn dĩ ông định đưa con gái
sang Anh nhưng công ty có việc khẩn cấp nên không thể đưa cô đi được. Dì Tưởng
Mai cũng sẽ không đưa cô đi.
Vân Khuynh nói rằng cô có thể tự đi một
mình.
Dù sao sau này cô cũng phải sống độc
lập.
Vân Cao Lãng nhờ người bạn của ông đón
cô ở sân bay rồi mới yên tâm để cô đi một mình.
“Khi đến nơi, nhớ báo tin bình an cho
bố và mọi người ở nhà, nếu có chuyện gì con cứ nói với chú Triệu.” Vân Cao Lãng
trong lòng là bất đắc dĩ mới để cô đi, đứa con gái này mới chăm sóc ông chưa
được một năm đã bị đưa sang Anh Quốc, nhưng là cha mẹ, ông phải nghĩ đến tương
lai của con mình, ông cũng không thể cứ bảo bọc cô cả đời, ông phải để cô bay
cao, bay xa hơn.
“Vâng, bố và dì Tưởng nhớ giữ gìn sức
khỏe.” Đột nhiên phải rời xa gia đình, đi xa khỏi quê hương, không giống như đi
từ Minh Thành tới Lệ Thành như trước kia.
“Chúng ta biết rồi, con cũng phải chú ý
tự chăm sóc bản thân đấy.” Tưởng Mai vỗ vai cô.
Vân Ngọc kéo tay cô, ôm tay cô vào
lòng.
“Chị, khi nào rảnh em cũng nhất định sẽ
đến Anh. Nếu ở đó có điều gì thú vị, chị nhất định phải nói cho em biết đó.”
Mới đầu, Vân Khuynh tưởng cô và Vân Ngọc sẽ không thể hòa hợp, nhưng sau khi ở
bên nhau được một năm, Vân Ngọc lại bắt đầu không muốn rời xa Vân Khuynh.
“Được rồi, chờ chị quen thuộc nơi đó
rồi em có thể bay sang chơi với chị.”
“Chị à em nữa, em cũng muốn!” Tiểu Thần
cũng chạy theo.
“Chị nhớ rồi.”
“Được rồi, được rồi, sắp đến giờ rồi.
Chị các con còn phải đi kiểm tra an ninh, Tiểu Khuynh, chú ý an toàn.” Vân Cao
Lãng nhìn Vân Khuynh, lần này đi sẽ phải mấy tháng mới về một lần, thật sự
không nỡ chút nào.
“Vậy con đi đây, bố, dì Tưởng, Tiểu
Ngọc, Tiểu Thần, tạm biệt mọi người.”
Vân Khuynh lần lượt chào tạm biệt sau
đó kéo hành lý tới cửa kiểm tra an ninh.
Cô quay lại nhìn những người thân của
mình đang hòa vào đám đông, thật náo nhiệt, vậy là sắp tới, cô sẽ có cuộc sống
độc lập thật sự.
Sau khi kiểm tra an ninh xong, Vân
Khuynh ngồi ở sảnh chờ. Cô lấy điện thoại di động ra, điện thoại cũng im lặng,
không ai biết hôm nay cô đi Anh, kể cả Sở Diệu cũng không biết. Khi mọi người
phát hiện ra, chắc chắn họ sẽ trách cô rất nhiều.
Cô đang do dự có nên nói lời chia tay
với Sở Diệu hay không, cứ mở Wechat, gõ tin nhắn cho Sở Diệu rồi lại xóa, cứ gõ
rồi lại xóa. Cô không dám nói ra, sợ Sở Diệu sẽ nổi giận mà mắng cô.
Sở Diệu nhất đị ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.