Vân Khuynh cả kinh.
Trong phút chốc liền tỉnh táo, nhảy từ
trên giường xuống, chạy ra ban công nhìn.
Cũng đã một tiếng đồng hồ rồi.
Có lẽ là đi về rồi chứ, nhưng từ trên
ban công nhìn xuống, lại thấy Sở Diệu ngồi ở ghế đá bên trong tiểu khu ở dưới
tầng.
Vậy mà vẫn còn ở đây!
Cô vội vội vàng vàng thay quần áo, xỏ
chân vào đôi dép lê liền ra cửa.
Bây giờ mới có bảy giờ, trong nhà vẫn
còn yên tĩnh.
Một hơi chạy đến bên cạnh Sở Diệu,
nhưng lại ngượng ngùng tới gần.
Cảm thấy rất có lỗi với anh.
Sở Diệu là thiên chi kiều tử, có lẽ là
chưa từng bị ai đó từ chối.
Hôm qua cô còn ở trước mặt bạn bè của
anh mà từ chối anh, nhất định là đã khiến anh mất mặt rồi.
Trong lúc cô vẫn còn đang lưỡng lự. Sở
Diệu lại ngẩng đầu nhìn qua, đôi mắt tăm tối sâu thăm thẳm.
Như là sẽ… “Sao lâu như vậy mới tới?”
“Xin lỗi, tôi không nhìn thấy tin nhắn,
tôi vừa mới tỉnh.” Vân Khuynh bước lên trước vài bước.
Sở Diệu hạ ánh mắt nhìn, thấy cô mang
đôi dép lê, mu bàn chân trắng như tuyết, ngón chân tròn tròn, lại có chút hồng
hồng, quả nhiên là người mà anh thích, đến cả ngón chân cũng đẹp.
Vân Khuynh chú ý đến ánh mắt của anh,
ngón chân không để yên mà gãi gãi, vẻ mặt đầy vẻ áy náy nói: “Sở Diệu, chuyện
hôm qua, xin lỗi cậu.”
Sở Diệu đứng lên, đi từng bước tới gần
cô, Vân Khuynh lại không dám lùi về sau, chỉ có mấy bước chân, hai người đã
đứng rất gần đối phương.
“Cho tôi một lý do.” Giọng nói của Sở
Diệu đã khàn hơn hôm qua, anh cả đêm không thể chợp mắt, đôi mắt đỏ bừng, lại
còn uống rượu, giọng nói âm trầm giống như không phải là anh nữa.
Anh đã suy nghĩ suốt một đêm, cũng
không thể nghĩ rõ ràng tại sao bản thân lại bị từ chối.
Không lẽ vẫn còn chưa đủ tốt với Vân
Khuynh sao? Không lẽ anh lại không thể lọt vào mắt của cô sao? Lúc bình minh
lên, lại bỗng nhiên nghĩ thông rồi, dù cho có thế nào, không phải nên đi hỏi
một cái lý do sao? Người mà Sở Diệu anh muốn, vẫn còn chưa đạt được tới tay,
cho dù là hiện tại cô không đồng ý, sau này hai người cũng học chung trường đại
học, vẫn còn rất nhiều thời gian, anh chính là không tin.
Vân Khuynh đặt hai tay ở phía sau lưng,
mười ngón tay xoắn lại, véo tay đến đau, cúi thấp đầu, không dám nhìn thẳng vào
Sở Diệu.
“Sở Diệu, mẹ tôi tên Lâm Mạn, là bạn
thân của mẹ cậu.” Bây giờ đã đến bước này rồi, còn có cái gì mà không thể nói
nữa chứ?
Đồng tử Sở Diệu thít chặt, đập vào tầm
mắt là đỉnh đầu của cô: “Cậu biết chuyện đính ước rồi sao?”
Anh còn nghĩ, đợi đến khi mối quan hệ
của hai người ổn định ở một mức nào đó, để hai bên trở thành người duy nhất mà
đối phương không thể tách rời, thì sẽ nói cho cô biết chuyện này, kết quả là cô
đã biết hết rồi, cho nên bởi vì chuyện đính ước kia, mới khiến cô từ chối sao?
“Cậu, cậu biết rồi?” Vân Khuynh kinh
ngạc ngẩng đầu, không thể tin được mà nhìn Sở Diệu, cô cực khổ che giấu lâu tới
như vậy, hóa ra Sở Diệu đã biết từ lâu rồi, nếu như Sở Diệu đã biết rồi, vậy
thì tại sao vẫn tỏ tình chứ?
“Vớ vẩn, cậu biết chuyện đó từ lúc
nào?” Sở Diệu nghiến răng, hai tay chống nạnh, có ch ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.